doanh trưởng bắn một phát

Chương 64

Tính rời khỏi Yểu Nhiên và Kiều Dịch khá như mong muốn, một vừa hai phải trèo lêи đỉиɦ núi ko bao lâu tiếp tục gặp gỡ được team cứu giúp trợ. Đội cứu giúp trợ suy nghĩ lầm nhì người là dân gặp gỡ nàn, bèn đưa tới địa điểm triệu tập dân gặp gỡ nàn.

Bạn đang xem: doanh trưởng bắn một phát

Ở cơ, người bị thương ở nhan nhản, kể từ người già cả cho đến trẻ em, khiến cho Yểu Nhiên một vừa hai phải bắt gặp đã trở nên đe nẹt kinh sợ.

Yểu Nhiên vẫn tưởng rằng bầu không khí mặt mũi thị trấn Y tiếp tục đầy đủ khẩn trương, ko ngờ mặt mũi này chỉ mất rộng lớn chứ không cần xoàng xĩnh.

Vì ở trên đây ko đầy đủ quân, Yểu Nhiên và Kiều Dịch chỉ hoàn toàn có thể trong thời điểm tạm thời gác lại việc đi kiếm người, chung những quân sĩ đỡ đần người bị thương. Trong khi cơ, cô nhân thời cơ căn vặn những quân sĩ tình hình phiên phiến.

Nhóm Kỷ Ngân Viễn là group trước tiên cút nhập TP.HCM M, tuy nhiên bên trên hàng không biết tiếp tục xẩy ra chuyện gì mặc cả tứ người đều bị tổn thất liên hệ.... .... Hôm hiện nay đã là ngày loại sáu. Tên chúng ta tiếp tục đầy đủ tiêu xài chuẩn chỉnh ở trong list những người dân cần phải cứu giúp trợ.

“Yểu Nhiên, đem băng mang lại tôi.” Kiều Dịch cúi đầu cọ chỗ bị thương cho tất cả những người bị nàn, nên ko tay rảnh. Yểu Nhiên sững sờ đáp một giờ đồng hồ, nhì đôi mắt coi xa xôi xa xôi, tuy nhiên ko hề động che gì. Bây giờ mặt mũi tai cô chỉ mất giờ đồng hồ rêи ɾỉ đau khổ sở của những người dân bị thương.

Kỷ Ngân Viễn, dễ thường anh lăm le bặt tăm luôn luôn sao?

“... ... Yểu Nhiên! Yểu Nhiên?” Kiều Dịch hóng mãi ko thấy băng đâu, xoay đầu lại gọi, thì thấy cỗ dáng vẻ sững sờ của Yểu Nhiên, “Này, suy nghĩ gì vậy?”

“Hả?” Yểu Nhiên giật thột đáp.

“Băng.” Kiều Dịch lập lại. Yểu Nhiên vội vã vàng đem băng cho tới.

Kiều Dịch cảnh giác băng chỗ bị thương lại, tiếp sau đó đem tay về phía Yểu Nhiên, “Kéo.”

“... ........”

“Kéo.... ......”

“... ........” Lại ko phản xạ.

Kiều Dịch thở lâu năm, “Yểu Nhiên, đem mang lại tôi cây kéo.”

“Hả? À.... .....”

“Cô sao vậy? Cứ tổn thất hồn nãy giờ.” Kiều Dịch cúi đầu, cẩn thận rời vứt băng dư hoàn thành lại cút băng bó cho 1 người không giống.

Yểu Nhiên đáp, “Tôi cũng ko biết bị sao nữa, trí nhớ tương tự bị tấp nập sệt lại, ko thể triệu tập niềm tin thực hiện ngẫu nhiên việc gì.” Cô ôm đầu lẩm nhẩm, “Kỷ Ngân Viễn, nếu như anh ko nhanh chóng trở lại, tôi tiếp tục trở thành kẻ ngốc mất!”

“Là vì như thế phiền lòng cho tất cả những người yêu thương của cô?” Kiều Dịch ko nghe thấy câu sau của Yểu Nhiên, tuy nhiên vẻ mặt mũi cô hiện nay tiếp tục thể hiện nay rất rõ ràng điều này.

Tâm trạng Kiều Dịch lúc này cũng ko khá rộng lớn Yểu Nhiên từng nào, vì như thế người Kiều Dịch ham muốn lần vẫn ko tìm ra.

“Ừ!” Yểu Nhiên gật đầu, “Tôi vô cùng rất phiền lòng, lo lắng chuẩn bị điên rồi.... ....” Cô cảm nhận thấy mũi ê độ ẩm, hốc đôi mắt ngày càng rét.

Yểu Nhiên xúc cảm bản thân bị Kỷ Ngân Viễn thực hiện hư hỏng rồi, mỗi lúc cô đau khổ sở tủi thân thích, anh đều ở ở kề bên yên ủi, nên giờ cô ko cơ hội nào là ý chí nổi nữa. Thư Yểu Nhiên hiện nay tiếp tục trở thành yếu ớt, chỉ chút chuyện nhỏ cũng hoàn toàn có thể bị vượt mặt.

“Tôi ham muốn đi kiếm anh ấy, tuy nhiên lại kinh sợ nếu như tách ngoài, nhưng mà anh ấy liên hệ với team cứu giúp trợ, vì vậy tiếp tục bỏ qua tổn thất.....”.

Kiều Dịch lẳng lặng lắng tai. Loại xúc cảm này.... ..... Cô hiểu.

Đúng thời điểm hiện tại, sau sườn lưng Yểu Nhiên bỗng nhiên vang lên giờ đồng hồ kêu, “Thư Yểu Nhiên!”

Yểu Nhiên giật thột xoay đầu lại, thấy một group quân sĩ đang được tiếp đây, tiên phong đó là Lâm Diệu.

Yểu Nhiên mừng rỡ mừng, vội vã đáp, “Lâm.......”

“Liều quá, cô bám theo tôi tiếp đây thực hiện gì!” Lâm Diệu tức giẫn dữ phát biểu, kéo tay Yểu Nhiên rời khỏi ngoài, “Nhanh về bên thị trấn Y đi!”

Hiện giờ tình hình ở TP.HCM M rất là khẩn trương, Ngân Viễn lại ko rõ rệt tung tích, thiệt ko biết Tiền Dư thực hiện ăn thế nào là nhưng mà canh một cô nàng cũng canh ko xong!

Lâm Diệu thì thầm mắng Tiền Dư ko biết từng nào phiên, cũng giẫn dữ Yểu Nhiên ko nghe lời nói, vốn liếng dẫn cô cho tới thị trấn Y là suy nghĩ nhằm Khi tìm ra Ngân Viễn, nhì người hoàn toàn có thể tức tốc thấy nhau. Giờ thì chất lượng rồi, thực sự tự động moi hố chôn mình!

“Tôi ko đi!” Yểu Nhiên một vừa hai phải nghe thấy Lâm Diệu ham muốn cô trở lại thị trấn Y, tức tốc giới hạn bước, ko thấy được Kỷ Ngân Viễn bình an, sao cô hoàn toàn có thể cút, “Ở trên đây ko đầy đủ người, tôi ở lại chung một tay ko được sao?”

“Không cần thiết.” Lâm Diệu kéo mạnh Yểu Nhiên cho tới cửa ngõ lều.

“Dù với thiếu hụt người, cũng ko thể lưu giữ cô lại! Nếu chẳng may với chuyện gì, đến thời điểm cơ tôi biết ăn phát biểu thế nào là với Ngân Viễn chứ!”

Lâm Diệu một vừa hai phải kéo Yểu Nhiên một vừa hai phải rời khỏi mệnh lệnh cho 1 quân sĩ tức tốc dẫn cô về bên thị trấn Y.

Nhưng cô lại ôm chặt gốc cây ven lối, sinh sống bị tiêu diệt ko Chịu đựng buông tay.

“Thư Yểu Nhiên, lúc này tôi tiếp tục đầy đủ bận rồi, cô chớ ở trên đây nổi loạn thêm thắt nữa!” Lâm Diệu thực sự nổi xung.

Yểu Nhiên một vừa hai phải ôm gốc cây một vừa hai phải phát biểu, “Tôi mang lại anh biết, ko thấy Kỷ Ngân Viễn tôi vô cùng sẽ không còn đi!” Cô la to tát khiến cho không ít người nghe thấy xoay đầu lại coi.

“Anh chớ suy nghĩ tôi tiếp tục ngoan ngoãn ngoãn trở lại thị trấn Y!” Yểu Nhiên tiếp tục tính cho tới trường hợp xấu xa nhất, nếu như phiên này quả tình ko thể ở lại, cô tiếp tục kế tiếp trốn nữa, ko đi kiếm Lâm Diệu nhưng mà tự động bản thân đi tìm kiếm Kỷ Ngân Viễn luôn luôn.

Không tìm ra anh, cô quyết ko kể từ bỏ!

“Thư Yểu Nhiên! Cô......” Lâm Diệu nghẹn lời nói.

Đối với những người tiếp tục quyết tâm ăn vạ, thì với phát biểu gì rồi cũng vô ích!

“Lâm Diệu, anh mang lại tôi ở lại cút.... .....” Yểu Nhiên thấy vậy tức tốc tiếp lời nói, “Tôi chắc chắn tiếp tục nghe lời nói anh, vô cùng ko nổi loạn.”

“... .....” Lâm Diệu nâng trán, cảm nhận thấy đầu ngày càng nhức.

Biết vậy ngay lập tức từ trên đầu đang không dẫn cô cho tới đây!

“Tôi nài hứa!”

Xem thêm: đọc ngôn tình

Lâm Diệu thấy Yểu Nhiên tráng lệ giơ tay lên thề nguyền, cùng bất đắc dĩ căn vặn, “Thật ko về?”

Yểu Nhiên gật mạnh.

“Cô chỉ hoàn toàn có thể ở lại điểm đóng góp quân, tôi tiếp tục cho tất cả những người coi chừng cô.”

“Không trở nên yếu tố.”

“Nếu cô dám lén chạy cho tới địa điểm nguy khốn, tôi chắc chắn tiếp tục......”

“Đưa tôi về thị trấn Y chứ gì!” Yểu Nhiên nháy đôi mắt bao nhiêu loại, cười cợt trị khỏi, “Anh yên tĩnh tâm, nếu như tôi thực hiện trái ngược lời hứa hẹn, ko cần thiết anh há mồm, tôi cũng tiếp tục tức tốc cuốn gói!”

Lâm Diệu đành gật đầu, ko biết bản thân thỏa hiệp liệu có phải là ra quyết định đúng đắn hay là không.

Yểu Nhiên thấy Lâm Diệu tiếp tục đồng ý mới mẻ thở phào thoải mái, “Được rồi, anh mau phát biểu mang lại tôi biết, Kỷ Ngân Viễn, anh ấy......”

“Vẫn không kiếm thấy!” Lâm Diệu đáp, “Tôi tiếp tục kế tiếp dẫn người đi tìm kiếm, cô hãy ở yên tĩnh trên đây, hóng tin yêu của tôi.”

Yểu Nhiên tuyệt vọng “Ừ.” một giờ đồng hồ.

Lâm Diệu bố trí mang lại Yểu Nhiên hoàn thành, tức tốc liên hệ với Tiền Dư, báo bình an. Hai người đều tức giẫn dữ, nhưng mà vẹn toàn nhân tất yếu là kể từ Thư Yểu Nhiên ko biết nghe lời nói cơ.

“Cậu được lắm, Tiền Dư!” Lâm Diệu như ăn nên dung dịch súng, “Nhờ cậu coi coi cô ấy, thành phẩm cậu lại nhằm người tao 1 mình trèo núi tiếp đây.”

“Hừ! Cậu còn mặt mũi mũi la lối ?!” Tiền Dư rống lại, “Cậu ko phát biểu giờ đồng hồ nào là tiếp tục chạy cho tới cơ thì thôi cút, ném lại loại viên nợ cơ mang lại tôi thực hiện gì? Thư Yểu Nhiên với tay với chân, ham muốn trốn cút, dễ thường tôi nên cưa chân cô tao để lưu lại lại!”

“Nếu biết cậu thao tác ko xứng đáng tin yêu vì vậy, tôi đang không nhằm Thư Yểu Nhiên ở vị trí cậu!”

“Lâm Diệu!” Tiền Dư đập mạnh xuống bàn, “Cậu tái diễn đợt tiếp nhữa xem!”

“Bây giờ tôi không tồn tại tâm tình phát biểu nhảm với cậu. Trong tay cậu còn tồn tại từng nào nhân viên cấp dưới cấp cho cứu?”

Tiền Dư cũng biết hiện nay ko nên là khi tranh cãi, bèn tráng lệ phát biểu, “Năm. Tình hình ở thị trấn Y và được kiểm soát, nếu như không tồn tại gì ngoài ý ham muốn, chỉ việc tích lại nhì.”

Nhiều năm kết hợp kết hợp ăn ý cùng nhau, nên ko cần thiết Lâm Diệu há mồm, Tiền Dư tiếp tục căn vặn tiếp, “Vật tư cứu giúp tế mặt mũi cậu có thể không thể lại từng nào đích thị không?”

“Ừ, tối đa cũng chỉ chống được cho tới tối mai.”

Tiền Dư nhíu ngươi, “Chừng sáng sủa mai vật tư tiếp tục cho tới. Đến khi cơ tôi tiếp tục đem sang trọng mang lại cậu ngay lập tức.”

Lâm Diệu bổ sung cập nhật, “Cả tía nhân viên cấp dưới cấp cho cứu giúp nữa.”

“Biết rồi.”

Nhanh chóng giải quyết và xử lý hoàn thành chuyện vội vàng, Lâm Diệu lại kế tiếp hội tụ quân sĩ kế tiếp đi kiếm người thất lạc.

Yểu Nhiên coi bám theo bóng sườn lưng của đoàn người, ngày càng thấy lo lắng. Trời tối thế này, chúng ta hoàn toàn có thể nhìn thấy người không?

May mắn là, Kiều Dịch tiếp tục tìm ra người ham muốn lần.

“Cố Hoài Thần? Anh tao đó là người Kiều Dịch ham muốn tìm?” Yểu Nhiên thấy nhì người cơ tóm tay thân thương thì kinh ngạc tự động lầm bầm.

Kiều Dịch khẽ liếc Cố Hoài Thần, “Hai người biết nhau?”

Cố Hoài Thần gật đầu lý giải, “Cô ấy là nữ giới của Ngân Viễn.”

Kiều Dịch không thể tinh được coi Yểu Nhiên.

Yểu Nhiên coi chằm chằm Cố Hoài Thần căn vặn, “Sao anh lại ở đây?”

“Câu này nên nhằm tôi căn vặn cô mới mẻ đúng!” Cố Hoài Thần nhăn ngươi, “Cô ko ở TP.HCM S, chạy tiếp đây thực hiện gì?”

Cố Hoài Thần biết Kỷ Ngân Viễn vô cùng sẽ không còn được chấp nhận Yểu Nhiên tự động bản thân cho tới điểm nguy khốn thế này.

“Tôi cho tới lần Ngân Viễn.”

“Cô ở trên đây một số bí quyết nhỏ phiền thôi!” Cố Hoài Thần phát biểu như là nó lời nói Lâm Diệu, “Mấy giờ sau sẽ sở hữu một nhóm cứu giúp trợ tiếp đây, đến thời điểm cơ tôi tiếp tục nhờ người dẫn cô về.”

Yểu Nhiên tháo lui rời khỏi sau đó 1 bước, “Tôi ko đi!”

Tại sao ai ai cũng ham muốn xua cô về không còn vậy?

Cố Hoài Thần ko thèm quan hoài cho tới kháng nghị của Yểu Nhiên, quay đầu sang một bên tóm chặt tay Kiều Dịch, lờ lững rãi phát biểu, “Em cũng về thị trấn Y cút.”

“Nhưng.......”

“Kiều Dịch, chớ khiến cho tôi nên phiền lòng.” Bây giờ Kỷ Ngân Viễn sinh sống bị tiêu diệt ko rõ rệt, động khu đất thì vẫn còn đấy, thiệt sự ko thể nhằm Kiều Dịch ở lại, “Đến thị trấn Y, tôi tiếp tục nhờ người đem em về TP.HCM B....... Chờ tôi về!”

Kiều Dịch coi thâm thúy nhập hai con mắt tràn trề thương yêu cơ, ko cơ hội nào là thổ lộ lời nói phản bác bỏ được, “Cố Hoài Thần......”

Đúng thời điểm hiện tại, mặt mũi khu đất lại lúc lắc nhấp lên xuống kinh hoàng, Cố Hoài Thần tức tốc cúi thấp người phủ mang lại Kiều Dịch, “Cẩn thận, lại động đất!”

Mấy ngày này, Cố Hoài Thần tiếp tục quá thân quen với những mùa động khu đất bất thần thế này. May là ở trên đây khôn xiết trống vắng nên cũng không khiến rời khỏi tác động gì rộng lớn.

Mấy người dân gặp gỡ nàn đều lẳng lặng ôm nhau trở nên từng group tía người. có vẻ như tiếp tục trở nên thói thân quen, hoặc phát biểu chính xác là tiếp tục bị tiêu diệt lặng.

Xem thêm: cách để chồng đứng về phía tôi

Yểu Nhiên từng gặp gỡ nên động khu đất ở thị trấn Y, tuy nhiên phiên này bị bất thần nên ko kịp dự phòng, lảo hòn đảo bao nhiêu bước rồi té cạch xuống khu đất.

Bên cơ, Cố Hoài Thần đang được ôm Kiều Dịch thiệt chặt, như đang được đảm bảo an toàn một cái gì cơ rất là quý giá bán....... Khiến người tao rất là hâm mộ.

Đặc biệt, ở nhập đôi mắt một người.... ..... Đang với tình nhân bị thất lạc như Yêu Nhiên, thì xúc cảm hâm mộ càng nhiều hơn nữa.