bên anh em không cần giả vờ mạnh mẽ

Về phần cô, cũng có bầu em nhỏ nhắn loại tía chuẩn bị cho tới ngày sinh rồi. Chính vì vậy cô lại nối tiếp thao tác ở trong nhà. Cho nên đi dạo mới gần đây cô đem thời hạn xem xét rộng lớn cho tới nhị cậu nhóc ngôi nhà bản thân.

Hôm ni đang được giải quyết và xử lý việc làm lại sẽ có được điện thoại cảm ứng ngôi nhà ngôi trường báo nhị cậu nhóc tấn công chúng ta. Cô đặc biệt giận dỗi tuy nhiên cũng đồng ý nhằm anh thủ thỉ với nhị nhóc. Lúc trở lại đánh giá tình hình lại nghe anh phát biểu với con cái vì vậy nhiệt huyết ngay tắp lự dồn không còn lên óc.

Bạn đang xem: bên anh em không cần giả vờ mạnh mẽ

"Cố Phong, anh còn ko dậy con tử tế em tiếp tục mang lại anh biết tay."- đợi con cái lên lầu cô mới mẻ lại nối tiếp công việc giáo huấn ck.

"Được rồi tuy nhiên bà xã! Em chớ tức giận dỗi nữa. Hai đứa nó là con cái của tất cả chúng ta, anh tin cậy bọn chúng sẽ không còn vô duyên không có căn cứ thực hiện chuyện ngu ngốc."- anh tráng lệ.

"Nhưng tụi nó cũng còn nhỏ. Anh hoàn toàn có thể giáo dục bọn chúng tử tế chút được không? Anh vì vậy cho tới Khi em sinh rồi làm thế nào yên ổn tâm chở che em nhỏ nhắn đây!"- cô thở nhiều năm.

"Anh biết anh nên làm cái gi tuy nhiên. Em chớ hồi hộp tuy nhiên tác động sức mạnh. Em chuẩn bị sinh rồi, nên nghỉ dưỡng nhiều chút. Nói thiệt, nếu như được, anh không thích em có bầu thêm thắt phen này nữa bao gồm phen này."- anh buồn buồn bực phát biểu.

"Anh sao thế? Vẫn hồi hộp mang lại em sao?"- cô nom anh.

"Tất nhiên nên hồi hộp rồi. Lúc em sinh nhị đứa nhóc của tất cả chúng ta xuýt chút đang được tổn thất mạng. Anh ko lúc nào mong muốn em Chịu loại nhức nhối cơ nữa. Lúc cơ thấy em nhức nhối tuy nhiên anh không thể canh ty gì khiến cho tim anh như thắt lại vậy."- anh ôm cô nhập lòng.

"Em sẽ không còn sao đâu tuy nhiên. Con loại là phần quà với thân phụ u. Nếu con cái đang đi đến sao em hoàn toàn có thể vì như thế phiên bản thân thuộc tuy nhiên giết mổ bị tiêu diệt một hình hài chứ. Huống hồ nước nó là con cái của tất cả chúng ta nhưng lại."

"Anh ko ghét bỏ con cái. Nhưng anh thà ích kỷ cũng không thích em bắt gặp gian nguy. Anh và con cái thường rất cần thiết em."

"Đừng hồi hộp nữa. Em sẽ không còn xa thẳm anh, xa thẳm con cái tất cả chúng ta đâu. Cho nên chớ tự động trách móc như vậy được không?"

"Anh chỉ hoàn toàn có thể yên ổn tâm Khi em bình phúc lợi đoạn. Vì vậy em chắc chắn nên u tròn trĩnh con cái vuông."- anh hít lên trán cô.

"Được!... Hmm... Phong... em... đau!"- cô ôm bụng nhăn nhó.

"Em sao thế bà xã?"- anh hốt hoảng.

"Em.... hình... như chuẩn bị... chuẩn bị sinh rồi."

"Nhưng còn không tới ngày! Mà thôi, anh ngay tức thì đem em cho tới khám đa khoa."- anh ôm cô rời khỏi xe cộ.

Anh tài xế đem cô cho tới khám đa khoa tuy nhiên trong tâm địa ko ngoài lo ngại ko yên ổn. Đến khám đa khoa anh nhất quyết đòi hỏi nên nhập với cô. Đến bác bỏ sĩ cũng Chịu bại nhằm anh nằm trong nhập.

Trong chống sinh anh liên tiếp bắt chặt tay cô, vệ sinh các giọt mồ hôi mang lại cô rồi khuyến khích. Nhưng anh ko biết phiên bản thân thuộc còn mệt mỏi rộng lớn cô cho tới vạn phen.

"Oe... oe...oe!"

"Sinh rồi! Phu nhân sinh rồi thưa Cố thiếu thốn. Là một nhỏ nhắn gái."- một bác bỏ sĩ hí hửng mừng thông tin.

"Bà xã, em vất vả rồi!"- anh thở phào hít lên trán cô.

Cuối nằm trong cô cũng bình phúc lợi con cái. Cuối nằm trong chuỗi ngày ăn ngủ ko yên ổn của anh ấy cũng kết cổ động rồi.

Một lát sau cô được gửi xuống chống chở che đặc biệt quan trọng. Anh lạng lẽ nom cô mệt rũ rời ngủ bên trên chóng bệnh dịch. Lại nom cô phụ nữ nhỏ tĩnh lặng ngủ ngoan ngoãn nhập trung tâm cạnh bên.

"Ba xin xỏ lỗi phụ nữ bảo vật. Lúc trước tía ích kỷ mới mẻ ngóng con cái chớ xuất hiện nay. Ba kiêng dè tiếp tục tổn thất u con cái tuy nhiên ko hề suy nghĩ cho tới con cái. Đừng trách móc tía nhé bảo vật."- anh ôm đứa nhỏ nhắn nhập lòng nâng niu.

"Ưm... Phong!"- cô banh đôi mắt nom anh.

"Anh trên đây bà xã! Em đem mệt mỏi lắm không?"

"Em ko sao! Cho em nom con!"

" Đợi anh chút!"- anh nhẹ dịu bịa đặt đứa nhỏ nhắn nhập nôi rồi nâng mang lại cô ngồi dậy.

Sau này lại xoay lịch sự ôm đứa nhỏ nhắn bịa đặt nhập tay cô.

"Em xem! Con nhỏ nhắn thiệt tương tự em. Anh trước đó thiệt ích kỷ. Lại không thích nhằm con cái nhỏ nhắn sinh ra. Xuýt chút làm ra rời khỏi tội với con cái rồi, may tuy nhiên còn tồn tại người u chất lượng tốt là em."- anh áy náy nom cô và con cái.

"Anh chớ vì vậy tuy nhiên. Em biết anh là vì như thế hồi hộp mang lại em. Sau này kính yêu con cái nhiều chút, bù phủ mang lại con cái."

Xem thêm: đơn ly hôn truyện

"Ừ. Em mau gọi là mang lại con cái nhỏ nhắn đi!"

"Anh bịa đặt mang lại con cái nhỏ nhắn lên đường. Em ko suy nghĩ ra!"

"Vậy hay những gọi con cái nhỏ nhắn là Đồng Tranh lên đường. Một tranh ảnh đẹp nhất, tương tự em vậy!"

"Được đó! Cố Đồng Tranh, bảo vật nhỏ của tất cả chúng ta thiệt đẹp nhất."- cô hạnh phúc nom đứa trẻ con nhập tay.

"A Phong, Tinh Quân! Ba u cho tới rồi này!"- Trịnh Như Mai nằm trong Cố Trung đẩy cửa ngõ lao vào.

"Mẹ, ba!"- cô hạnh phúc xin chào nhị người.

"Sao lại cho tới rồi! Chẳng nên nhờ ba mẹ nom coi Tiểu Thần, Tiểu Dực sao!"- anh trở về chất vấn.

"Con hồi hộp gì chứ. Còn đem Dung nhi tuy nhiên."- Trịnh Như Mai cười cợt.

" Đâu! Để tía coi đại tè thư Cố gia ngôi nhà tất cả chúng ta một chút ít." Cố Trung dang tay ôm đứa nhỏ nhắn.

"Các con cái đang được gọi là mang lại con cái nhỏ nhắn chưa?"- Trịnh Như Mai cũng chạy lại chất vấn.

"Dạ rồi! Là Đồng Tranh."- anh vấn đáp.

"Đồng Tranh! Cái thương hiệu thiệt đẹp nhất. Cháu gái tất cả chúng ta thực sự đặc biệt phù hợp với cái brand name này." - Cố Trung cảm thán.

"Nào, ông mau nhằm tôi ôm con cái nhỏ nhắn chút. Ông đang được ôm nó kể từ nãy giờ rồi đấy!"- Trịnh Như Mai nóng bức sắng.

"Bà cũng kể từ từ thôi! Cháu gái tất cả chúng ta cũng đâu đem chạy mất hút, vội vàng gì chứ!"

"Thì tôi biết tuy vậy cũng nên mang lại tôi nom con cái nhỏ nhắn chút chứ."

Trịnh Như Mai ôm con cháu gái nhỏ bên trên tay không ngừng nghỉ nựng song má nhỏ. Cháu gái bảo vật của bà thực sự đặc biệt đáng yêu và dễ thương xinh đẹp nhất nha.

Sau Khi xuất viện Tiêu Uyển Nhi mới mẻ cho tới ngôi nhà thăm hỏi cô.

"Tinh nhi, bản thân cho tới thăm hỏi cậu này."- Tiêu Uyển Nhi đẩy cửa ngõ chống cô lao vào.

"Uyển Nhi! Cậu mau nhập lên đường."- cô ngồi bên trên chóng dụ dỗ mang lại bảo vật nhỏ ngủ.

"Đâu, cho chính bản thân mình coi công chúa nhỏ ngôi nhà cậu nào!"- Tiêu Uyển Nhi nhẹ dịu tiếp cận.

"Cậu tò mò mẫm gì chứ! Nhà cậu ko nên cũng có thể có công chúa nhỏ cơ sao! Sao chỉ mất Minh Minh thế, Anh Anh đâu?"

"Anh Anh vừa vặn lịch sự đang được tìm hiểu Tiểu Dực rồi!

"Ừm. Mau bịa đặt thằng nhỏ nhắn ở xuống lên đường, sao vừa vặn cho tới đang được ngủ thế này."- cô nom cậu nhỏ nhắn ngủ say bên trên tay Tiêu Uyển Nhi.

Đó là nam nhi nhỏ của Tiêu Uyển Nhi và Mạc Thiên Doanh. Thằng nhỏ nhắn thương hiệu là Mạc Thiên Minh, trong năm này rộng lớn một tuổi tác.

"Thằng nhỏ nhắn ngủ kể từ bên trên xe! Mình không thích gọi nó dậy nên đành ôm lên trên đây."

"Không sao! Trẻ nhỏ ngủ nhiều là thông thường. Mau nhằm nó ở lên đường, ôm vì vậy đặc biệt mỏi cơ."

"Xem bảo vật nhỏ ngôi nhà cậu tề. Thật là xứng đáng yêu!"- Tiêu Uyển Nhi bịa đặt con cái ở xuống rồi lại xoay lịch sự nom em nhỏ nhắn ngôi nhà cô.

"Ừ. Chỉ đem điều con cái nhỏ nhắn hoặc khóc về tối. Tiểu tổ tông này còn khó khăn phục dịch rộng lớn nhị anh của chính nó ngày trước."

Xem thêm: ảnh đế gặm cỏ gần hang

"Mình lại ngược với cậu cơ. Anh Anh ngôi nhà bản thân trước khi rất dễ dàng siêng. Nhưng cho tới Minh Minh lại như tấn công trận. Bây giờ mới mẻ nhàn rỗi được chút cơ."

Thế là những mẩu truyện không xa lạ của u bỉm sữa liên tiếp vang lên nhập căn chống. Đúng là phụ phái nữ đem con cái nhỏ bắt gặp nhau đều nói tới yếu tố con cháu.

Nhưng này lại là thú vui của những người dân phụ phái nữ. Họ niềm hạnh phúc Khi đem những người dân ck chất lượng tốt, những người con đáng yêu và dễ thương. Đó đó là thiên chức của những người phụ phái nữ.