bạc tổng bạt mạng theo em

Chung Hi lên xe pháo tuy nhiên ko rời lên đường ngay lập tức, tuy nhiên mang đến lái xe pháo lượn quanh một vòng, rồi trở về lối rời khỏi, tạm dừng ở vùng phụ cận trên đường nhỏ.

Thấy Ôn Nguyễn Nhi và Trang Uyển Như cùng lên xe pháo rời lên đường, cô cười khẽ.

Bạn đang xem: bạc tổng bạt mạng theo em

"Phiền theo dõi chiếc xe pháo tê liệt."

Mắt người tài xế liếc coi đại dương số xe pháo của con xe tê liệt, sau này lại nhìn Chung Hi: "Tiểu thư, bao nhiêu người này đó là gì của cô ý vậy? Tôi tài xế taxi đàng hoàng, ko thực hiện những chuyện kinh doanh tê liệt đâu."

"Bà tớ là nữ giới cũ của phụ vương tôi."

Chung Hi thản nhiên đáp một câu, tiếp tục cúi đầu nhìn điện thoại, giá chỉ CP của tập đoàn lớn Ôn thị lại hạn chế.

Trang Uyển Như một lòng triển khai cơn mơ đẹp nhất gả nhập hào môn, chắc rằng giờ đây oi ruột đến mức độ giậm chân rồi nhỉ.

Ôn Quốc Huy rất khác với phụ vương của cô ý.

Ôn Quốc Huy nằm trong lắm cũng chỉ được coi như căn nhà nhiều mới nhất nổi, hiện nay nay kinh tế lũng đoạn nghiêm trọng như vậy, không có mắt xích tài chính ủng hộ, căn nhà chúng ta Ôn chúng ta chỉ là một con cái hổ giấy má.

Chung Hi dìm nga hát xuyên suốt dọc lối, thể trạng hạnh phúc coi nhị u con cái chúng ta lên đường nhập cửa ngõ rộng lớn căn nhà chúng ta Ôn.

Lái xe pháo cũng tốt bụng khuyên cô một câu: "Tiểu thư, phía trước là quần thể căn hộ thời thượng, cô không có chìa khoá thì không vào được."

Chung Hi không để ý, lấy điện thoại di động rời khỏi, bấm gọi nhập mặt hàng số mới tậu được cách đó bao nhiêu ngày.

Trong biệt thự hạng sang căn nhà chúng ta Ôn.

Ôn Nguyễn Nhi vội vã phi vào cửa: "Cha, chuyện gì xảy rời khỏi vậy?"

"Ngậm miệng!" Ôn Quốc Huy đang được gọi điện thoại mang đến ông các bạn cũ xin giúp nâng, xoay người lại quát lác Ôn Nguyễn Nhi một câu.

Trong lòng Ôn Nguyễn Nhi thót lên một cái, liếc đôi mắt coi Trang Uyển Như, không dám lên tiếng.

Bên này, Smartphone địa hình của Trang Uyển Như vang lên, bà tớ liếc coi, là số Smartphone kỳ lạ.

Nhưng vẫn bởi dự nhận.

"Ai đó?"

"Là tôi, giờ đây tôi đang được đứng ngoài cửa ngõ rộng lớn căn nhà chúng ta Ôn, đem tiện lên đường nhập ko vậy?" Chung Hi cúi đầu nhìn khu đất bám bên trên mũi giày, không hề ngạc nhiên lúc nghe đến thấy tiếng động cuống quýt vàng ở đầu chão mặt mày tê liệt.

"Tôi rời khỏi, tôi rời khỏi ngay lập tức lập tức!"

Chung Hi thuận tay vứt địa hình vào trong túi áo khóa ngoài, ngửa đầu ngắm nhìn và thưởng thức khung trời dày quánh mây đen thui của ngày ngày hôm nay, khóe môi xuất hiện nay chút lạnh lẽo.

Rất nhanh chóng, Trang Uyển Như tiếp tục cụ túi xách tay, cuống quýt vàng ra đi.

Vừa phát hiện ra Chung Hi, nhị đôi mắt bà tớ ngay lập tức đẫm lệ: "Tiểu Hi, trong khoảng thời gian trá này con cái chịu khổ sở rồi, con cái coi, con cái cũng gầy đi rồi, sao con cái ko cho tới mò mẫm dì sớm rộng lớn chứ?"

Ấn lối của Chung Hi khẽ lắc.

Vậy tuy nhiên trước tê liệt cô lại ko vạc xuất hiện, kĩ năng thao diễn kịch của Trang Uyển Như lại tốt như vậy.

Mới một giây trước, cô còn chứng kiến bà tớ thân thuộc thiết như u con với Ôn Nguyễn Nhi, giờ đây tiếp tục đứng trước mặt mày cô thao diễn vở kịch nhức khổ này.

Nếu không phải Chung Hi theo dõi sát kể từ trường bay cho tới thì có lẽ rằng thiệt sự bị Trang Uyển Như lừa rồi.

Chung Hi coi lịch sự với vẻ mặt mày ko đổi: "Sao con cái tìm kiếm được dì trên đây, tất cả cách thức liên hệ của dì cũng thay cho thay đổi không còn, còn dọn căn nhà lên đường nữa."

"Cái đó là... tê liệt là vì thế dì bị những thương hiệu yêu cầu nợ tê liệt theo dõi dõi sát sao, bây giờ dì không thể cơ hội này không giống, là vì dì không có tác dụng, không thể bảo vệ chất lượng mang đến con cái thay cho phụ vương con cái." Trang Uyển Như nói, nước mắt rơi ngày càng nhiều hơn nữa.

Một chút bởi dự sau cuối nhập hai con mắt Chung Hi tiếp tục biến mất hầu như không còn.

Dù Trang Uyển Như còn một chút ít thiệt lòng với phụ vương cô, cho dù bà tớ đem nửa phần hối hận hận.

Nhưng toàn bộ đều không có.

Người phụ phái nữ này đó là trời sinh tiếp tục thân quen thói lừa hòn đảo, trong khi cha cô trở ngại nhất, bà tớ tiếp tục cuỗm lấy số chi phí sót lại trong phòng chúng ta Chung.

Trang Uyển Như nói, còn cẩn thận thăm hỏi dò la vẻ mặt mày của Chung Hi.

Trước trên đây, Khi bà tớ ở cùng theo với Chung Quốc Ngụy, Chung Hi xử sự rất lạnh nhạt nhẽo với bà tớ, Trang Uyển Như dã không đoán được xem tình của Chung Hi.

Bây giờ thấy cô tìm về cửa ngõ, bà tớ cũng ngại vượt lên trước khứ của tôi bị bóc trần.

Bà tớ vừa vặn nức nở, vừa vặn kéo Chung Hi lịch sự mặt mày tê liệt lối.

Lấy một phong thư loại cũ rời khỏi kể từ vào trong túi, nhét nhập tay Chung Hi: "Đây là chút chi phí tích canh ty bao nhiêu trong năm này của dì, dì biết không nhiều nhưng hi vọng có thể giúp được mang đến con cái."

Xem thêm: mao sơn quỷ môn thuật

"Tiền tích góp?"

Chung Hi sờ coi chừng dày của phong thư tê liệt tê liệt.

Cùng lắm cũng chỉ được năm ngàn tệ, cô cũng không biết nên nói Ôn Quốc Huy keo dán kiệt, hoặc nên nói Trang Uyển Như coi cô trở nên tên ăn mày.

"Đúng vậy, con cái biết đấy, ban sơ dì cũng ko dư dả gì, không chỉ có thế, khi tê liệt dì cũng ko được xem là phu nhân của phụ vương con cái, không thể canh ty ông ấy xử lý hậu sự được. Cho cho dù dì đem ở lại căn nhà chúng ta Chung cũng không hỗ trợ được gì, con cái hiểu không?"

Đã hiểu.

Là mong muốn cô nên mò mẫm người không giống tuy nhiên báo thù địch, chớ làm phiền bà tớ thực hiện phu nhân hào môn?

Chung Hi nén vẻ không giống thông thường điểm lòng đôi mắt, vờ vịt đắn đo: "Nhưng tuy nhiên, lúc còn sinh sống phụ vương con cái đem nhằm lại vài ba loại mang đến dì, thưa con cái chắc chắn nên giao cho dì."

"Là loại gì?" Trang Uyển Như tương đối ngạc nhiên và mừng rỡ.

Bà tớ ko ngờ còn tồn tại thu hoạch ngoài Dự kiến thế này, nhưng bà ta quay đầu nhìn biệt thự hạng sang căn nhà chúng ta Ôn, nở một mỉm cười: "Tiểu Hi, hôm nay con cái cứ về trước lên đường, dì đem chút việc ở trên đây, mai dì tiếp tục đi kiếm con cái, được ko ?"

"Vậy được rồi, dì cứ bận việc lên đường, con cái lên đường trước đó."

Chung Hi dứt khoát bước tiến, khi xoay đầu lại tiếp tục không thể thấy bóng hình Trang Uyển Như ở trong phần tê liệt nữa.

Giống như trước đó trên đây Khi căn nhà chúng ta Chung xẩy ra chuyện, bà tớ bặt tăm trọn vẹn chỉ nhập chớp đôi mắt.

Chung Hi vuốt ve sầu phong thư tê liệt, lòng đôi mắt thông thoáng xuất hiện nay ý rét mướt.

Trước trên đây Trang Uyển Như cũng chỉ thực hiện hấp phụ vật make up, biết ăn nói, biết nũng nịu với nam nhi, sau khoản thời gian phụ thuộc nhập phụ vương cô, càng vét hết tất cả vốn liếng.

Bây giờ ghi nhớ lại, chỉ có thể nói phụ vương con cái chúng ta biết mặt mày ko biết lòng, ko lưu ý cho tới những đo lường và tính toán nhỏ của Trang Uyển Như.

Trên thực tế, người thanh nữ này thiệt sự không quá thông minh.

Nếu ko, đôi mắt bà tớ cũng ko thông thường như thế, lại lên đường ghi nhận kết duyên với Ôn Quốc Huy.

Bây giờ bùi nhùi câu đều được sẵn sàng kỹ, cô chỉ chờ một thời cơ tốt nhất.

Chung Hi nhìn thời gian trá, đón xe pháo tiếp cận bệnh viện.

...

Sau Khi Trang Uyển Như trở về, phát hiện Ôn Quốc Huy đang được mắng Ôn Nguyễn Nhi.

"Cho ngươi nỗ lực ở ở bên cạnh Bội nghĩa Lương Thần, sao ngươi lại nhằm trở nên rời khỏi như thế hả? Vậy tuy nhiên thời điểm hiện tại Bội nghĩa Thị lại rút vốn!" Ôn Quốc Huy khôn xiết tức giận: "Mày lập tức gọi Smartphone mang đến thằng nhóc tê liệt, nó có còn muốn thực hiện con cái rể trong phòng chúng ta Ôn này nữa không."

Ông tớ còn nhận định rằng đàn bà mình là bánh trái thơm ngon, không ngờ Ôn thị mới rời khỏi ngần ấy đường rẽ, tuy nhiên Bội nghĩa Lương Thần tiếp tục không Chịu được thu hồi tài chính, đây không phải hại ông tớ sao?

Ôn Nguyễn Nhi bị chửi thì khóc sướt mướt: "Cha, con cái ko thể gọi cuộc Smartphone này được, gầy còm trên đây Lương Thần đã tương đối xa vời lánh con cái, con cái ngại con cái tiếp tục nhiều chuyện anh ấy vì thế chuyện này, tiếp tục khiến cho anh ấy ghét bỏ con hơn."

Trang Uyển Như nghe cho tới câu này, lại nghĩ tới thái chừng vừa vặn nãy của Chung Hi đối với mình, vội nói: "Quốc Huy, tôi có mấy câu muốn nói với ông."

"Nói cái gì?"

Ôn Quốc Huy giận không chỗ xả.

Nhưng Trang Uyển Như rất biết để ý sắc mặt mày, không chỉ có thế bao nhiêu trong năm này được che chở chất lượng, khắp cơ thể nhẹ dịu va một chiếc lên cánh tay ông tớ.

Mặc mang đến ông tớ đem từng nào tức giẫn dữ, lúc này đều tan thành mây khói.

Để Trang Uyển Như kéo ông tớ vào bên nhập.

Mấy phút sau, Ôn Quốc Huy liên tục nói: "Vậy thì tốt, nếu như bà đã đem mối liên hệ như vậy với cô tớ, vậy bà lên đường coi demo coi, nếu có thể để Bội nghĩa Lương Thần hồi tâm chuyển ý, thì công đầu thuộc sở hữu bà, bà muốn cái gì, tôi cũng mua sắm mang đến bà."

"Tôi một lòng vì cái nhà này, vì chất lượng mang đến ông và Nguyễn Nhi, tôi không cần thiết gì không còn." Trang Uyển Như hờn dỗi khẽ đẩy ông tớ, sau đó bà tớ vuốt gọn gàng những sợi tóc rối, lắc mông ra đi ngoài.

Ôn Quốc Huy hé phần cổ áo sơmi, thỏa lòng châm một điếu thuốc.

Bà phu nhân hời, ông tớ cưới chính người rồi.

Ôn Nguyễn Nhi đứng bên ngoài nghe thấy động tĩnh, coi Trang Uyển Như với vẻ mặt mày khó khăn hiểu: "Bà dụ dỗ phụ vương tôi kết thúc rồi?"

Xem thêm: đọc ngôn tình

Trang Uyển Như mềm mại đáng yêu cười một tiếng: "Đàn ông mà, có một số việc, dì tiếp tục kể từ từ dạy dỗ mang đến con cái, giờ đây con cái gọi điện thoại mang đến Bội nghĩa Lương Thần, hẹn nó ngày mai gặp mặt, dì tiếp tục đi gặp nó cùng theo với con cái."

"Nhưng tuy nhiên..."

"Dì đem cơ hội để nó thay cho đổi tâm trí, không chỉ có thế, còn thêm thể mang đến con cái vào ở nhập căn nhà chúng ta Bội nghĩa."