hải thượng hoa đình

                                    
                                              

Mạnh Lan Đình thời điểm này rốt cuộc cũng hiểu ý trang bị của Phùng Khác Chi.

Cô xoay mặt mũi cùng nam giới nhân con trẻ tuổi tác tứ đôi mắt coi nhau, trí tuệ trống trải trống rỗng, tức thời tổn thất phản xạ, một thời gian sau mới nhất hồi thần lại.

Bạn đang xem: hải thượng hoa đình

Cô coi thông thoáng qua loa cửa ngõ rộng lớn hotel đợt nữa, huyết sắc nhị gò má kể từ từ hạ xuống.

Phùng Khác Chi coi chằm chằm cô, khóe môi đem theo dõi ác ý, tái diễn một phiên nữa: "Mạnh tè thư, nghe không hiểu nhiều sao?"

"Nếu ko nguyện ý, lúc này thưa một giờ đồng hồ, vẫn tồn tại kịp."

Mạnh Lan Đình trầm khoác.

"Vậy ngay lập tức cho tới tôi xuống!"

Phùng Khác Chi xuống xe pháo, 'phanh' một giờ đồng hồ, ngừng hoạt động xe pháo lại.

Hoặc tự lực quá to, Mạnh Lan Đình cảm nhận thấy thân thiện xe pháo cũng có thể có chút nhấp lên xuống lư Từ đó.

Khách sạn trước khi quen thuộc, người lưu giữ cửa ngõ quan sát Phùng Khác Chi, tất tả vàng há mặc dù rời khỏi chạy cho tới, rước dù che bên trên đầu hắn, chủ yếu bản thân thì bên phía ngoài bị đầm đìa, mỉm cười vô nằm trong quan tâm.

"Phùng công tử, lâu rồi ko gặp gỡ, ngài đang được đến! Cơn gió máy tối ni ở đầu cuối cũng thổi ngài cho tới đây! Ngài mau vô, chớ nhằm vướng mưa. Tôi ngừng xe pháo cho tới ngài!"

Phùng Khác Chi lấy dù vô tay hắn, tay không giống kể từ vào bên trong túi lôi ra một cộc chi phí boa, trả tới: "Tầng tối đa."

Khóe đôi mắt người lưu giữ cửa ngõ sớm đang được thông thoáng coi bên phía trong xe pháo với cùng một người không giống ngồi đàng sau.

Xem thêm: long huyết chiến thần

Mặc mặc dù vì như thế mưa những vết bụi cơ hội lớp kính trộn lê, thấy ko rõ rệt lắm, tuy nhiên lù mù có thể nhận rời khỏi vô xe pháo là dáng vẻ một cô nàng con trẻ tuổi tác, ra sao ko rõ?

Cũng ko coi nhiều, sung sướng nhận chi phí boa, cúi đầu khom lưng: "Ngay tức tốc, Phùng công tử ngài thẳng tăng trưởng là được."

Nói xong xuôi tảo người, group mưa như 1 làn sương xông quay trở lại, thân thiện hình họa bặt tăm vô cửa ngõ rộng lớn.

Mạnh Lan Đình nhìn thấy Phùng Khác Chi che mặc dù đứng bên phía ngoài cửa ngõ xe pháo đợi bản thân, kể từ từ giơ tay lên, vịn tay cầm cố bên trên cửa ngõ, xuất hiện xe pháo.

Tay lại mượt như đậu phụ, trong cả cửa ngõ xe pháo cũng ko há được.

Hắn đứng bên phía ngoài như vậy, đôi mắt giá tiền coi, đứng yên lặng.

Mạnh Lan Đình cắm răng, cố người sử dụng mức độ, cửa ngõ xe pháo rốt viên cũng há được.

Cô khom sườn lưng, mới nhất xuống xe pháo.

'Hô', một chiếc áo khoác bên ngoài che lại bên trên đầu, lép vế rộng lớn nửa khuôn mặt mũi cô.

Xem thêm: nhân đạo đại thánh

Còn còn chưa kịp phản xạ, đang được cảm nhận thấy một phía vai tương đối nặng xuống, một cánh tay khác đè lên trên.

Phùng Khác Chi một tay bắt vai cô, rước dù che mưa nghiền vô cùng thấp, ngăn nửa người cô lại, nửa ôm nửa đẩy, trả cô vô cửa ngõ lớn hotel.

Người lưu giữ cửa ngõ đang được lấy chìa khoá chạy tất tả về, thông thoáng coi phái nữ nhân được Phùng Khác Chi ôm siết lấy. Nữ nhân cơ bị dù nghiêng nghiêng lép vế, tuy nhiên kể từ váy áo color hồng bị nước mưa ngấm ướt dán sát bên trên người với thể mơ hồ nước thấy được đàng cong chân nhỏ, trên đây có lẽ rằng là một tè thư con trẻ tuổi tác.