hai thai năm bảo tổng tài bẫy được vợ ngoan

Chương 7: Ngoài cửa ngõ, Tệ Bạc Tuấn Phong tiếp cận cửa ngõ, tạm dừng.

Vân Giai Kỳ ko thoát khỏi chống nữa, rõ rệt là cô đang được tránh mặt anh.

Bạn đang xem: hai thai năm bảo tổng tài bẫy được vợ ngoan

Nhưng chỉ việc là anh ham muốn, góc cửa nhỏ nhỏ xíu yếu đuối ớt này, căn phiên bản ko đầy đủ trở thành trở quan ngại.

Tống Mạn Nhi, phụ nữ của cô ấy và Tống Hạo Hiên sao?

Chỉ mới mẻ năm năm tuy nhiên thôi, cô lại sở hữu phụ nữ với những người con trai khác?

Bạc Tuấn Phong xoay người, tiện tay phủ thêm thắt áo vest, trở về phía cửa ngõ.

Sáng sớm, tập đoàn lớn Thiên Ngạo.

Tân Khải Trạch mới mẻ cút vô văn chống tổng giám đốc, tự nhiên thấy người con trai ngồi trước bàn thao tác, bị giậm dọa hoảng hốt nhảy dựng lên.

Anh tớ giơ cổ tay lên nom thời hạn theo dõi phiên bản năng, thời điểm hiện tại mới mẻ bảy rưỡi.

Bình thông thường tổng giám đốc đều chín giờ đích cho tới công ty lớn, thời điểm ngày hôm nay đặc trưng cho tới sớm.

“Tổng giám đốc Bạc”

Bạc Tuấn Phong ngấc đầu lên, anh một tối ko ngủ, khuôn mặt tuấn tú khó khăn nén nỗi mệt rũ rời.

“Ừm”

“Tổng giám đốc Tệ Bạc, anh chẳng sao.

chứ…” Tân Khải Trạch trông thấy khuôn mặt anh ko đảm bảo chất lượng, White bệch giậm dọa người.

“Phó Lam Tiêu đâu?”

“Bác sĩ Phó còn ko cho tới công ty…”

“Đợi cậu tớ cho tới thì bảo cậu tớ cho tới văn chống tôi.”

“Dạ”

“Cuộc họp sáng sủa ni có khả năng sẽ bị diệt bỏ”

“Dạ…” Tân Khải Trạch demo thăm hỏi dò: “Sao đùng một cái ham muốn mò mẫm bác bỏ sĩ Phó ạ?”

Phó Lam Tiêu là bác bỏ sĩ cá nhân của Tệ Bạc Tuấn Phong.

Từ Khi cô Vân Giai Kỳ “qua đời”, năm năm này, Tệ Bạc Tuấn Phong vướng bệnh thất lạc ngủ lâu lâu năm, cá tính càng trở thành tai quái gở, khi đảm bảo chất lượng khi xấu xí Phó Lam Tiêu vẫn luôn luôn theo dõi sát bên anh.

Anh tớ nhận định rằng Tệ Bạc Tuấn Phong ngủ, ngay tắp lự cút thoát khỏi văn chống, vị gọi mang đến Phó Lam Tiêu.

Nửa giờ đồng hồ sau, Phó Lam Tiêu cuống quýt vàng chạy cho tới.

Anh tớ mới mẻ tiến thủ vô văn chống, thì thấy khuôn mặt Tệ Bạc Tuấn Phong tái ngắt, ngạc nhiên một thời gian.

“Tổng giám đốc Tệ Bạc, lại thất lạc ngủ sao?”

Bạc Tuấn Phong rung lắc đầu, phát biểu với Tân Khải Trạch: “Cậu ra bên ngoài đi”

Tần Khải Trạch mới mẻ cút thoát khỏi văn chống, Tệ Bạc Tuấn Phong ngay tắp lự vực dậy tiếp cận ghế sô trộn, anh giơ tay lên, túa áo vest và áo sơ-mi, lòi ra mồi nhử vai bị thương.

Tối trong ngày hôm qua anh chỉ xử lý qua quýt.

Phó Lam Tiêu hoảng hốt cho tới nấc sắc mặt mày thay cho đổi: “Đây là làm thế nào vậy?”

Anh tớ cuống quýt vàng trải qua, nom mồm chỗ bị thương một thời gian, là chỗ bị thương tự vũ thần sắc bén tạo ra.

Phó Lam Tiêu cảnh giác: “Vết thương này…”

Bạc Tuấn Phong giá buốt lùng nói: “Bị mèo cào.”

“Bị mèo cào còn rất có thể trở thành rời khỏi vì vậy sao?”

Bạc Tuấn Phong ko kiên trì liếc đôi mắt nom anh tớ một chiếc.

Phó Lam Tiêu ngay tắp lự câm mồm, lấy một vỏ hộp dung dịch vô ngăn tủ rời khỏi, chính thức băng bó chỗ bị thương mang đến anh.

Đợi băng bó chỗ bị thương xong xuôi, Phó Lam Tiêu phiền lòng hỏi: “Có cần thiết báo cảnh sát…”

Đôi đôi mắt Tệ Bạc Tuấn Phong giá buốt lùng hòn đảo qua: “Ra ngoài”

“.. Dạ”

Phó Lam Tiêu nép dọn loại xong xuôi, liếc thấy bên trên bàn lênh láng gạt tàn dung dịch, tách ngoài văn chống.

Anh tớ vừa vặn cút thoát khỏi văn chống, thì thấy Vân Ngọc Hân tiếp cận.

‘Vân Ngọc Hân khoác một cái váy lâu năm, thực hiện nổi trội dáng vẻ người thướt thả mềm mịn và mượt mà.

Cô tớ thấy Phó Lam Tiêu, gọi anh tớ lại.

“Anh Tuấn Phong ở phía bên trong sao?”

“Tổng giám đốc Bạc… Tại phía bên trong.”

Vân Ngọc Hân nhíu mi, phiền lòng nói: “Nghe bác bỏ gái phát biểu, tối trong ngày hôm qua anh ấy suốt cả đêm ko về, dễ thường suốt cả đêm ở Thiên Ngạo ko về?”

Phó Lam Tiêu chần chờ nói: “Hành tung của tổng giám đốc Tệ Bạc, tôi không tồn tại tư cơ hội căn vặn thăm hỏi, tuy nhiên mà… Hình như tổng giám đốc Tệ Bạc suốt cả đêm ko ngủ.”

“Chứng thất lạc ngủ tiếp tục tái phát sao?”

Xem thêm: nô lệ câm truyện tranh full

“Không biết…”

Vân Ngọc Hân nhíu mi.

Từ năm năm vừa qua, sau khoản thời gian Vân Giai Kỳ từ trần, Tệ Bạc Tuấn Phong đang được vướng bệnh thất lạc ngủ vô nằm trong nguy hiểm Lúc nguy hiểm, bao nhiêu ngày bao nhiêu tối cũng sẽ không còn nhắm đôi mắt.

Chứng thất lạc ngủ này của anh ấy, thành ý căn bệnh xấp xỉ ngôi nhà chúng ta Tệ Bạc.

Bác sĩ thay cho thay đổi từng người, Chuyên Viên với quyền uy nhất trái đất đều đang được khoanh tay chịu đựng thua thiệt chuyện này, chỉ phát biểu, tâm căn bệnh còn tồn tại tâm dược.

Nhà chúng ta Tệ Bạc còn tồn tại một chống rỗng.

Đó là chống Vân Giai Kỳ ở khi chăm sóc bầu Khi bại liệt cơ hội năm năm, căn chống này vẫn lưu giữ ko nhuốm một phân tử vết mờ do bụi, coi như cô trước đó chưa từng tách cút.

Khi bệnh thất lạc ngủ của anh ấy trầm trọng, anh sẽ tới chống bại liệt ngồi một thời gian.

Thỉnh phảng phất Vân Ngọc Hân tiếp tục thấy anh ngủ ở căn chống bại liệt.

Người con trai phía trên nệm, giơ cánh tay lên, thực hiện rời khỏi động tác ôm sát, tựa như vẫn luôn luôn tưởng tượng thấy, Vân Giai Kỳ ở trong trái tim bản thân thực hiện nũng.

Từ nhỏ Vân Giai Kỳ đang được hoảng hốt tối, nhất là sau khoản thời gian có thai, ngủ ko được ngon, thông thường xuyên mơ thấy ác mơ, vẫn luôn luôn vấn vít đòi hỏi anh ôm ngủ.

Vân Giai Kỳ đang được sớm bị tiêu diệt, tuy nhiên vô tối bại liệt, sao rất có thể bị tiêu diệt bản thân cô.

Vân Ngọc Hân cảm nhận thấy không can tâm, cô tớ còn cần cướp với 1 người đang được bị tiêu diệt sao?

Vân Ngọc Hân đẩy cửa ngõ rời khỏi cút vô, Tệ Bạc Tuấn Phong mới mẻ khoác áo vest vô, khá nghỉ dưỡng một thời gian, lại phục sinh cỗ dạng của triệu phú marketing.

“Anh Tuấn Phong…”

Vân Ngọc Hân trải qua, nhẹ dịu ôm siết lấy anh kể từ phía sau: “Nhìn sắc anh dường như ko đảm bảo chất lượng, lại một tối ko ngủ sao?”

Cơ thể Tệ Bạc Tuấn Phong cứng đờ, tự nhiên hất tay cô tớ rời khỏi, quay về trước bàn thao tác.

“Sao cô lại cho tới đây?”

Giọng phát biểu càng giá buốt nhạt nhẽo hơn trước đây phía trên, khiến cho trái ngược tim Vân Ngọc Hân đập thời gian nhanh rộng lớn.

Cô tớ khẩn trương nói: “Nghe bác bỏ gái phát biểu, anh một tối ko về, em phiền lòng quá, vì vậy cho tới phía trên thăm hỏi anh”

“Tôi chẳng sao.”

Vân Ngọc Hân nói: “Nghe phát biểu ngày trong ngày hôm qua Vũ Minh tiến công nhau ở vô trường?”

Bạc Tuấn Phong nâng đôi mắt, ko phát biểu một câu.

Ánh đôi mắt nom kỹ của anh ấy, khiến cho Vân Ngọc Hân ko ngoài khẩn trương rộng lớn, giải thích: “Em phiền lòng Vũ Minh bị tóm gọn nạt ở ngôi trường, chuyện này xử lý chưa? Nếu anh tất bật, em rất có thể cho tới mặt mày ngôi trường học…”

“Không cần!”

Giọng điệu của Tệ Bạc Tuấn Phong đùng một cái âm trầm hơn: “Cô không cần thiết phải xen vào”

Năm năm vừa qua, Vân Ngọc Hân vẫn luôn luôn bảo vệ Vũ Minh.

Tuy cô tớ ko tự động bản thân trải qua loa có thai chục mon, tuy nhiên mặc dù sao Vũ Minh cũng chính là cốt nhục của cô ấy †a, tuy nhiên song ko biết vì như thế sao, kể từ nhỏ cho tới rộng lớn, trái ngược tim của Vũ Minh luôn luôn ko được sưởi rét.

Trong khung hình cậu nhỏ xíu cũng chảy loại ngày tiết của cô ấy tớ tuy nhiên.

Nhưng đứa nhỏ này sẽ không thân thuộc với cô tớ, cũng ko thân thuộc với bất kể người này trong nhà chúng ta Tệ Bạc, chỉ thân thuộc thiết với Tệ Bạc Tuấn Phong.

Hai thân phụ con cái đều trầm khoác không nhiều điều, tự động bản thân phong bế.

Vân Ngọc Hân căn phiên bản ko thể hòa nhập, trong cả ham muốn nghe Vũ Minh gọi một giờ đồng hồ “mẹ”, đều vô nằm trong trở ngại.

Vân Ngọc Hân ngồi xuống sát bên Tệ Bạc Tuấn Phong, chỉ dẫn từng bước: “Anh Tuấn Phong, trước sau gì tất cả chúng ta cũng tiếp tục kết duyên, bác bỏ sĩ phát biểu, giờ đây thân thuộc thể em không tồn tại yếu tố gì rộng lớn, Vũ Minh cũng chính là con em mình, anh rất có thể nhằm nhì bọn em có rất nhiều thời cơ thân thuộc thiết rộng lớn, Vũ Minh ko thơm sực em, em là u thằng nhỏ xíu, sao thằng nhỏ xíu ko thơm sực em?”

Đôi đôi mắt Tệ Bạc Tuấn Phong giá buốt lùng ko thì thầm.

eyJpdiI6IlhVZzBZUVJraEFIeUt1aFdSeDBFMkE9PSIsInZhbHVlIjoiekRxNHNyK1VGbzJ5U2l5cWFXNE1hOGQ2eHZZUmpGdnIwQTl2OEVlWEcxeHJ1aHZNSnEyTWhuXC9McnJYWmlcL1htK3dVeFFzZFRpNmQ3TCtJaENidWxTZ2xEMWtZSFBLZzdtaThSZlRlUTFvZm5oYTczcnVBdE91YnBJUThIMUJmU0Z2blhVSHFST1NmckJMOXhWSmtPZzA4dk1Pa1hRd3JuVmQxVldpTE16TFwvdGxQXC94djZzeUNFbG10eTliWWJUVUNMS0dxaFVJXC9xU1JnbzVVcTU4THo1SzFwdWoydThPVTNsK0JtM1NKSVRrPSIsIm1hYyI6ImM2YzU4ZTgzOGJjNTE5NzI1ZjVhMDM3MTY1ZTIxMjExN2Y4NmIwMjMzYzAzYWYxNTNjMjQ4MGM3Y2ZiZTJmZjIifQ==

eyJpdiI6InFJTjVIY0c3eDhPalZISys2bW1yMnc9PSIsInZhbHVlIjoiV1F0YW1CdG5KZXB0ek53QU5XV0VNVmNqYkJnNGxueTdGN0NzalNlNUxKNU9kYUtxMXR4OFNDUXhDQkZLVDVzYWRKTEpkRmRkMHFMQVhxYlZvclZ2MzNnRlNKMWpQamZVc3BhcVZVekozVTA9IiwibWFjIjoiNjhhNDQ4YjYyYjE4NjU3ZGM2ZjE3ZTdlNWZjMGU3OTJjMTBmMjQ3MThkODY0ODUxZDE0ZjZkMTc3MDY0MDBiZSJ9

eyJpdiI6ImZUQnZydlcxdVFjNE12SnVsRnNkTWc9PSIsInZhbHVlIjoiRjI3OE9xOTRraHg1eEY5aVwvSHNyUlNnQ29BVnl1enJpTXFhN29YTDd1ZTJZK2QxWHRGNUNYVlFYRHRCWGJ3U0ZmRG1cL05hSkExeENrWm4xb3ZuYnpHM2J2elBMOHpJY1krelJzZnplXC9zTUNOK0ZpdjZjMDlIazhYWVBiTEUzMGdHOWJhdTRXcjVKdlRkcGNBZnBjREd1QkF3OEQwb2o5YUY4TjB1VXBjbThVPSIsIm1hYyI6IjlkMGFmNGM2YzViNDdkNDQ3MWZiMzhkZDk2ZTI2YzkxZmI2YmU4NDViM2I2NDgzOGRhMmIzNDBmMWNhOWNmZWUifQ==

eyJpdiI6IitWV1dmb0ZcLzV6V0Z5QWlaSU82ODRBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IksyV3IzVlVxcktvTkpCbzc1bTdCR2tqdmNvcjJMXC9hU1F2TUlYYmRINVBvcU1Cck5NSVwveFROZU5HVHRFaEdqK1lwVUxKZVVYTzBTeG1BUHdTWEpKb0lJSW16blhKbzc1dG1KWDBiT3FadHUzS3g3S1JENHRoV0VHTmFTd1hVRnd5M3ZEM3dBRUVQR0lUWDhnVmY3bUZtYTl0TGpLYVwvSzZielo4N3VlTFVcL3ZhcWl6NlQ4UFVsY0VxU2xjcFJBU2IiLCJtYWMiOiJmYTM0MzlhMzQ1NzFhZTQwYjFhMmRiNzY5NzZkN2VmYTQ3ZmY3NTM2ZTI5YzA1ZWUxOGJmN2M5MmU5ODI5MmFkIn0=

eyJpdiI6IjBBNzM0SWZOSzNqVDhtQkJ3Ym1OcWc9PSIsInZhbHVlIjoiUXJPclBnUjFCWXFQR0ZMd0VhQ3NBRTZrK0FDSlhaVTFLQ3NPVTdsaXhtd0xcL3lrbHVQVWFNY3Flc2RnWVFnSno4U2x3WTk1MWJvaWp0NGhMelJlNUUxWmJ2a05UZFFlMEk2bjlGZEljYStjPSIsIm1hYyI6IjA1ZDM1YWZhMzZlY2E0YzFhYWJlZTY0NGMyMjUyMTI4OWE3NjlkNzE1ZWIwYjU1MTczMmI2MzkzNzA1NDdlZjMifQ==

eyJpdiI6IlwvcGhQUGdOdUdZMkxCV3RyS05nWEJnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlFWNXRoVEw1alU1SmxCUnZWQU9OM0JnYmFCZkhhOVdMTGRUb3ErcktyVU5vWmYwQzQ5UWZ0WW9wZWpneVhoY2xhOCtJUHF1YnhsSldhQXRGVkJCSW9ueUtGQjlVdGcyVFcxdDF1TTRaZmFEb1lKZHRzUHY2QVNSVUg3RnJTSXFlIiwibWFjIjoiYTU2N2M4YTUyY2NjYTViZjIwZjJjZWQ5OTYwODg3MTkwMzdlNWU4YTkxMGFhMmJhYmM4MTk3NDc5MDYxZDFmMSJ9

eyJpdiI6IlZCeWZhNXgrenNSVFVwNW9FMmM0Vmc9PSIsInZhbHVlIjoiMk0yQVI1Uk9NSUM0WFVsUVQrZjJycDF2VzQ0d3RramJiT2lVeFUxQ2pMK3k2YnBaNElWXC8rUVdLRDVMQ0RMVUlLRHVPVXZxbVwvYUt5WVYyQlJ1VkM3QXhmak5Uem1VbWNBSHI0Q2NkSnlcL3ZIWXlSQWVZODFMNGNDOG9oc1dZc1dxSE5GeVd4OWlLMzFZK1o0WTlMUTFnK2xlQ3NmbkFcL0lwell5amFQZzNQR1EyV0tFQUdQNnYreFkrTjR2UjQ5TVpjb2FqOGIrdE5IWWZ3N1VnRmhSQUE9PSIsIm1hYyI6Ijg4NjAyZDRkNWZmN2IzMjFlMDIzYTUyYWUzYmMyNjdhZjBjOTMyODE1Yjc5MWM5ZGFjNTBkZGEyNDI5NGIyNmQifQ==

eyJpdiI6ImxRdFwvQWcxVDF4cGVWTU5nNDhQcXFBPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ikl5alZOYm13c2pZUXNMRUUybGp0XC9vUFcrUng3M3BtNHVIYlJPMmM1N2JGN3l0SXNnUEpuWDBQU05HZjBMdjJaVTFDb2RiRUN2V0U4aEdDdGJOZUhLbVwvNDFDMzNXVTNucDVodWljcHdqR2hjUnk5MTRWMmNKVjZZVEVZdVRDNEI0SGYxWGFYamtxNWYwc0d6WTRmTU9RYm9xQ0tQMnRLNHlJSzNkbzBZMmNGMFU0UzFVbmM3Y1MwaDVia1BmdjdLUGdrM2hPK2JFeUhjVE0rYzJvMHh0QlEreUdDcDlmVkhockNkR0ZNWURNUThvemMzUVQ5YXdLMmRNNG5CUUFUSDFEWWhNWEF6RGliZ2JIY2xKUEdrQ2c9PSIsIm1hYyI6ImQ1YTViYjVkNDM1YjkwMTQzMjAwNDc0Njk5Mjc3NzdmYmFmNjQ0NDk2Yzg0MzRlNjZiNDUyN2RiYmFlZmQwMjgifQ==

eyJpdiI6IlROaG9HNXprVjZiREhEV0VMWjZHYVE9PSIsInZhbHVlIjoiSDJKMHlsanlsUWhhbkJKbGFnMzYzUmtHYkM3Tyt5WklQcW44aW15ZEFBakgwN1lIRVQ0WkZHQWVQYWY1cGdiUThDNVwvSEQ3RkRJRnhzNFgzUTFJMkIzNTlTYmlKUEJ3Nyt3dnpTRFl6eWxlV0o3dHlpcVE0SStqVGEydWgxSGtDIiwibWFjIjoiNWJkYjA2YmQ4Y2IwNjk1OGM2NDk5OGFhNTE4ZWM5M2QzOWM3MGZlNWRlNzc2ODg3N2U1ZGExN2U1ZWQyNTU3OSJ9

eyJpdiI6ImhJdXhQQ2dmMWlkZ2tIZENodEtvd1E9PSIsInZhbHVlIjoiek11K0lrY2hzMUdnNkJZSUtcL1p1NHVuV2ZxczlkcGZUVktyRjBnWGFBalJBcitCa3BcL2VINmcrUDREdlB2RGorM3NqTU96bWlndWtqOVNKY1lkenpkdz09IiwibWFjIjoiNGY3ZmI5NDVlNzgyOTFhZWQ1YWRjZGY5MGY4OGJlNDk3ODVmMzYzN2Q0YmViZDYyNzgwYmI4Y2QxN2Q1ZGJjYSJ9

eyJpdiI6IkhIZjQ0XC83WGhScVNVblNNK0hycER3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IlRJUmI0WFZmT203RkQ4YVFrQTBubEJGbU1Cc3c1Qlp0T01GOFJoVElCalJyOHVPejlFWGdBN2twTXNxOU5hXC9KN1ZHM1JFNkNERWtjNjJjUmZyNDk4aVlWMUkwenFEcXFndjR1ZzJYSk5cL2lwT2F1QnpOU3RuMHBEZ1luTmlWd1NBZVZleEpMZkszRVBBQk5uSml4c2Z3PT0iLCJtYWMiOiI0ODQxOTI1NGE1NDYwNTQ0ZGNlMzI4M2MxZjEwMjU1MWJmMGMyYzMwNjM1NzQwMzk3ZTU5OTQxMDE2OTVkMmVmIn0=

eyJpdiI6InViblZxXC9NbE9rbnVvZE94d04wWjBRPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ilo2MFZBaXRiUGE1VlFJQ0l4dVBZVE5ZMm94YjRuc2FHS2dwXC9DMUtQSERQRHQ0WDNMMlJcL3JWOFNsOUM2NEsyZkR3WEd2blgyeURwODNmWW1cL1NYaWJyK0tYWExJeTlkaHU1VW5OUjE1Z0VHeExqSkw0M3plMkdSdGRTXC9XbjJOd2hmUTRtNFJOWUhiXC9EMldCYjFGYkNCUEo5b2xhMXAyMzB5TUR6eHBoTUZ3PSIsIm1hYyI6IjNlMzdiYmQwMjE3NDFlYjgzYTA4OWIyNGIyNTNmNmI2ODUzNmUxN2ViNjYxMjdkYzY4ZTI5ZTIyMjFhOGRhYTcifQ==

Xem thêm: trùng sinh chi sủng nhĩ nhập hoài

eyJpdiI6IjNvdlwvOWlzVzM2SmwzYWhDUXFiQTZBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlZNNGExTW9kekh4REhxV2EwcnU4SWQyM1R3K0Q5U0RBc2JsZStLQXJSOEZkbmtRWDkwMTRTYWRzcEZCeTRldUZDeHhWcjBcL21XaVk5VGc0RG4zNTFBazNpTmZDdlpLRjFscGlwSDR5bXIxbGdTaGUrYSs4dk1oWXlBUUI0ZDM5ZCIsIm1hYyI6Ijk3ZTJlNDRkOTA0YjQyMjBmMTFiNDMyN2ViMzBiNjhhM2QwYzE1OGNmM2Q4ZTc5MTYyZDRlMjI5OWRkMTY4NTkifQ==

eyJpdiI6IkZLRlpuTkpPOUJHeGVWTTg5M3FXUnc9PSIsInZhbHVlIjoiRU9mejZLanlPTzA1bmhtQ2VMbkZ5Q0drbDI1QWpBQVwvMCt3NWJYMTNTTk1tMEFhSFp4Wkp3VGJ4cjNNNVphakR2Tk1QazBWYUVneWJSc3ExZjlLMXl2M2t2YkJkdmtCS0huVGNiMkxtQzh0NUx3MzBoemRBXC9QeVJ1NDRJVWU3ZExKcVlKWmFoMTR1TFwvaWJCaWpjeEhwRGxHd0Z2ejlQUHFnQ2tHUTVWSmNzPSIsIm1hYyI6IjhmNWJjZmZiNDliNDZmOWFkNGU2MjQ4MDliMjQ0OGY5YTFhYmZiYzNlNDQzYjBjY2I1YzA0ZjY3MjIxYTZjOTcifQ==

Nhưng cô tớ biết, anh Tuấn Phong thực sự tức giận dỗi, cô tớ không đủ can đảm phát biểu gì nữa, vệ sinh khóe đôi mắt, thế lấy túi tách cút Tệ Bạc Tuấn Phong nhắm chặt đôi mắt, dựa sống lưng vô ghế ngồi, xoa trán.