hôm nay sư tôn lại tự vả chăng

Lãnh Ly Tuyên thở phào thoải mái, trực quan méc nhau bảo hẳn là không tồn tại đại sự gì, tập trung quý khách lại, nói: "Ta và Thiếu Uyên ở trên đây canh phòng nhì tối đều không tồn tại ngẫu nhiên động tĩnh gì, quý khách cũng đều bình an vô sự, coi đi ra 'Quỷ' bại liệt vớ là vẫn tách ngoài điểm này." 
"Rời đi? Vì sao?" Tiền Kim căn vặn.
Tiền Sinh cười: "Nhị ca, huynh hồ nước đồ gia dụng rồi sao, huynh ko cần là kinh sợ 'Quỷ' nhất sao, nếu như Lãnh tông sư vẫn thưa là tách lên đường, vậy tất yếu đã từng đi rồi, nó hoàn toàn có thể tự động bản thân tách lên đường ko cần hí hửng mừng nhất sao, coi cỗ dạng của huynh tề, thế nào còn kỳ vọng 'Quỷ' bại liệt ở lại đây?" 
Tiền Kim tức khắc trả lời: "Không, huynh cũng không tồn tại ý này, đơn thuần quá đột ngột nên huynh sở hữu chút hoang mang và sợ hãi thôi." 
Tiền Lai nghe nhì người thưa đoạn, cũng nói: "Đúng là rất rất đột ngột, trong cả nó vì như thế sao ở Tiền gia tất cả chúng ta lâu vì vậy cũng ko biết, thân thích phận của loại bại liệt cũng ko rõ nét, chi phí căn kết quả một ít cũng ko biết, nó cứ vì vậy đùng một cái bặt tăm, cũng trách móc ko được nhị đệ không thể tinh được." Ngay tiếp sau đó coi Tiền Kim thưa, "Có điều, lên đường rồi đó là điều tốt, đệ ko cần thiết một ngày dài phiền lòng kinh sợ hãi nữa."

"Chẳng lẽ là thân phụ thu nó đi?" Tiền Kim nhíu mi.
Nghe vậy quý khách đều chấn động trong tim, một cỗ xúc cảm sởn tóc gáy trườn kể từ sau sườn lưng.
Tiền Lai từ xưa đến giờ luôn luôn sở hữu lá gan liền lớn số 1 nhập ngôi nhà, vì như thế không thích Tiền Kim tâm lý nhiều, vỗ vỗ mồi nhử vai hắn: "Nhị đệ chớ tự động bản thân nạt nộ bản thân, đệ phải ghi nhận rằng bên trên đời này rất đông người cũng ko cần thiệt sự kinh sợ 'Quỷ', đôi mắt thông thường phát hiện ra cũng ko chắc chắn đều là loại kinh xịn tuy nhiên bản thân suy nghĩ vì vậy, đại số đông quý khách đều tự động bản thân nạt nộ bản thân tuy nhiên thôi."  
Thấy sắc mặt mày hắn đảm bảo chất lượng rộng lớn một ít, lại thưa, "Được rồi, nếu như sự tình vẫn qua chuyện thì tránh việc lưu giữ mãi ko buông, còn tự động nạt nộ bản thân. Để tam đệ nằm trong đệ ra phía bên ngoài buông lỏng thư giãn và giải trí tâm tình lên đường." 
Tiền Kim cũng cảm nhận thấy là bản thân quá phiền lòng, nghe đại ca yên ủi bản thân vì vậy, một lòng vững vàng vàng lại trở lại, đồng ý gật đầu.

Bạn đang xem: hôm nay sư tôn lại tự vả chăng

Lãnh Ly Tuyên thấy việc này rộng lớn phân nửa đơn thuần chuyện vớ vẩn, nếu như quý khách vẫn gật đầu sự tình cải cách và phát triển vì vậy ngay tắp lự ko ở lại lâu, nằm trong Nam Cung Thiếu Uyên về phái Hoa Linh.
Chân vừa phải lao vào phái Hoa Linh, ngay tắp lự xoay đầu lại, nói: "Thiếu Uyên, chuyến du ngoạn này, ngươi vẫn nhì ngày nhì tối ko chợp đôi mắt, người ko cần cỏ cây, vẫn nên quay trở lại nghỉ dưỡng cho tới đảm bảo chất lượng lên đường." 
Không ngờ Nam Cung Thiếu Uyên lại đùng một cái lại gần, một loại xúc cảm bức bách cường đại theo đòi này mà cho tới, tuy rằng rằng khóe mồm hắn vẫn cười cợt, tuy nhiên thiếu hiểu biết sao lại sở hữu một luồng khí tức gian nguy, cười cợt nói: "Sư tôn đó là đang được nhức lòng tao sao?" 
Lãnh Ly Tuyên ngẩn người, khẽ gật đầu.
Nam Cung Thiếu Uyên thấy thế mỉm cười cợt, "Vậy tao tiếp tục lên đường nghỉ dưỡng." Nói đoạn tức khắc nghe lời nói bước tiến.
Lãnh Ly Tuyên điềm tĩnh coi bóng sườn lưng hắn, nhập bóng sườn lưng ko kìm chế được bại liệt đem theo đòi một tia chi phí trặc, tương tự như rất rất hí hửng sướng.

Xem thêm: sơ hạ trong tôi

Y ngờ ngạc coi bóng sườn lưng Nam Cung Thiếu Uyên xuất thần.
"Này, ngẩn người vật gì vậy?" Du Đồng Phương ko biết kể từ lúc nào tiếp cận, trả tay trước mặt mày Lãnh Ly Tuyên không ngừng nghỉ nhấp lên xuống lư, "Bên bại liệt sở hữu người đẹp gì sao?"
Lãnh Ly Tuyên trả hồn: "Thanh Tâm Phong lấy đâu đi ra nữ giới tu."
Mới vừa phải rồi phía Lãnh Ly Tuyên coi đó là phía Thanh Tâm Phong, quý khách đều biết rõ, Thanh Tâm Phong đều là phái nam, hơn thế nữa còn chỉ mất nhì sư đồ gia dụng Lãnh Ly Tuyên này.
Vậy Du Đồng Phương ko ngoài nghi ngại, "Không sở hữu sao? Vậy loại vóc dáng như tè cô nương đang được tương tư này của huynh là sao?"
Lãnh Ly Tuyên nghe vậy ngây toàn bộ cơ thể, một thời gian sau, mới nhất thô cằn căn vặn lại: "Ta… tao sở hữu sao?" 
"Có, đương nhiên sở hữu, nếu như sở hữu một chiếc gương ở trên đây, huynh tiếp tục biết vừa phải rồi huynh có vẻ như mặt mày gì." Du Đồng Phương trêu chòng thưa.
Kỳ thiệt vừa phải rồi khi Du Đồng Phương mới nhất cho tới, chỉ thấy Lãnh Ly Tuyên ko biết vì như thế sao lại sững sờ ở trên đây, ko nhúc nhắc, trong cả hắn sắp tới cũng ko phát hiện, ngay tắp lự ham muốn mượn tính năng này trêu chòng hắn. 
Nhìn vóc dáng này, hắn tin yêu, hắn còn ko lúc nào thấy Lãnh Ly Tuyên xấu xa mặt mày, vẫn luôn luôn là vóc dáng thanh phong đạo cốt, tiên khí bồng bềnh. Du Đồng Phương thấy thế ngay tắp lự đùa ác, cười cợt nói: "Cái vẻ mặt mày si chết mệt này, chỉ thiếu hụt chảy nước miếng thôi."
Dáng vẻ thời điểm hiện tại của Lãnh Ly Tuyên ngược thực là lâm vào hoàn cảnh nhập không tin tưởng phiên bản thân thích, mặt mày đẫy khϊếp kinh sợ.
Du Đồng Phương coi, ko chút che vết ôm bụng cười cợt rộ lên.
"Ha ha ha ha ha ha ha ha…"
Du Đồng Phương tiếp tục cười cợt đồ sộ đùng một cái thức tỉnh Lãnh Ly Tuyên, Lãnh Ly Tuyên nhíu mày: "Huynh gạt ta?!" 
"Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha…"
Nhận được đó là giờ đồng hồ cười cợt càn rỡ của Du Đồng Phương, Lãnh Ly Tuyên càng tăng xác lập tâm lý của tôi. Xen nhập đó là một kẻ bệnh dịch thần kinh trung ương, Lãnh Ly Tuyên cũng không thích thưa nhiều với hắn, phất ống tay áo tách lên đường.
"Này… Ha ha ha ha… huynh đợi tao với… Ta… Ha ha ha ha… Còn sở hữu việc ham muốn căn vặn huynh đây…" Du Đồng Phương vừa phải cười cợt vừa phải kiên trì thưa đoạn lời nói ham muốn thưa.
Một lối xua đuổi cho tới trước chống Lãnh Ly Tuyên, Du Đồng Phương vẫn cười cợt không ngừng nghỉ.
Lãnh Ly Tuyên ko kiên trì xoay đầu lại hỏi: "Chuyện gì, thưa." 
Du Đồng Phương hít thâm thúy một khá, ham muốn áp bức giờ đồng hồ cười cợt của tôi, tuy nhiên vừa phải phanh mồm lại là liên tiếp "Ha ha ha ha", Lãnh Ly Tuyên ko thưa nhì lời nói, "Cạch" một giờ đồng hồ ngừng hoạt động lại.
Kỳ thiệt Du Đồng Phương cũng không thích cười cợt quá phận thế đâu, đơn thuần vừa phải phanh mồm ngay tắp lự nhịn ko được, hắn thiệt sự là trước đó chưa từng thấy qua chuyện Lãnh Ly Tuyên vì vậy, một Lãnh Ly Tuyên lấy tâm tình của tôi biểu lòi ra trước đôi mắt người ngoài.
Hắn tận mắt chứng kiến, kể từ Khi thân quen biết Lãnh Ly Tuyên cho đến giờ đây đều là 1 trong hình ảnh ngạo cốt, thiên hạ thực hiện đầu, hoàn hảo cho tới mất mặt lên đường xúc cảm Lãnh Ly Tuyên chân thực. 
Chợt phát hiện ra Lãnh Ly Tuyên hãi kinh biến sắc và Lãnh Ly Tuyên vẻ mặt mày đẫy sầu óc vì vậy, xúc cảm đối chiếu vượt mức rõ nét, tức thời ko kiểm soát được chủ yếu bản thân ngay tắp lự trở thành "ha ha ha" trước đôi mắt.
Du Đồng Phương ở ngoài cửa ngõ đình một nén nhang, rốt cuộc tươi tắn lại.
Hắn gõ gõ cửa ngõ chống, tráng lệ nói: "Ly Tuyên, tao thiệt sự sở hữu chuyện ham muốn căn vặn, huynh cho tới tao nhập lên đường." 
Lãnh Ly Tuyên nghe giọng điệu của hắn Phục hồi cỗ dạng xa xưa, suy nghĩ là vẫn điềm tĩnh lại, ngay tắp lự Open chống, làm cho hắn nhập.
"Chuyện gì?" Lãnh Ly Tuyên rét mướt lùng thưa.
"Aiii, ko cần thiết lãnh đạm vì vậy chứ, huynh vừa phải rồi ko cần..." Lãnh Ly Tuyên rét mướt lùng coi hắn một chiếc, Du Đồng Phương tức thời lặng mồm, nửa câu cũng ko nói đến chuyện vừa phải nãy, thật thà căn vặn, "Chuyện của Tiền gia xử lý sao?" 
Lãnh Ly Tuyên rảnh nhạt nhẽo nói: "Xem như xử lý ổn định lên đường." 
Du Đồng Phương sở hữu chút khó khăn hiểu: "Cái gì coi như thể giải quyết?" 
Lãnh Ly Tuyên lưu giữ cho tới chuyện Tiền gia, cũng có thể có chút hiện tượng đau đầu, ko biết thưa thế nào là đảm bảo chất lượng.
Du Đồng Phương lại tò mò mẫm hỏi: "'Quỷ' bại liệt cho tới tột nằm trong là vật gì, thiệt sự là 1 trong con cái 'Quỷ' sao?" 
"Không biết, ko bắt được." Lãnh Ly Tuyên đáp.
"Không… Không bắt được?!" Du Đồng Phương chấn kinh. 
"Ừ." 
"Rốt cuộc là thế nào?" Du Đồng Phương thưa.
"Ta và Thiếu Uyên canh phòng nhì tối, ko thấy 'Quỷ' bại liệt đâu, nó cứ vì vậy bặt tăm." Lãnh Ly Tuyên thưa.
"Biến mất…" Du Đồng Phương vẫn nhâm nhẩm thưa.
Biến mất mặt, cũng ko biết là điều tốt hay những điều hung, vươn lên là số tồn bên trên quá rộng, khó khăn tuy nhiên thưa.
"Quên lên đường, cho dù sao loại bại liệt bặt tăm đối với tồn bên trên còn đảm bảo chất lượng rộng lớn." Du Đồng Phương ko nhằm ý lắm thưa.
Lãnh Ly Tuyên coi hắn một chiếc, hỏi: "Hôm ni huynh cho tới chỉ đơn giản là căn vặn chuyện này?" 
"Sao hoàn toàn có thể, vẫn lúc nào huynh thấy tao cho tới tay ko chưa?" Nói đoạn Du Đồng Phương kể từ nhập ống tay áo lôi ra 1 bàn cờ.
"Nào cho tới trên đây, tấn công với tao một ván, phen này tao chắc chắn hoàn toàn có thể thắng huynh." Du Đồng Phương kiên ấn định thưa.
"Lại nữa sao." Lãnh Ly Tuyên tĩnh lặng thở đi ra một khá.
"Huynh chớ sở hữu tuy nhiên coi thông thường tao, tao phen này còn có sẵn sàng tuy nhiên cho tới." Du Đồng Phương lại kể từ nhập ống tay áo lôi ra một cuốn sách, "Đây đó là bảo vật trong khi vô tình tao vạc sinh ra ở Tàng Thư Các, phía bên trong thiệt sự là nghĩa lí thâm nám thâm thúy, tuy nhiên ko biết là kẻ đức cao vọng trọng nào là ghi chép, sở hữu điều trước đôi mắt tao vẫn hiểu đoạn rồi, thời điểm hiện nay trên đây tao chắc chắn cần nhằm huynh thua thiệt tâm phục khẩu phục." 
Quyển sách này là cuốn sách Du Đồng Phương mò mẫm rất rất lâu, nhì ngày trước mới nhất tìm ra, vì như thế hoàn toàn có thể phân tích nội dung phía bên trong, hắn thậm chí là ko tiếc ra quyết định ko thực hiện trách nhiệm của Tiền gia bại liệt, cũng vì như thế tính năng này tuy nhiên trước khi hắn ko biết xấu xa hổ ăn vạ Lãnh Ly Tuyên. 
Du Đồng Phương là kẻ cảm nhận thấy hào hứng với chuyện quỷ tai quái linh dị nhất, tuy nhiên kha khá tuy nhiên thưa, hắn càng cảm nhận thấy hào hứng Khi vượt qua Lãnh Ly Tuyên nhập kỳ nghệ.
Nói đùa, chỉ là 1 trong con cái "Quỷ" tuy nhiên thôi, trách nhiệm sở hữu thật nhiều, tuy nhiên thời cơ hoàn toàn có thể thắng Lãnh Ly Tuyên chỉ kiểm đếm bên trên đầu ngón tay, thậm chí là nói theo một cách khác là gần như là vì chưng ko.
Lãnh Ly Tuyên thông thoáng coi cuốn sách bại liệt, một xúc cảm không xa lạ đương nhiên sinh đi ra, chỉ thấy bên trên cuốn sách bại liệt ghi chép tứ chữ rộng lớn 《Đánh cờ - Bách khoa toàn thư》, hắn bỗng nhiên lưu giữ cho tới Nam Cung Thiếu Uyên đã và đang liếc qua cuốn sách này, nhịn nhường như suy nghĩ cho tới vật gì bại liệt, Lãnh Ly Tuyên ko ngoài cười cợt nhạo một giờ đồng hồ.
Du Đồng Phương so với hành động này của hắn rất rất bị công kích, "Huynh cười cợt vật gì, tao thưa hoàn toàn có thể thắng đó là hoàn toàn có thể thắng, huynh sở hữu dám chiến hay là không." Đây thực sự hạ chiến thư.
Lãnh Ly Tuyên ko nhằm ý nói: "Nói trước, người thua thiệt cũng ko thể đùa xấu xa." 
Du Đồng Phương nghẹn họng: "Ai đùa xấu?" 
"Ta cũng ko thưa huynh, là huynh tự động bản thân chột dạ đấy nhá." Lãnh Ly Tuyên thản nhiên thưa.
Khóe mồm Du Đồng Phương rung rinh rung rinh, chợt ngồi xuống, tuy nhiên luôn luôn cảm nhận thấy thủ công nhịn nhường như bị trói buộc lại ko thả lỏng được, ngay tắp lự cong một chân giẫm lên ghế.
Lãnh Ly Tuyên coi thông thoáng qua chuyện, vươn ngón tay thon nhiều năm bên trên ko trung điểm nhì loại, nói: "Chân, buông xuống." 
Du Đồng Phương ko cơ hội nào là không giống, đành cần trở nên thật thà thiệt ngồi xuống.
Một ván thôi.
Lãnh Ly Tuyên nhíu mi, ván này xác thiệt đối với trước khi sở hữu tiến bộ cỗ, tuy nhiên cũng đơn thuần sở hữu tiến bộ cỗ một ít tuy nhiên thôi, Du Đồng Phương rất rất suôn sẻ kiên trì rộng lớn thông thường một nén nhang mới nhất thua thiệt.
Du Đồng Phương nhíu mi, bên trên mặt mày sinh ra thần sắc nhức thương, buồn chán.
Một lát sau, Du Đồng Phương thở nhiều năm, nhịn nhường như suy nghĩ thông xuyên suốt vật gì bại liệt, biểu cảm bên trên mặt mày lại quay trở lại vẹn toàn dạng, hắn khoát tay nói: "Không tính, ván này sẽ không tính. Chúng tao ngày không giống tái mét chiến!" Cầm lấy bàn cờ của hắn, rồi mang đi theo đòi quyển《Đánh cờ - Bách khoa toàn thư》 bại liệt chi phí trặc lên đường mất mặt.
Lãnh Ly Tuyên vẻ mặt mày điềm tĩnh ngồi bên trên khu vực, và coi toàn cỗ quy trình đùa xấu xa của Du Đồng Phương với vẻ mặt mày tao biết tuy nhiên. 
Tên đùa xấu xa lên đường rồi, Lãnh Ly Tuyên cũng rất được rảnh rỗi nghỉ dưỡng một phen, sung sướng tự động bên trên.
Cứ vì vậy bình an vô sự qua chuyện nhì ngày, cho tới Khi cảm nhận được một phong thư gửi cho tới phái Hoa Linh, không còn thảy lại rối loàn tiếp. 
Lãnh Ly Tuyên sau khoản thời gian cảm nhận được thông tin, vội vàng chạy cho tới Xuyên Vân Phong.
______
Lan: đi dạo này còn có rộng lớn lag tí(❁´◡'❁)

Bạn đang được hiểu truyện bên trên NetTruyen.com.vn