dục vọng chiếm hữu của ác ma

chap-preview

Free preview

Bạn đang xem: dục vọng chiếm hữu của ác ma

Xem thêm: sơ hạ trong tôi

Chương 1: Em chê tôi

Nhạc Phi Cửu cắm môi. Đối mặt mũi là hai con mắt làm cho cô không ngừng nghỉ run rẩy rẩy, nước đôi mắt nhảy trào, oán thù hận cuồn cuộn tăng trào tuy nhiên ngay lập tức tức khắc bị nổi kinh hãi đè xuống, nuốt lại vô bụng. “Buông thả mang lại tôi... cầu van nài anh. Để tôi cút, tôi sẽ không còn lúc nào xuất hiện tại trước mặt mũi anh đợt nữa.” Cô gái cất giấu giọng run rẩy run rẩy, nhích từng chút từng chút lùi khung hình nhỏ bé nhỏ về phía trở thành nệm, tách né tương đối thở mát rượi và toàn thân cường tráng của những người con trai như hổ dữ đang được tiến thủ về phía cô. Một chút nữa thôi, cô đang được hoàn toàn có thể trốn bay, tách xa xôi điểm Địa Ngục kinh khủng này, nếu như hắn về trễ một chút ít nữa, cô đang được không xẩy ra bắt xoay quay trở lại với thương hiệu ác yêu tinh hắn. Nhưng như câu nói. hắn, cô chạy đằng trời, cộng đồng quy cho tới ở đầu cuối vẫn ko thể tách ngoài hắn. Động tác của những người con trai cho tới Khi thành công xuất sắc cô nghiền cô vô đàng nằm trong không hề địa điểm dịch fake mới nhất dừng lại, khuôn mặt mũi hắn tương tự sư tử bị cướp mất mặt bùi nhùi tức thời dữ tợn, hai con mắt rét giá bán tương đối nheo lại, lòi ra sát khí mạnh mẽ và tự tin lấp cất giấu thế nào thì cũng ko thể không còn được, như mong muốn xé nát nhừ khung hình cô, nhai tươi tắn nuốt tươi cho tới xương cũng ko chừa. "Dùng phòng nghỉ của tôi, ở vô toà biệt thự cao cấp của tôi, từng tối đều phía trên nệm vòng qua chuyện vòng lại trong tầm tay của tôi, em còn dám chạy trốn?" Giọng rằng trầm thấp của những người con trai chậm rãi rãi truyền cho tới mặt mũi tai, rằng đúng mực vô trọng tâm của yếu tố. Nhạc Phi Cửu trước giờ trước đó chưa từng không đồng ý, quyền lực tối cao của hắn, vị thế hắn với bên trên trái đất này trừ phi cô bị tiêu diệt còn nếu như không cho dù tận lòng hồ nước, hắn vẫn moi cô lên buộc lại mặt mũi hắn. "Anh hoàn toàn có thể lựa chọn người phụ phái nữ không giống, khá nhiều người phụ phái nữ chỉ việc anh lên giờ đồng hồ ngay tắp lự sẵn sàng quỳ bên dưới chân anh ko ngần quan ngại. Tại sao chắc chắn cần là tôi... cần là tôi, Cảnh Ân Phong, ngoài tôi rời khỏi, anh với vô số sự lựa lựa chọn tuy thế." "Em là của tôi... ngoài em rời khỏi, tôi ko cần thiết một ai không giống." Đã ko biết phiên loại từng nào hắn rằng câu này, khí thế và độc lúc lắc giống như phiên ban sơ, nếu như với sự thay cho thay đổi, thì đó là sự áp bức của lời nói này chỉ tăng ko hạn chế. Nhạc Phi Cửu như không hề cơ hội này nối tiếp cuộc rỉ tai hiện nay với những người con trai, cô ngước hai con mắt phiếm lệ, nghiền bạn dạng thân thích nỗ lực vờ vịt quy sản phẩm với những người đối lập, nhỏ giọng:  "Nhưng... Nhưng... anh ko thể trong cả đời trong cả kiếp hạn chế lỏng tôi bên trên điểm này, ko thả tôi cút cũng rất được, tôi với 1 ĐK." Gương mặt mũi Cảnh Ân Phong tối sầm, sát khí áp hòn đảo từng khi một rộng lớn. Hắn trước ni chỉ ra rằng ĐK với những người không giống, người không giống rời khỏi ĐK với hắn, trước đó chưa từng một ai nghe qua chuyện. Nhạc Phi Cửu cô, vậy nhưng mà ngày càng bạo phổi thử thách số lượng giới hạn Chịu đựng đựng của hắn, tưởng hắn sẽ không còn nỡ rời khỏi tay với cô ư? Biết bản thân lỡ câu nói., Nhạc Phi Cửu bộp chộp sửa lại: "Xem như tôi cầu van nài anh, đã đạt được không? Tôi ko vứt trốn nữa, anh nghe tôi một phiên, đánh giá lại cũng ko cần tổn thất." "Nói." Một chữ cộc gọn gàng lại như khẩu lệnh, hắn nhịn nhường như thể hiện tại thân thích của một đế vương vãi đích thực trước đôi mắt cô, ngay lập tức thời điểm này, và ngay lập tức thời điểm hiện tại, tặng thưởng mang lại cô một phúc phần cừ khôi. "Tôi mong muốn... tới trường lại. Đại học tập của tôi còn đang được dang dở, tôi chắc chắn cần học tập hoàn thành." Nhạc Phi Cửu ko nhanh chóng ko chậm rãi, rằng rất rõ ràng ràng, từng câu từng chữ rành rẽ vô kẽ tai hắn, ko xót một kể từ. "Tôi hoàn toàn có thể nuôi em, chớ rằng một đời một kiếp, chín đời chín kiếp cũng hoàn toàn có thể mang lại em cả đời vô lo phiền vô suy nghĩ, tài sản tiến thưởng, giầy đẹp mắt váy lụa, chỉ việc là em thổ lộ, tôi đều hoàn toàn có thể mang lại." "Tôi mong muốn tự tại thao tác mình yêu thích, tự động sử dụng năng lượng của bạn dạng thân thích thám thính sinh sống. Anh dư mức độ nuôi tôi, tôi biết thậm chí là chục tôi cũng ko yếu tố, tuy nhiên loại tôi cần thiết ko cần đơn giản chi phí, anh hiểu không?" "Em mong muốn sử dụng kiểu dáng cơ bay ngoài tôi? Đừng hòng! Thằng con trai này dám léo hánh cho tới ở kề bên em, có duy nhất một kết viên duy nhất: bị tiêu diệt. Em nên tâm trí kĩ, ko cần em ko biết tính tôi, tôi rằng là tiếp tục thực hiện, không chỉ có vậy còn giúp rất rất nhanh gọn và thật sạch." Giọng Cảnh Ân Phong trầm trầm, khuôn mặt ko lộ biểu cảm gì, nhịn nhường như cũng ko tức giận dỗi, chỉ mong muốn sử dụng cơ hội nhẹ dịu mang lại cô một câu nói. đe doạ. "Mọi việc đều tuỳ anh bố trí, tôi chỉ việc tới trường. Còn việc không giống, tương quan cho tới con trai, tôi hứa ngoài anh sẽ không còn xúc tiếp với bất kì người không giống giới này." Nhạc Phi Cửu nhẹ dịu níu cánh tay cường tráng của hắn, khoé môi hắn cong lên, lần thứ nhất chi phí cô dữ thế chủ động cho tới vậy. Cảnh Ân Phong ko vấn đáp, phủ môi hắn xuống môi cô, từng chút từng chút gắt gao siết chặt khung hình miếng mai đang được các mùa run rẩy rẩy theo đuổi bạn dạng năng trái khoáy ngược trọn vẹn với khuôn mặt mũi điềm đạm cô biểu lộ. Hắn thơm lên tai cô, cổ cô, trượt dần dần xuống bên dưới ngực và bụng, nhị bàn tay thô ráp đan vô bàn tay thon nhiều năm mềm mại của cô ý, khẽ rên lên một giờ đồng hồ thoã mãn. Nếu rằng buổi ngày cô là con cái cọp nhỏ giơ móng giơ vuốt, bất kì lúc nào hóng hắn sơ hở ngay tắp lự tợp vô địa điểm chí mạng của hắn một trị thì đêm hôm cô đó là đái yêu quái hấp dẫn, từng giây từng phút khuấy đạo dục vọng vô người hắn. Vì vậy, hắn so với cô, đang được cam Chịu đựng lùi bước thật nhiều phiên, phiên này, cũng ko nước ngoài lệ. "Đừng... chớ..." Nhạc Phi Cửu nhíu ngươi, giờ đồng hồ cầu van nài vô mồm cô rấm rứt buông rời khỏi nhỏ như giờ đồng hồ rên, không chỉ ko khiến cho Cảnh Ân Phong mủi lòng còn phản thuộc tính, khơi dậy bạn dạng năng dục vọng vẹn toàn thuỷ vô hắn: "Anh... đang được nói đến việc phiên sinh loại tuổi hạc đôi mươi mới nhất vấp cho tới tôi. Anh ko thể nuốt câu nói., Cảnh Ân Phong, anh ko thể thực hiện trò nguỵ quân tử như vậy." Cảnh Ân Phong nghiến răng, cắm mạnh vô ngực cô, nuốt tương đối thở rét mướt bực ngược vô vô, thở hắt một tương đối mạnh mẽ và tự tin. Hắn chửi thầm: cô nàng này không chỉ có là điểm yếu kém có một không hai của hắn, còn cần thiết hơn hết tính mạng con người của hắn. Cô nối tiếp phản kháng như vậy, với ngày ko sử dụng vuốt cào bị tiêu diệt hắn cũng thực hiện hắn bị tiêu diệt bên trên nệm vì thế phiên nào thì cũng nuốt ngược dục vọng quay trở lại. Nhạc Phi Cửu vừa phải bất thần vừa phải nhức kêu một giờ đồng hồ thất thanh, nước đôi mắt bên trên khoé mi rơm rớm. Cảnh Ân Phong sực tỉnh, biết bạn dạng thân thích cắm tương đối mạnh, ngay tắp lự sử dụng lưỡi nhẹ dịu xoa nhẹ nhõm lần đau đớn bên trên ngực cô, không đành lòng ở xuống gối. ấm cúng ức kéo khung hình cô ở lịch sự ở kề bên, bịa đầu cô gối lên cánh tay cường tách của hắn, áp mặt mũi vô lồng ngực to lớn, hương thơm bạc hà thanh nhẹ nhõm hoà lộn hương thơm rượu nho cất cánh vô khoé mũi cô, vẫn tương tự từng ngày, rất rất không xa lạ và yên tâm. Cảnh Ân Phong gằn giọng: "Em yên ổn mồm, dám rằng một chữ nữa, tôi ngay tắp lự đùa bị tiêu diệt em. Lời rằng bão phảng phất, lưu giữ câu nói. là khả năng, nuốt câu nói. là bạn dạng năng. Tôi với khả năng, tuy nhiên bạn dạng năng cũng tương đối cần thiết. Đối với em, bạn dạng năng nên sử dụng nhiều hơn thế khả năng." Nhạc Phi Cửu yên ổn thin thít một lúc, khung hình bị ôm chặt đau đớn ko nhịn được khẽ khàng cựa nhẹ nhõm một chút ít, lại rủi ro bàn tay vô ý thế này vấp trúng phần bên dưới đang được ngọ nguậy của hắn. Khoảnh xung khắc cơ, cô gần như là bị tiêu diệt cứng, cho tới thở cũng không đủ can đảm, len lén fake góc nhìn không có tội ngước nom hắn. "Anh... của anh ý... loại cơ... tay tôi... tôi... tôi ko phải cố gắng ý. Thật cơ, tôi... tôi..." Cảnh Ân Phong trừng đôi mắt, cánh tay luồn bên dưới gáy bóp mạnh vai cô, khiến cho cô cho dù nhức cũng không đủ can đảm lên giờ đồng hồ. Chất giọng đã lấy trở thành trầm đục, gần như là vấp cho tới rất rất hạn: "Em thiệt không thích yên tĩnh phận? Hay là mong muốn demo sự nhẫn nại của tôi so với em? Nhạc Phi Cửu..." Ba chữ cuối Cảnh Ân Phong nhấn mạnh vấn đề, gần như là rít ngoài kẽ răng: "Em với biết, tôi đang được chuẩn bị trị điên rồi không?" "Nhưng... tôi nhức người... anh ôm tôi chặt ních, tôi... tôi với chút không dễ chịu." Nhạc Phi Cửu càng về sau càng rằng bé nhỏ, tay nhỏ không ngừng nghỉ miết chặt tấm chăn mịn, ko đầy đủ mạnh mẽ nom trực tiếp đôi mắt hắn. "Em khó khăn chịu?" Cảnh Ân Phong chậm rãi rãi tái diễn câu nói. cô, giây trước vẫn thông thường thế nhưng mà ngay lập tức giây sau mày mặt đang được biến tấu, không chỉ có vậy còn biến tấu cho tới khó khăn coi: "Em chê tôi?" Nhạc Phi Cửu trợn tròn trĩnh đôi mắt, quyên sinh rung lắc đầu, ko biết bào chữa trị thế này nhằm bay tội. Cô chê hắn Khi nào? Cho cô thêm thắt nhị dòng sản phẩm mạng, cô cũng còn chê quá không nhiều nhằm rằng chê hắn: "Tôi không tồn tại, tôi không tồn tại nhưng mà." Khoé môi Cảnh Ân Phong tương đối nhếch lên, tạm thời coi như thể mỉm cười. Hắn xoay sườn lưng cô lại phía lồng ngực hắn, thơm lên tóc cô, một tay ôm vai, một tay ôm eo, ko không giống thế xiềng xích trước khi là bao. Có điều, tự do và thoải mái và dễ chịu rộng lớn một chút ít, miễn chống cũng hoàn toàn có thể ngủ tạm thời cho tới sáng sủa mai. "Nằm yên tĩnh. Nếu còn ko ngủ..." Cảnh Ân Phong trưng bày nụ mỉm cười gian dối xảo xấu xí ko thể miêu tả, ngón tay vân vê gọn gàng tóc mây thơm phức dịu: "Tôi đáp ứng một tuần em ko cần thiết đi đi lại lại."