khi nam thần hoá nam trà xanh

Chương 13
 
Trans: Cola
 
Màn tối ở bên trên núi dường như còn đen sạm rộng lớn mực.
 
Nhan Thư hỏi mượn Hứa Bùi túi dụng cụ, bước chân trở nên nhẹ nhàng, chuồn bên trên con cái đường nhỏ ngoài lều, ko nhịn được cảm thấy mừng rỡ sướng lẫn may mắn, “May mà nhì người cơ chỉ nói miệng chứ ko qua quýt chỗ mình thật.”
 
Nếu ko cô thật sự chết vì dư luận rồi.
 
Cô lại nghĩ đến chuyện gì đó, hỏi Hứa Bùi: “Sao anh lại ở đây?”
 
“Đội tổ chức chuồn dã ngoại.” Giọng Hứa Bùi rất lạnh nhạt, tuy nhiên lại khiến cõi lòng Nhan Thư cảm thấy yên tâm khó hiểu rõ.
 
Cô bừng tỉnh “ồ” lên một tiếng, nói một câu “khéo quá” rồi xoay đầu, lơ đãng nhìn vào gáy anh, kinh ngạc thốt lên: “Đầu anh bị sao vậy, sao lại bẩn như vậy!”
 
Hứa Bùi nhăn mày, “Em hỏi anh?”
 
Nhan Thư ngớ người, lúc này mới loáng thoáng nhớ lại từng cảnh tượng mới xảy rời khỏi ban nãy.
Bản trả ngữ chúng ta đang được hiểu thuộc sở hữu Lustaveland.com.

Nếu độc giả ở trang không giống minh chứng này là trang không tồn tại sự đồng ý của lustaveland.

Bạn đang xem: khi nam thần hoá nam trà xanh

Bản sẽ không còn khá đầy đủ.

Mong chúng ta hãy tham khảo ở trang chủ yếu công ty nhằm nắm chắc phiên bản khá đầy đủ nhất giống như cỗ vũ group dịch sở hữu động lực trả nhiều cỗ rộng lớn nhé.
 
Liếc mắt xuống mặt mũi dưới, ngập ngừng nói: “Cánh, cánh tay này cũng bị em ấn xuống sao?”
 
Hứa Bùi xị mặt, lừ mắt nhìn cô: “Em nói xem?”
 
Nhan Thư ko dám hó hé nữa.
 
Cô đánh trống lảng, chuyển hướng lịch sự người anh: “Cục u bên trên trán anh rất đặc biệt.”
 
Thấy cô còn nữa mặt mũi mà nhắc đến chuyện này, khuôn mặt đẹp trai của Hứa Bùi càng sầm sì rộng lớn.
 
Nhan Thư thấy sắc mặt của anh dần dần thay cho đổi, nói bằng giọng ko mấy vững chắn: “Chắc chuyện này ko tương quan đến em...!đâu nhỉ?”
 
Hứa Bùi mặt mày vô cảm, liếc xéo chiếc điện thoại của cô.
 
Nhan Thư ko dám tin cẩn, nói: “Là bị, bị điện thoại của em đập vào ư?”
 
Hứa Bùi bình thản tố cáo: “Lực ko nhẹ.”
 
Anh vừa nói như vậy, Nhan Thư lập tức nhớ rời khỏi ngay lập tức.
 
Hình như cô thật sự cầm điện thoại đập anh một cái, lúc đó cô chỉ nghe thấy một tiếng “hự”, tưởng chừng là ko quá ngặt trọng, ai ngờ lại sưng lên một cục u lớn như thế này.
 
“Chắc là nhức lắm.” Cô áy náy hỏi thăm hỏi, duỗi chân đã phiến đá nhỏ mặt mũi đường, “Xin lỗi anh, lúc đó em thật sự sợ quá.”
 
“Không nhức.” Dường như anh đã cười một tiếng rất khẽ, nhạt giọng hỏi cô: “Sợ quái núi à?”
 
Hồi nhỏ cô quá nghịch ngợm.
 
Quãng thời gian lận lên núi ở với ông cụ Nhan càng ngang ngược rộng lớn, hiếu động năng nổ, thiếu điều hất tung cả nóc nhà mà thôi.
 
Không biết cô nghe ai nói rằng, vào mươi nhì giờ tối, nàng tiên hoa và thần cây sẽ ghé xuống núi, suốt mấy tối liền cô đều la hét đòi chuồn coi thần tiên.
 
Ông cụ Nhan chỉ sợ cô nhóc mũm mĩm nhà ông ko biết nặng nhẹ, nhất thiết đòi chạy băng xăng nhập tối, thế là miễn cưỡng bịa rời khỏi mấy câu chuyện quái núi để dọa cô, kể suốt ngày suốt tối, nhập một tuần ko lặp lại một câu chuyện nào.
 
Khiến cô nhóc bị dọa sợ đến nỗi, chỉ là trời vừa tối là vắt chân lên cổ chạy vào nhập nhà.
 
Nhan Thư bất đắc dĩ “ừm” một tiếng.
 
Chuyện từ đời tám hoánh nào rồi, vậy mà Hứa Bùi vẫn còn nhớ.
 
Không hổ danh là thánh học.
 
Nhan Thư âm thầm bội phục, yên ổn lặng chuồn một lúc, sau đó nói khách sáo: “Trước mặt là lều của em rồi, anh trả dụng cụ cho tới em là được, em tự biết sửa.”
 
Hứa Bùi nương theo đòi ngón tay của cô nhìn về hướng mà cô chỉ, yên ổn lặng một hồi rồi nói: “Lều? Cái em chỉ là cái đống lụp xụp cơ sao?”
 
???
 
Lụp, xụp?
 
Nhan Thư nhìn theo đòi ánh mắt của anh, sau đó lập tức nghệt mặt rời khỏi.
 
Cái lều mà cô tốn công dựng lên, lúc này đã hoàn toàn đổ sập xuống, dúm dó, nghiêng ngả bên trên tấm đệm cắm trại, tựa như một đống phế thải thê thảm ko nỡ nhìn.
 
Hứa Bùi duỗi một ngón tay rời khỏi, chỉ về phía đó, “Em có vững là sửa được không?”
 
Nhan Thư: “...”
 
Trong đầu cô nảy rời khỏi vô số biện pháp, tuy nhiên lại bị phủ quyết từng cái một, sau đó nghe Hứa Bùi nói: “Đi thôi.”
 
“Hở?”
 
Hứa Bùi xỏ một tay vào túi quần, bước lên đằng trước.
 
Vạt áo sau sườn lưng anh bị gió núi cuốn lên, giọng nói lạnh nhạt nương theo đòi cơn gió cất cánh vào tai cô: “Đi lịch sự chỗ anh.”
 
Bản trả ngữ chúng ta đang được hiểu thuộc sở hữu Lustaveland.com.

Nếu độc giả ở trang không giống minh chứng này là trang không tồn tại sự đồng ý của lustaveland.

Bản sẽ không còn khá đầy đủ.

Mong chúng ta hãy tham khảo ở trang chủ yếu công ty nhằm nắm chắc phiên bản khá đầy đủ nhất giống như cỗ vũ group dịch sở hữu động lực trả nhiều cỗ rộng lớn nhé.
--
 
Nhan Thư đứng mặt mũi ngoài chiếc lều của Hứa Bùi, thoáng chần chừ, nói: “Vậy anh thì sao?”
 
“Ở trên đây là được rồi.” Hứa Bùi chỉ vào bãi cỏ dưới chân.
 
Ban nãy nhập lúc rửa tay, mái tóc và cánh tay ướt sũng đã nhỏ nước xuống, khiến vết bẩn bên trên áo càng rõ rệt rộng lớn.
 
Nhan Thư rất bởi dự, liếc về chỗ bị bẩn, nói: “Anh vào thay cho áo trước chuồn đã.”
 
Cô cởi giày rời khỏi, chuồn chân trần vào nhập lều.
 
Ánh mắt của Hứa Bùi lập tức rơi vào bàn chân của cô.
 
Không chênh lệch sánh với cảnh nhập mơ là bao, vĩ đại kích thước nắm tay, trắng nõn nà, đầu ngón chân tròn tròn đáng yêu thương.

Xem thêm: gió nổi lên rồi

Duy chỉ có một chỗ ko tương tự là, đôi bàn chân nhỏ nhắn này được đánh một lớp tô móng màu hồng đất, chúng trở nên hút mắt rộng lớn dưới ánh đèn tờ mờ của ngọn đèn nhỏ.
 
Nhan Thư vén rèm nhập lều rời khỏi, “Ngây người làm gì thế, mau vào chuồn chứ.”
 
Hứa Bùi dời mắt chuồn, đáp lại một tiếng bằng âm mũi trầm trầm.
 
--
 
Trong căn lều nhỏ hẹp, một phái nam một nữ ngồi đối diện nhau.
 
Nhan Thư cảm thấy miệng mình lúc này khá thô khốc.
 
Cô giương mắt nhìn Hứa Bùi nhấc tay, chậm rãi cởi chiếc cúc ở bên trên ngực, làn domain authority trắng lạnh dần lộ rời khỏi từng chút một qua quýt khe hở nhỏ ở cổ áo theo đòi động tác của anh.
 
Ngón tay thon dài lướt dần xuống dưới men theo đòi vạt cổ áo, lúc sắp sửa cởi tăng một chiếc cúc, đầu ngón tay đột ngột dừng lại.
 
Ngay sau đó là một tiếng thở dài khe khẽ, “Nhan Thư.”
 
Nhan Thư chợt hoàn hồn, “Hả?”
 
Giọng Hứa Bùi trầm thấp rộng lớn lúc bình thường, “Em cứ nhìn chằm chằm như thế này, anh ko thay cho nổi.”
 
Mặt Nhan Thư lập tức đỏ bừng, trên đây là thứ cô có thể coi miễn phí sao!
 
May mà cô phản ứng nhanh chóng chóng, “Em xoay lịch sự chỗ khác ngay lập tức trên đây.”
 
Nói xong xuôi, cô vội vàng xoay sườn lưng lại.
 
Ngay giây tiếp theo đòi, ánh mắt của cô chợt chững lại.
 
Sau Lúc xoay sườn lưng lại, cô thực sự ko nhìn thấy nữa, tuy nhiên bóng người đàn ông dưới ánh đèn nhỏ lại đang được ko ngừng quấy nhiễu dưới mí mắt của cô.
 
Anh cởi cúc, tuột áo rời khỏi, đường nét cơ bắp nửa bên trên của anh...!đều được phản chiếu bên trên tấm vải lều một cách rõ ràng.
 
Nhan Thư tròn xoe mắt rời khỏi nhìn, sau đó ngượng ngùng liếc bừa khắp xung xung quanh.
 
Mãi một lúc lâu sau mới đợi Hứa Bùi thay cho áo xong xuôi, Nhan Thư thở phào một cái dài thượt.
 
Hứa Bùi vốn ưa sạch sẽ, khắp mình mẩy lấm bẩn lại còn phải nhẫn nhịn, đến Lúc thay cho áo xong xuôi, cả người anh cuối cùng cũng cảm thấy khoan khoái.
 
Anh gấp áo gọn gàng, đứng dậy rời khỏi ngoài.

Ra đến cửa lều anh nghĩ đến  chuyện gì đó, ngoảnh đầu lại, khom sườn lưng chống tay lên ngưỡng cửa, nghiêng đầu nhìn cô, “Tôi ở ngay lập tức mặt mũi ngoài, sợ thì gọi tôi.”
 
Sau đó Hứa Bùi đứng thẳng dậy, ngón tay buông rời khỏi, rèm cửa lập tức buông xuống.
 
Tiếng kéo chão khóa vang lên, anh đã kéo rèm lều thay cho cô.
 
Và rồi ko còn động tĩnh nào nữa.
 
Nhan Thư nằm bên trên tấm đệm ấm áp, kéo chiếc chăn mỏng cạnh người qua quýt, đắp lên thắt sườn lưng rồi xoay người lại.
 
Một lúc sau, cô gọi một tiếng như thăm hỏi dò: “Hứa Bùi.”
 
“Anh trên đây.” Ngay lập tức, người đàn ông ở mặt mũi ngoài lên tiếng đáp lại cô.
 
Cách lớp vải lều, giọng của anh ko rõ ràng lắm.
 
Chất giọng khá lập cập rẩy.
 
Nhan Thư mới nghĩ tới cơn gió núi se lạnh thổi qua quýt lúc nãy.
 
Anh lại mặc phong phanh, e rằng sẽ bị lạnh.
 
Chiếm lều trại của người tao, đuổi người tao rời khỏi ngoài hứng gió tối, còn rời khỏi thể thống gì?
 
Chốc chốc cô lại nghĩ ngợi, lại nghe thấy mặt mũi ngoài vang lên một tiếng ho khe khẽ.
 
Nhan Thư ko thể ngủ được nữa, cô lật người lại, hạ quyết tâm hít thâm thúy một khá rồi nói: “Tấm đệm này của anh, là đệm một mét tám nhỉ?”
 
“Chắc vậy.”
 
Nhan Thư khua chân múa tay áng chừng qua quýt, giả vờ bình thản nói: “Vậy nhì người ngủ, vững ko phải chen chúc đâu nhỉ.”
 
Người mặt mũi ngoài ko có động tĩnh gì.
 
Một lát sau, cô mới nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của anh: “Không cần, anh ở mặt mũi ngoài được rồi.”
 
Nói xong xuôi, lại ho húng hắng nhì tiếng.
 
Tiếng ho gián đoạn như có như ko vọng vào nhập lều, Nhan Thư lập tức ko còn chút do dự, nhanh chóng chóng hò lên: “Vào đây!”
 
Bên ngoài yên ổn ắng nhì giây, rồi tiếng kéo khóa vang lên.
 
Hứa Bùi vẫn đứng tần ngần trước cửa lều, “Vậy anh, khụ khụ...”
 
Anh che miệng, ho khụ khụ một cách yếu ớt.
 
Nhan Thư hoàn toàn ko thể ngồi yên lặng được nữa, giơ tay kéo phắt anh vào nhập, “Sợ cái gì, hợp pháp mà!”
 
--
 
Có lẽ Hứa Bùi đã thấy ấm người, vì ban nãy ở mặt mũi ngoài anh còn ho mạnh như vậy, sau khoản thời gian vào nhập lều lại ko còn một chút dấu hiệu muốn ho.
 
Mười phút sau, Nhan Thư quấn chăn, âm thầm phàn nàn thở.
 
Tóm lại, cô rất là hối hận.
 
Cô đã sai lầm, đánh giá thấp sự lúng túng của tình huống trai đơn gái chiếc nằm bên trên cùng một tấm đệm.
 
Tuy đệm rất rộng, lúc nhì người nằm ngay lập tức ngắn thì về cơ bản sẽ ko đụng vào người của đối phương, tuy nhiên màn tối quá khuya khoắt, quá tĩnh lặng.
 
Người đàn ông mặt mũi cạnh chỉ là nhúc nhích một ngón tay, cô đều có thể cảm nhận thấy một cách rõ ràng.
 
Nhan Thư lại thở dài một lần nữa.
 
Còn có chuyện nào lúng túng rộng lớn chuyện này không? Tất nhiên là ko —
 
Một loạt tiếng “tí tách” vang lên bên trên đỉnh căn lều, càng lúc càng lớn, càng lúc càng dày đặc, cuối cùng biến thành tiếng mưa nặng hạt “lộp độp”.
 
Ngay tức khắc, một hạt mưa lạnh lẽo kêu “tách” một tiếng, nhỏ xuống cánh tay của cô.
 
Ngay sau đó, lại tăng một hạt nữa.
 
Lều, dột sao?
 
Nhan Thư ngẩng đầu nhìn lên nóc lều, rồi xoay cổ qua quýt nhìn vào song mắt ánh lên vẻ khó xử của Hứa Bùi.
 
Xui xẻo rồi.
 
Hứa Bùi nghĩ ngợi một hồi rồi hỏi cô: “Em có đem dù không?”
 
Tiếng mưa mặt mũi ngoài vang lên dồn dập, chàng trai đội mưa đem chiếc dù nhỏ nhì màu hồng xanh rớt của cô về, che lên vị trí bị dột.
 
Lúc vén rèm vào lều, cả người anh đã ướt sũng.
 
Nhan Thư vội vàng trả quần áo anh đã chuẩn bị trước cho tới anh, nhắc nhở: “Mau thay cho chuồn.”
 
Nhìn thấy dáng vẻ của anh, cô lại ko cầm lòng được thấp giọng càm ràm: “Anh nhìn anh chuồn, ướt hết cả rồi.”
 
Nói xong xuôi, cô phát hiện Hứa Bùi nhìn mình chằm chằm, ánh mắt khá thẫm lại dưới ánh đèn mờ.
 
Cô sờ mặt mình, hỏi: “Có chuyện gì sao?”
 
Hứa Bùi ko nói năng gì, chỉ cười khẽ một tiếng, nhận lấy quần áo.
 
Hai câu trước của cô, kèm theo đòi động tác vừa rồi, thật sự tương tự một cô vợ trẻ ở nhà đợi chồng về.
 
Nhan Thư trả quần áo xong xuôi, vội vàng xoay người lại, “Anh mau thay cho chuồn.”
 
Nghĩ đến chuyện gì đó, cô lại nói chêm vào một câu: “Thay luôn luôn cả quần chuồn.”
 
Cái bóng bên trên tấm vải lều khá khựng lại.
 
Nhan Thư sợ anh nghi vấn ngờ, cuống quýt nói: “Yên tâm, em thật sự ko nhìn thấy bóng của nửa mặt mũi dưới đâu!”
 
Cái bóng bên trên vách lều hoàn toàn bất động.
 
Mãi một lúc sau, giọng nói khá lạnh lùng của chàng trai mới vang lên: “Bóng?”
 
Hứa Bùi trả mắt nhìn bóng sườn lưng thẳng tắp của cô gái trước mặt, men theo đòi hướng mà cô đang được nghiêng đầu, nhìn thấy rõ rành rành từng đường nét cơ bắp màu đen sạm của cái bóng bên trên vách lều.
 
Hứa Bùi nói bằng giọng điệu phức tạp: “Vừa nãy em cứ mãi nghiêng đầu, chính là vì nhìn cái này sao?”
 
Nhan Thư nhanh chóng chóng cãi lại: “Em có nhìn mãi đâu, em chỉ nhìn có mấy phút thôi à.”
 
“...”
 
“...”
 
Nhan Thư vẫn còn muốn vớt vát chút đỉnh, “Ý của em là, sau khoản thời gian anh mặc áo vào là em ko nhìn nữa.”
 
“...”
 
“...”
 
Được thôi, công cuộc vớt vát thất bại.
 
Sau sườn lưng ko có động tĩnh, “tách” một tiếng, ngọn đèn nhỏ bị tắt phựt một cách vô tình.

Xung xung quanh và cả cái bóng bên trên vách lều cùng chìm vào nhập bóng tối.
 
Nhan Thư cảm thấy cực kỳ xấu hổ, trên đây là đang được đề, phòng cô?
 
Có nhất thiết phải vậy không?
 
Ha.
 
Tiếng hừ mũi đầy lạnh lùng của người đàn ông, cực kỳ rõ ràng nhập bóng tối.
 
Nhan Thư: “...”
 
--
 
Chuyện lúng túng rộng lớn cả việc trai đơn gái chiếc cùng ngủ bên trên một chiếc giường là gì?
 
--Chính là cùng ngủ bên trên nửa chiếc đệm.
 
Trước đó nóc lều bị dột, mặt mũi trái tấm đệm căng phồng đã bị mưa thấm ướt hoàn toàn, điểm có thể ngủ chỉ còn lại một nửa.
 
1m80 phân chia song là 0,9m.
 
Hai người trưởng thành cùng nằm bên trên một chỗ ko đầy một mét, cảm giác chật chội tù túng thực sự đã được đẩy lên đỉnh điểm.
 
Hơi thở phả vào nhau, bờ vai kề thật sát, chỉ là khá nhúc nhích một chút, quần áo của nhì người sẽ cọ vào nhau mà ko thể khống chế, phát rời khỏi tiếng cọ xát quấn quýt mập mờ nhập tối khuya thanh vắng.
 
Nhan Thư cố gắng nằm nghiêng người, dè dặt ngủ bên trên tấm đệm chật hẹp, chỉ sợ cọ vào người Hứa Bùi, ko dám thở mạnh dù chỉ một khá.
 
Để di dời sự chú ý, cô bắt đầu ngẫm lại coi rốt cuộc mình đã chuồn nhầm ở bước nào, mới rời khỏi nông nỗi này.
 
Sau Lúc hồi tưởng lại, Nhan Thư rút rời khỏi một kết luận.
 
Chuyện mình, mình làm.
 
Nếu ban đầu cô ko trả túi dụng cụ cho tới Tần Minh Bách, thì sẽ ko phải rời khỏi khỏi lều, cũng sẽ ko xảy rời khỏi một loạt chuyện đen sạm đủi phía sau.
 
Nhan Thư lẳng lặng suy ngẫm nhập đầu, lơ đãng hít thâm thúy một cách ảo não.
 
...!Hít một khá mùi hương bạc hà tràn ngập vùng mũi.
 
Cô ngượng ngùng vùi đầu xuống, tuy nhiên vừa mới vùi đầu xuống nửa chừng, trán cô bất thình lình đụng phải một thứ mềm mại.
 
Nhan Thư lập tức hóa đá.
 
Cô sợ Hứa Bùi hiểu rõ lầm, lập tức giải thích: “Em tuyệt đối ko cố ý dùng trán thơm anh đâu.”
 
Sao nghe câu này cứ thấy kỳ kỳ thế nào nhỉ?
 
Cứ như đang được giấu đầu lòi đuôi vậy.
 
Nhan Thư đang được mải nghĩ coi nên bổ sung tăng cái gì, ko hề phát hiện rời khỏi khá thở của người đàn ông mặt mũi cạnh thoáng ngừng lại, mãi một lúc sau anh mới “ừ” một tiếng như đang được điều hòa khá thở.
 
Anh ko lên tiếng còn đỡ, vừa mới nói một tiếng, mùi hương bạc hà càng nồng nàn rộng lớn.
 
Nhan Thư khẽ hít một khá, sợ lại xảy rời khỏi chuyện gì khác, cô đỏ mặt đề nghị: “Hay là, anh xoay lịch sự mặt mũi kia?”
 
“...”
 
Một phút sau, Nhan Thư lại bắt đầu hối hận.
 
Trên tấm đệm chật chội, nhì người ko động đậy còn ổn, vừa mới lật người lại, đúng thực là...
 
Nơi nào cũng đụng vào nhau được.
 
Trong khoảnh khắc Hứa Bùi xoay người ngắn ngủi, Nhan Thư cảm thấy mình đã sống qua quýt một vạn năm.
 
Mỗi một chão thần kinh đều bị kéo căng, mỗi một tế bào đều tương tự như bị treo bên trên đống lửa mà thiêu đốt.

Khó khăn lắm mới chịu đựng qua quýt khoảnh khắc này, người cô lại cứng đờ.
 
Không đúng, tư thế này hình như cũng ko ổn cho tới lắm.
 
Chỉ cần cô khẽ nhúc nhích một cái là có thể loáng thoáng cảm nhận thấy tấm sườn lưng của người đàn ông, cùng với đường nét bộ phận mặt mũi dưới thắt sườn lưng.
 
Hiển nhiên, Hứa Bùi cũng cảm thấy ko ổn.
 
Anh lặng lẽ dịch người lịch sự hướng mặt mũi cơ.
 
Nhan Thư vội vàng ngăn anh lại, “Đừng dịch lịch sự mặt mũi đó nữa, đệm mặt mũi đó vẫn còn ướt.

Xem thêm: ngài trịnh khi nào chúng ta ly hôn

Để em, để em.”
 
Cô cố gắng teo người rời khỏi đằng sau, gần như sắp treo mình lên vách lều đến điểm.

Cuối cùng cô cũng chừa rời khỏi một đường biên giới nho nhỏ với cơ thể của anh.
 
Tạm ổn.
 
Nhan Thư thở phào một khá thật dài.
 
Vừa mới thư giãn ko được nhì giây, điện thoại chợt kêu lên mà ko có dấu hiệu báo trước.
 
Lúc trước cô nằm ngủ mặt mũi tay trái, tiện tay để điện thoại lịch sự mặt mũi cạnh.

Sau đó chỗ cô ngủ bị dột nước, Hứa Bùi ko nói ko rằng đổi chỗ với cô.
 
Nhưng điện thoại vẫn ko được đổi chỗ, vẫn để mặt mũi phía Hứa Bùi.
 
Nhan Thư hốt hoảng trả tay lần tìm.
 
Nào ngờ lại đụng phải cơ bụng rắn vững, cơ ngực cường tráng của người nào đó...
 
Lại còn, còn cực kỳ đã tay.
 
Cô đang được mải nghĩ vẩn vơ, bàn tay nhỏ nhắn hoảng hốt ko nghe theo đòi điều khiển, cứ thế làm xằng làm bậy bên trên người anh.
 
Hứa Bùi ko nhịn nổi nữa, vơ lấy điện thoại nhét vào nhập tay cô.
 
Nhan Thư lập cập rẩy nhận lấy, ấn vào nút nghe máy, giọng của Điền Tư Điềm vọng rời khỏi từ mặt mũi trong: “Bạn gọi điện cho chính bản thân à? Tín hiệu ở bên trên núi ko tốt, lúc nãy mới nhìn thấy thông báo.”
 
Điền Tư Điềm ngáp một cái, “À phải rồi, chúng ta làm cái gì mà mãi ko nghe điện thoại vậy?”
 
Nhan Thư điều hòa nhịp thở, “Cái thứ này để xa xôi quá, bản thân tìm một lúc lâu cũng ko sờ được.”
 
Đầu mặt mũi cơ nhất thời ko kịp phản ứng lại, “Thứ gì? Bạn sờ cái gì cơ?”
 
Nhan Thư buột miệng đáp: “Sờ cơ bụng.”
 
Giây kế tiếp, cô mau mắn chữa lời: “Nói nhầm rồi, là cơ ngực.”
 
Trầm mặc.
 
Cô gái mặt mũi đầu cơ điện thoại và chàng trai nằm mặt mũi cạnh cô, cùng rơi vào trầm mặc.
 
“Không phải.” Nhan Thư sụp đổ, đậy cao giọng: “Là điện thoại!”