đọc truyện 1001 đêm tân hôn full

Quan điểm bại liệt của Bắc Minh Dục đang được thú vị thật nhiều lời nói khen ngợi ngợi của những đem gái con cái ngôi nhà đài những.

Trong những gia tộc thượng lưu, đàn bà đó là loại ko xứng đáng chi phí nhất, số phận của mình phần nhiều là được sắp xếp sẵn hôn nhân gia đình, và Bắc Minh Đồng vừa mới được sinh đi ra số phận và đã được sắp xếp là tè thư con cái ngôi nhà quyền quý và cao sang, bọn họ sao lại ko ganh tị với cô chứ?

Bạn đang xem: đọc truyện 1001 đêm tân hôn full

..............

Ngày bữa sau.

Khả Khả đang được phục sinh không ít rồi, tuy nhiên sức mạnh vẫn yếu đuối, chính vì thế cô ko tới trường nhưng mà ở trong nhà nghỉ dưỡng, nhập thời hạn bại liệt cô đang được lấy số chuyện tranh coi không còn.

Buổi trưa, vú Lý lấy bữa trưa lên tận chống mang lại cô.

“Đại tè thư, cô dậy ăn chút món ăn đi!”

“Minh Huân thiếu thốn gia đâu ạ?” Khả Khả đùng một phát thay cho thay đổi cơ hội gọi, cái thương hiệu Tiểu Bắc cứng cáp về sau Khi chỉ mất nhị người bọn họ thì cô mới nhất sử dụng thôi, mặc dù gì thì giờ đây cậu cũng rộng lớn thế rồi.

“Đại thiếu thốn gia tối qua loa đã từng đi về rồi!” vú Lý bịa đặt món ăn lên bàn, bịa đặt gọn gàng chén bát đũa, nâng cô ngồi xuống ghế sô trộn, lại kinh cô ngồi ko tự do thoải mái ngay lập tức lấy một cái gối bịa đặt vào sau cùng sườn lưng cô.

“Anh ấy lúc nào tiếp tục lại cho tới ạ?”

Vú Lý nhấp lên xuống đầu: “Tối qua loa Khi cậu ấy trở về thấy mặt mũi sầm lại, tôi kinh cậu ấy tức tức giận nên cũng ko chất vấn nhiều.”

Khả Khả thay cho chén bát đũa lên rồi tuy nhiên lại bịa đặt xuống bàn: “Cháu không thích ăn!”

“Như thế sao được chứ?”

“Cháu buồn ngủ lắm, con cháu cút ngủ trước đó, cho tới bữa tối thì gọi con cháu.”

Khả Khả vờ vịt ngáp ngủ lâu năm một chiếc, thực sự không thích ăn, lại trèo lên chóng che chăn rồi cuộn tròn trặn người lại, Vú Lý đem răn dạy vài ba câu tuy nhiên cô vẫn ko nghe, sau cùng chỉ biết nhấp lên xuống đầu đem kệ Khả Khả, rồi lại mang đến nước giá và thuốc: “Vậy thì cô cũng cần nốc dung dịch cút chứ!”

“Vú cứ nhằm ở đầu chóng ấy, lát con cháu uống!”

“Phải lưu giữ nốc dung dịch đấy, chói nhưng mà ko nốc dung dịch thì lúc nào mới nhất ngoài được?”

“Biêt rồi!”

Vú Lý lại bê món ăn cút, Khả Khả thò đầu thoát ra khỏi chân, nom ra phía bên ngoài hành lang cửa số một khi, rồi lại lấy kể từ nhập cặp đi ra một cái cây bút chì, banh cuốn chuyện tranh đi ra, nhập bại liệt vẽ vu vơ một mũi thương hiệu.

Mũi thương hiệu chỉ vào một trong những hình ngược tim, bên phía trong bại liệt viết: “Bắc Minh Huân!”

Lại vẽ tăng bao nhiêu hình mặt mũi xấu xí, ghi chép thật nhiều những loại linh tinh ma nhập bại liệt rồi mới nhất Chịu đựng nghỉ dưỡng.

Vú Lý lo ngại rằng Khả Khả ko nghe lời nói, đắn đo hồi lâu rồi gọi điện thoại cảm ứng thông minh cho tới Bắc Minh gia, ham muốn nhằm Bắc Minh Huân cho tới thăm hỏi cô.

Khi Bắc Minh Huân đẩy tay banh ô cửa chống công chúa của Khả Khả đi ra, ngay lập tức trông thấy cô đang được phía trên chóng với cùng một kiểu chẳng kiểu như ai, chăn cũng chỉ che một góc, nhằm lộ khung người mới nhất mới lớn của cô ấy.

Cô đem bên trên người một bộ đồ áo với vật liệu khá mỏng mảnh, nhị chân dang đi ra bừa kho bãi, khuôn mặt mũi thì xanh biếc, mồm thỉnh phảng phất như lại lẩm nhẩm gì bại liệt, nhị sản phẩm lông nheo có những lúc khá run rẩy lên.

Ánh đôi mắt cậu thốt nhiên thông thoáng qua loa một nỗi sầu, tuy nhiên rất rất nhanh chóng lại về bên hiện trạng thông thường, tiếp sau đó khuôn mặt mũi với sắc thái ko biểu cảm tiến bộ lại ngay gần, kéo chăn lên trên người mang lại cô.

Đang sẵn sàng xoay người tách cút, ánh nhìn đùng một phát thiên về phía một góc white color của cuốn sách bịa đặt bên dưới gối.

Chưa lúc nào cậu thấy cô mến coi sách?

Cậu nhẹ dịu trả tay rút cuốn sách bại liệt đi ra, đùng một phát, sắc mặt mũi tối sầm lại.

.............

Mãi cho tới chiều ngược nhiên Khả Khả vì thế đói vượt lên trên nhưng mà tỉnh táo.

Vừa xoay người lại ngay lập tức trông thấy Bắc Minh Huân đang được ngồi phía trên ghế sô trộn nhập chống, sau khoản thời gian cô dụi dụi đôi mắt chắc chắn rằng rằng ko cần đang được ở mơ, rồi nói: “Chẳng cần anh chê em rằng em là ko Chịu đựng được sự đơn độc à, lại còn ko biết xấu xí hổ nữa, vậy thì còn sắp tới đây thực hiện cái gì? Hức....”

Bàn chân cậu khẽ giậm xuống khu đất, ngón tay gõ lên bàn.

“Đây là cái gì?” Khả Khả vừa vặn nom đã nhận được đi ra này đó là truyện tranh người rộng lớn.

Bàn tay cô luồn xuống gối lần lần, ko thấy gì nữa!

Cô ngay lập tức nhanh gọn vùng dậy chạy lại ngay gần, ham muốn lúc lắc cuốn truyện lại, trong thâm tâm cầu ước anh ko trông thấy gì, tuy nhiên Bắc Minh Huân đang được đừng chậm tay thay cho lấy cuốn sách.

“Đó là của em, trả lại mang lại em!”

Xem thêm: chó lớn bắt mặt chủ

“Kích động đồ vật gi chứ?”

Khả Khả vẫn nhướn người đi ra ham muốn cướp lại: “Đừng đem nghiền em điên lên, em rằng mang lại anh biết, em nhưng mà đi ra tay là ko nhẹ nhõm đâu đấy!”

“Ồ?”

Bắc Minh Huân mỉm cười như ko mỉm cười liếc nom cô, thay cho quyển truyện lật về sau, rồi vừa vặn chỉ tay vừa vặn đọc: “Bắc Minh Huân, em yêu thương anh!” sát bên đấy còn tồn tại giành tất nhiên, cậu chất vấn rét lùng: “Cấp tía của em cứ ấn định sinh sống thế này à?”

Khả Khả lấy nhị tay che mặt mũi lại xấu xí hổ.

Xong đời rồi hoàn thành đời rồi.

Đến những cái bại liệt cũng trở thành cậu trừng trị hiện nay rồi!

“Những sách này ở Hải Thành bị xem là cấm cung cấp, mua sắm ở đâu đây?”

Khả Khả he hé kẽ tay đi ra nom cậu: “Em nhặt được nhập thùng rác rến.”

“Buổi tối ra phía bên ngoài nhặt tăng nhị cuốn nữa về trên đây anh coi nào!”

“Em....”

“Nhặt ko được thì chớ đem về!” cậu nhếch mép mỉm cười liếc nom cuốn sách: “Yêu? Ha ha....”

Khả Khả rùng bản thân một chiếc, thái chừng thay cho thay đổi 180 chừng, cô nhảy khóc như 1 đứa trẻ: “hu hu....ngày hôm qua em vẫn còn đấy bị chói vậy nhưng mà anh còn bắt nạt em, em đơn giản ham muốn loại trừ tức giận thôi....em biết em sai rồi, tuyến phố phần bên trước của em sáng sủa lạng ta, sao lại rất có thể gọi cái loại truyện cấm này chứ!? lỗi không còn toàn bộ cơ thể, về sau em sẽ không còn coi trộm nữa, thiệt đấy, em đảm bảo!”

Ừm, ko coi trộm thì cứ đàng hoàng nhưng mà coi.

Khả Khả đang được suy nghĩ vì vậy.

Bắc Minh Huân vẫn với thái chừng rét lùng, nom cô.

“Em thực sự biết sai rồi! em thề! Vì vậy....anh nể tình em đang được biết lỗi và nhận sau nhưng mà trả lại sách mang lại em đi? Thực đi ra ko cần tự em nhặt đâu, là em đang được mua sắm, sách này là sách cấm, tối thiểu cũng cần.....”

Cô cứ thao thao bất tuyệt tuy nhiên lời nói còn ko rằng không còn, cuốn sách và đã được thể hiện trước mặt mũi cô.

Khả Khả lag người đi ra.

Cô đang được thiếu tín nhiệm đem cần thời điểm ngày hôm nay cậu đem yếu tố về thần kinh trung ương ko, ko tìm kiếm được câu vấn đáp thì ngay lập tức nghe thấy tiếng nói với ngữ không khí lạnh lùng: “Tự tay xé nó cút.”

“Không được, cuốn sách này vướng lắm đấy, không chỉ có thế việc gì cần tiêu tốn lãng phí thế!” điều cần thiết nhất này đó là cô vẫn ko gọi được kết viên.

“Không xé?”

Bắc Minh Huân nheo mi, rằng với giọng uy hiếp.

“Em....”

Khả Khả ko kịp rằng bất kì điều gì, một giây sau ngay lập tức trông thấy anh giơ cuốn sách lên xé từng tờ một, chớp đôi mắt cả cuốn truyện đang được trở thành đụn giấy má vụn.

“Đừng nhưng mà....em còn....”

Khả Khả xông lên ham muốn cướp lại, tuy nhiên cánh tay cô làm cái gi cần đối thủ cạnh tranh đối với tay cậu.

Hơn nữa vì thế sử dụng lực vượt lên trên, lại bị cậu né người tách cút, cô té phịch xuống khu đất.

Cô nghiến răng Chịu đựng lần đau, Bắc Minh Huân lấy đụn giấy má nhừ bét bại liệt mang lại nhập thùng rác rến, liếc đôi mắt xuống nom cô vẻ kiêu ngạo, rằng rét lùng cảnh cáo: “Kể từ thời điểm ngày thời điểm ngày hôm nay anh tiếp tục tự động bản thân dạy dỗ kèm cặp mang lại em, nếu như còn nhằm anh trừng trị hiện nay một lần tiếp nữa em coi trộm những loại chuyện tranh thực hiện mụ mị trí nhớ này thì kết quả em thấu hiểu rồi đó.”

Nói hoàn thành cậu ngay lập tức tách cút.

Khả Khả vừa vặn xấu xí hổ vừa vặn tức tức giận.

Gần trên đây chắc chắn là vận đen kịt của cô ấy rồi, thực hiện gì rồi cũng ko thuận tiện, ăn gì rồi cũng ko thấy ngon mồm, còn tưởng Tiểu Bắc cho tới ngôi nhà bản thân thế này thì tức là cô sớm tiếp tục theo đòi xua đuổi được nam giới thần, thành quả cậu vẫn khinh ghét như ngày còn nhỏ!

Lúc nào thì cũng mến đối đầu lại với cô!

Xem thêm: quan hạc bút ký

Có cần trí nhớ cô đem yếu tố ko, mới nhất nhận định rằng Tiểu Bắc là nam giới thần....

Khả Khả vệ sinh nước đôi mắt rồi hùng hổ trở lại tầng, rằng với vú Lý: “Vú Lý, con cháu đối rồi, con cháu ham muốn ăn cơm trắng, ngày mai con cháu cần tới trường, con cháu không thích ở trong nhà nữa....”

Bắc Minh Huân đương nhiên vẫn ko về, lúc nghe thấy lời nói này, đầu chẳng thèm ngấc lên, chỉ rằng một câu: “Học ôn tiếp tục chính thức nhập bữa tối Khi em tan học tập ở trường!”