cô dâu của tổng tài máu lạnh

Cô, Lạc Hy, một cô nàng 16 tuổi tác hồn nhiên, sinh sống vô một mái ấm gia đình thông thường. Ba là 1 trong người đầu nhà bếp thực hiện bánh ngọt. Mẹ là 1 trong nhân viên cấp dưới văn chống thông thường. Cô còn tồn tại một người anh trai viên súc. Cô đang được học tập ở vô một ngôi ngôi trường dân dã. Nói công cộng, một cuộc sống  của cô ý vô cùng nhàn nhã mặt mũi mái ấm gia đình.

Hắn, Hàn Dương Phong, một tổng tài nổi tiếng Lúc 26 tuổi tác. Mé ngoài có vẻ như giá buốt lùng khó lường, tuy nhiên phía bên trong lại vô cùng ấm cúng, dễ dàng ngay sát. Hắn chỉ trầm trồ ấm cúng với cô thôi, còn người ngoài thì vẫn giá buốt lùng, băng lãnh.

Bạn đang xem: cô dâu của tổng tài máu lạnh

Ông nội của cô ý và ông nội của hắn là tri kỷ cùng nhau, nên ngay lập tức kể từ nhỏ, cô và hắn và đã được ở ngay sát cùng nhau, được coi như thanh mai trúc mã của nhau. cũng có thể rằng, cô và hắn vô cùng thân thích thiết cùng nhau. Nhà hắn đối lập mái ấm cô, nên nhì mái ấm coi như thể láng giềng cùng nhau. Nhà hắn là 1 trong căn biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang vĩ đại rộng lớn, mái ấm cô là 1 trong tòa nhà thông thường. Nhà anh ở cạnh mái ấm nường, mái ấm nường ở cạnh mái ấm anh.

Một ngày bại liệt, mái ấm gia đình hắn nên dọn ra đi, tòa nhà này cũng nên được buôn bán cút. Hắn nên cút du học tập, nên nhì người trong thời điểm tạm thời ko gặp gỡ nhau một thời hạn.

Nhưng ông nội của nhì người vẫn lập thơm ước mang đến song chúng ta trẻ con, đều này, nhì người ko rằng mang đến ai biết. Sau này, Lúc thất lạc cút rồi, vô chúc thư của nhì ông mới mẻ nói đến chuyện này.

Một thời hạn sau, cô bị tai nạn đáng tiếc, cô bị thất lạc trí ghi nhớ, cô thất lạc không còn ký ức về thời thơ ấu của cô ý với hắn, không thể tuyệt vời với hắn nữa. Mọi chuyện không giống cô đều ghi nhớ rõ ràng nên mái ấm gia đình cô ko xem xét cho tới việc này. Vì cô vẫn tâm trí cho tới hắn rất nhiều, nên những khi tai nạn đáng tiếc, cô vẫn thất lạc không còn ký ức về hắn. Nhưng hắn thì không giống, hắn tương khắc cô sâu sắc ở trong tâm địa này, trái khoáy tim hắn chỉ mất bản thân cô, không một ai hoàn toàn có thể thay cho thế.

Mọi chuyện được chính thức Lúc...

"Lạc Hy, con cái mau dậy đến lớp kìa"_ giờ u của cô ý văng vọng bên phía ngoài chống.

Cô mệt rũ rời đáp lại.

"Con không thích..."

Ba cô kể từ từ xuất hiện chống rời khỏi, trả nguồn vào thì thầm với cô.

"Dậy cút đàn bà, phụ vương vẫn sẵn sàng bánh dâu tây mang đến con cái rồi nè"

Cô nhảy dậy, hai con mắt hớn hở đáp.

"Con tiếp tục rời khỏi ngay tắp lự đây"

Cô nhanh gọn dọn dẹp vệ sinh cá thể rồi rời khỏi với mái ấm gia đình.

Ngồi vô bàn ăn, anh trai cô lên giờ phàn nàn

"Con heo Chịu đựng thoát ra khỏi chuồng rồi bại liệt hả?"

Bốp...

Chiếc dép của cô ý vẫn nằm ở bên trên mặt mũi anh.

" Anh thôi đi"

Cô thở than.

Nhìn lên đồng hồ thời trang, lúc này vẫn chính là 6h30, 7h ngôi trường cô tiếp tục chính thức tiết trước tiên.

Cô ngậm vội vàng cái bánh mỳ bên trên mồm, nhưng mà chạy cút. Mẹ cô vội vàng vàng ngăn lại.

"Lạc Hy, con cái ko được nhịn ăn như vậy"

"Con xin xỏ lỗi tuy nhiên con cái chuẩn bị muộn học tập rồi..."

"Con heo bại liệt chỉ xạo là xuất sắc..."

Cốp...

Mẹ cô đang được cụ kiểu mẫu thìa vĩ đại chà bá gõ vô đầu anh.

"Con ko được rằng em con cái như vậy"

Cô đang hoạt động rời khỏi cửa ngõ thì va trúng một người nào là bại liệt thực hiện cô trượt nhào, cũng may, người bại liệt kịp bắt tay cô lại kéo cô vô lòng của tôi.

Xem thêm: truyện linh kiếm tôn

Cô thất thần, Lúc tươi tắn lại thì mới có thể nom xung xung quanh.

Người con trai này vô cùng to lớn và tư thế, hắn tớ mang trong mình 1 cỗ vest thâm thanh lịch, khuôn mặt mũi điển trai cùng theo với phong Mức độ cạnh tranh chống, thực hiện cô ngây toàn bộ cơ thể rời khỏi.

Hắn tớ đằng hắng một giờ, cô mới mẻ giật thột.

"Ba u, đem ai cho tới dò la ba mẹ nè"

Cô thất thanh rằng vọng vô vô. Hắn nghe cô rằng vì vậy thì bất thần nom cô.

Ba u cô kể từ vô nhà bếp rời khỏi, thấy hắn tớ thì bất thần.

Cô khó khăn hiểu nom thanh lịch Lạc Sơn, anh cũng khó khăn hiểu nom lại.

"Là con cái, Hàn Dương Phong bại liệt sao?"

Hắn tớ mỉm cười cợt, vẫn ko không còn bất thần.

"Vâng là con cái trên đây."

Ba u cô nhanh gọn chạy cho tới, hạnh phúc, tay bắt mặt mũi mừng với hắn.

Đoạn, ba mẹ cô xoay thanh lịch cô đang được đứng ngây người. Với hóa học giọng hạnh phúc, u cô rằng.

"Con ko ghi nhớ ai sao, đó là Hàn Dương Phong, là nam nhi loại của bác bỏ Hàn nhưng mà Lúc xưa bác bỏ Hàn hoặc qua quýt mái ấm bản thân nghịch ngợm bại liệt, con cái đem ghi nhớ không?"

Cô tâm trí một hồi rồi nhẹ dịu rung lắc đầu.

Mọi người đều bất thần.

Không nên là cô ko ghi nhớ hắn, tuy nhiên ký ức thân thích cô và hắn quá lù mù nhạt nhẽo, thực hiện cô không thể tuyệt vời gì thêm thắt.

Thấy người xem đều bất thần, cô nhanh gọn lý giải.

"À, ko nên là con cái ko ghi nhớ, đơn giản con cái không tồn tại tuyệt vời gì nhiều với anh tớ thôi"

Hắn tớ đi đi lại lại ngay sát cô, mỉm cười cợt với cô rồi rằng.

"Em ko ghi nhớ gì sao, lúc còn nhỏ, tôi và em hoặc túa truồng tắm mưa bên nhau rồi còn gì?"

Cô đỏ ửng mặt mũi. Không biết đáp lại gì, cô nom thanh lịch ba mẹ, cô rằng.

"Con trễ giờ rồi, con cái nên đến lớp đây"

Nhìn thanh lịch hắn, cô rằng.

"Có thể tôi và anh từng tắm mưa bên nhau, tuy nhiên lúc này, tôi chuẩn bị trể học tập rồi, hãy thì thầm này sao đi"

Nói rồi, cô nhanh gọn tách cút, nhằm lại người xem đắm chìm vô sự bất thần.

Đoạn, hắn vẫn ngồi vô bàn ăn lẫn với người xem.

Xem thêm: trùng sinh chi sủng nhĩ nhập hoài

Hắn rằng.

"Hôm ni, con cái về trên đây, là nhằm triển khai ước nguyện của ông nội quá cố..."

Ba u cô đều bất thần nom thanh lịch hắn. Hắn đang được nâng tách trà ngùn ngụt sương lên tu một ngụm.