hoá ra từng có người yêu em như anh

Dật Phong Tái Khởi

Hoá Ra Từng Có Người Yêu Em Như Anh [Thể Loại : Trùng Sinh]

Bạn đang xem: hoá ra từng có người yêu em như anh

Tác giả: Dật Phong Tái Khởi

"Phó Lục Nam..."

"Cầu, cầu van nài anh... Con của tất cả chúng ta nó không có tội. Người xứng đáng lẽ nên bị như thế là em, vậy nên anh... anh buông đứa con trẻ xuống đạt được không?"

Khả Ni ngấc đầu coi đối phương, kẻ tuy nhiên trong tay đang được sở hữu sinh mạng một sinh mạng không có tội.

Khó khăn lê theo đòi loại thân thiện thể đẫy rẫy thương tích cho tới kề bên Phó gia công tử, Phó Lục Nam. Mười đầu ngón tay bị nền khu đất bào hao mòn lớp domain authority bên phía ngoài. Nhìn rõ ràng thấy từng tầng từng lớp huyết nhục bên phía trong.

Tiếc rằng, trả lời lại cô chỉ là một trong những ánh nhìn thờ ơ ko lấy chút quan hoài cho tới. có vẻ như một chiếc xác ko chứa chấp lấy chút vong linh nào là bên phía trong.

"Con của cô ấy vô tội?"

"Cố Khả Ni, vậy con cái của tôi và A Âm đã từng rời khỏi tội tày trời gì sao?"

Lục Nam gằn giọng hét rộng lớn, rõ rệt vẫn chính là khuôn mặt mày cơ rõ rệt vẫn chính là loài người cơ. Nhưng tại vì sao lại hoàn toàn có thể khiến cho Khả Ni đem xúc cảm xa cách kỳ lạ cho tới như thế.

Cô và anh vẫn thân quen biết nhau kể từ thời đến lớp, lúc ấy tuổi tác con trẻ ngông cuồng vừa vặn quí đang không chút tự dự tuy nhiên theo đòi xua đuổi. Mặc kệ sự phản đối của phụ vương u, trong cả căn nhà cũng không thích trở lại.

Nhưng cho tới sau cùng, ngày cả nhì tổ chức triển khai hít lễ anh lại đưa tới thêm 1 nàng dâu. Chiếc váy cưới khoát bên trên người cô tao đó là bảo vật gia truyền trong phòng bọn họ Phó.

Chỉ truyền cho tới con cái dâu cả ko truyền cho tất cả những người ngoài. Phó Lục Nam chẳng cần là đang được ham muốn làm cho cô rất rõ nét thân thiện phận của tôi ở đâu. Càng ham muốn cảnh cáo cô không nên lâu năm tay lâu năm chân xen nhập chuyện của anh ấy.

Khả Ni lúc ấy chỉ vừa vặn tròn xoe đôi mươi tuổi tác, kể từ lâu vẫn vì thế Phó Lục Nam tuy nhiên xa cách cơ hội với u. Nên không có ai dạy dỗ cho tới cô biết phương pháp đối nhân xử thế.

Cô vốn liếng là đứa con trẻ được sinh rời khỏi kể từ vạch đích. Cha của cô ấy, Cố Tôn đó là ông quấn của giới Hắc Đạo. Phàm là ai ham muốn sale kinh doanh phi pháp nhập TP. Hồ Chí Minh Thanh Hải đều cho tới nhờ vả Cố gia.

Nếu như ko được ông được cho phép, đem kẻ cả gan góc dám buôn bán tuy nhiên ko vững chắc gì vẫn đem người chầu giời để sở hữ.

Thân là đàn bà tốt nhất của Cố Gia, ái nữ giới của ông quấn Thanh Hải Cố Tôn. Nên tính cơ hội của cô ấy vì vậy bị tác động theo đòi.

Trước giờ trước đó chưa từng coi ai rời khỏi gì, càng ko Chịu thất bại thiệt trước ngẫu nhiên ai. Tuy ko biết phương pháp khiến cho Lục Nam yêu thương bản thân, tuy nhiên cô lại biết cách thức kìm hãm anh kề bên.

Tuy đặc biệt đoan tuy nhiên vô nằm trong hiệu suất cao.

Cô người sử dụng chi phí mua sắm chuộc người kề bên Phó Lục Nam hạ dung dịch nhập vào rượu thông thường ngày anh hoặc tợp. Sau cơ người sử dụng từng cơ hội đưa tới chống của cô ấy.

Sau cơ chuyện gì nên xẩy ra đã và đang xẩy ra. Tuy trong trái tim vô nằm trong tức giận tuy nhiên anh cũng ko thể làm cái gi cô, Khi cơ quyền thế của Cố Gia vô nằm trong hùng cường.

Chỉ cần thiết một ngón tay của Cố Tôn cũng đầy đủ đè bị tiêu diệt cả cơ nghiệp trăm năm của Phó Gia.

Khả Ni sau cùng vẫn đạt được ý nguyện ban sơ của tôi, đem nhập người loại tiết của Phó Lục Nam. Đứa bé bỏng với mức độ sinh sống vô nằm trong mạnh mẽ, bên phía trong căn chống giá rét ko chút khá rét mướt của tình người.

Nó vẫn bầu các bạn nằm trong cô nhập những ngày cuối tấp nập giá bán rét, tiếp sau đó là đầu xuân ấm cúng. Thời gian giảo cứ dần dần trôi ngày cô quyên sinh trả đứa bé bỏng cho tới với trái đất tươi tắn đẹp nhất này.

Cha ruột của này lại tàn nhẫn tước đoạt đoạt lên đường sinh mệnh quý giá bán ấy.

"Đừng tuy nhiên... Lục Nam, chớ tuy nhiên... Em sai rồi, em thiệt sự biết sai rồi..."

Xem thêm: xuyên thành hoàng hậu của cháu trai hoàng đế

Khả Ni vì thế tị nạnh tỵ với tình thương yêu của Lục Nam giành chô Hà Tinh Âm. Nghe theo đòi điều xúi dục của những người kề bên, cô vẫn lấy tặng không nhiều bánh tẩm xạ hương thơm cho tới đến Tinh Âm.

Nhưng lúc ấy cô nào là hoặc biết, thân thiện tính kề bên cô sớm đã biết thành Hà Tinh Âm mua sắm chuộc. Cô tao hình thức ôn nhu thánh thiện lành lặn ko tranh giành với đời tuy nhiên thiệt rời khỏi lại vô nằm trong tâm tiếp.

Vì ham muốn xua đuổi nằm trong thịt tận người cản ngăn bản thân, vẫn đang tâm tiếp tay cho tất cả những người không giống hạ độc thịt bị tiêu diệt đàn bà vẫn đang còn nhập bụng.

Cố Khả Ni vượt lên đỗi thơ ngây nên mới mẻ khiến cho chủ yếu bản thân rớt vào tuyến phố vạn kiếp bất phục.

Hối hận cũng không hề kịp.

"Đứa bé bỏng là đàn ông của anh ấy, là giọt tiết độc nhất của Phó Gia. Tiểu Chương đặc biệt ngoan ngoãn sẽ không còn thực hiện anh tuyệt vọng đâu."

Cô thấp giọng nỉ noi, khuôn mặt mày tái mét nhợt căn bệnh trạng. Phần bên dưới váy vẫn còn đó không ngừng nghỉ loang lổ vệt tiết tanh tưởi tưởi.

Vừa phi vào cửa ngõ tử trở ngại lắm mới mẻ tranh giành giành được thời cơ sinh sống. Lại phải nhìn thấy với việc lạnh lẽo nhạt nhẽo của những người bản thân yêu thương nhiều năm. Khoé đôi mắt ngân ngấn những giọt lệ bi thương.

Dục Chương.

Phó Dục Chương.

Đứa bé bỏng này đó là tia nắng và nóng của cô ấy, là sợi chạc cứu vãn vớt cuộc sống thảm kiêng dè của Cố Khả Ni. Sau Khi sinh đứa bé bỏng cô mới mẻ nắm vững xúc cảm thực hiện u.

Nhưng lại càng ăn năn hận vẫn đang tâm tước đoạt đoạt lên đường tư cách tiến hành u của Tinh Âm.

"Tôi còn ko bị tiêu diệt, ham muốn sinh khi nào là cũng rất được. Nghiệt chủng này còn có hay là không cũng ko cần thiết."

"Là cô thịt con cái tôi, đương nhiên tôi cũng cần phá hủy lên đường loại cần thiết nhất của cô ấy."

Làm người không nên quá mức cần thiết tàn nhẫn, cho tới lúc biết được thực sự lại trở thành vô nằm trong ăn năn hận. Nhưng lúc ấy ko vững chắc vẫn hoàn toàn có thể chuộc lỗi.

Phó Lục Nam liếc đôi mắt coi xuống khuôn mặt mày nhỏ nhắn của đứa bé bỏng trong trái tim. Dục Chương tuy rằng tuổi tác vẫn còn đó nhỏ tuy nhiên nhịn nhường như vẫn cảm biến được gian nguy.

Không còn oà khóc nữa tuy nhiên trả tay cho tới ham muốn bám víu lấy phụ vương bản thân. Nhưng tiếc rằng đối phương lúc ấy đã biết thành oán oán thù tủ lù mù non nên ko hề bị cảm động trước tình phụ tử.

"Phó, Lục, Nam..."

Lời còn ko phát biểu dứt Khả Ni đã biết thành một cảnh máu mê tàn nhẫn trước đôi mắt doạ cho tới bại liệt cả khung hình láo nháo mạch đập bên phía trong người.

Người con trai nọ lấy đứa bé bỏng nhập tay nâng lên rất cao tiếp sau đó dứt khoát ném mạnh xuống mặt mày khu đất bên dưới chân.

Tiếng oà khóc đùng một phát vang lên tiếp sau đó trở thành câm lặng.

Nghẹn uất nằm trong thống cực cứ thể bao quấn lấy loài người của Cố Khả Ni. Tận đôi mắt tận mắt chứng kiến đàn ông bị chủ yếu tay người bản thân yêu thương thịt bị tiêu diệt.

"Con, con cái ơi?"

"Tiểu Chương... Mẹ, là u phía trên... Con thở lên đường, nhanh chóng thở lên đường..."

Xem thêm: vo thuong tien de

Khả Ni trong tầm tự khắc cơ ko suy nghĩ cho tới chuyện báo oán cọ hận hoặc thịt người thông thường mạng. Cô nhanh gọn lao cho tới kề bên thi hài váy đìa tiết tươi tắn của Dục Chương.

Đứa bé bỏng vẫn còn đó quấn tấm vải vóc nhập người vẫn không hề nhịp đập nữa. Khả Ni ôm chặt lấy con cái của cô ấy nhập lòng, tiếp sau đó điên loạn thổi khí nhập vào mồm đứa bé bỏng.

...