kinh doanh dưới âm phủ

Một năm tiếp theo kể từ ngày mệnh chung, tôi đưa ra quyết định chính thức tiểu thương dưới âm phủ.

Sau một thời hạn lâu năm điều tra, tôi phân phát hiện nay dưới âm phủ chẳng có nổi một siêu thị tình nhân.

Bạn đang xem: kinh doanh dưới âm phủ

Tìm thấy thời cơ marketing, tôi tức thì lấy không còn chi phí tiết kiệm ngân sách và chi phí rời khỏi ngỏ siêu thị.

Địa điểm thì có, tuy nhiên hàng biết nhập từ đâu?

Nghĩ tới nghĩ lùi, tôi hạ quyết tâm tìm đến người người dùng trai hồi xưa.

Tôi dùng số vàng cuối cùng đút lót mang lại Mộng Quan, tối đến chuồn vào giấc mơ của người dùng trai.

“Chồng ơi, ông chồng à, người tao nhớ chồng nhiều lắm.”

Một năm ko gặp gỡ, Lục Uyên dường như đã trưởng thành và cứng cáp hơn trước đây thật nhiều.

Anh vẫn đem bộ quần áo ngủ nhưng mà hồi đó tôi chuồn mua sắm cùng anh, làn tóc nhiều ngày ko được tách tỉa nằm mềm mại bên trên đầu, dáng vẻ người gầy đét hơn trước đây thật nhiều, may mắn thay cho, khuôn mặt đẹp trai ko góc chết ko thay cho đổi.

Anh trống rỗng nhìn tôi, mắt cứ lờ mờ hờ hững.

Tim tôi như thắt lại, thương hiệu chó chết này đừng nói là quên tôi rồi đó nha!

Ngay Lúc tôi ham muốn làm cái gi cơ nhằm khơi khêu trí lưu giữ thấp kém của anh ấy, sau cuối Lục Uyên cũng “ừm” một tiếng như  đã vấn đáp.

Tôi thở phào thoải mái, còn nhớ tôi là tốt.

Tôi chỉ có xíu chi phí nên Mộng Quan chỉ mang lại tôi năm phút nhằm chuồn vào giấc mộng.

Không kịp kể lại tình cũ, tôi chỉ có thể bất chấp mặt dày dựa sát vào người Lục Uyên “Chồng à, không tồn tại anh mặt mũi cạnh em đơn độc quá, ví bằng anh có thể giúp em được thì tốt quá rồi.”

“Ồ? Giúp kiểu gì?”

“Dễ lắm, chỉ việc gửi em một trong những khí cụ DIY gì đó là được rồi.”

Thời gian giảo hạn chế, vậy nên tôi thể hiện toàn bộ list mua sắm chọn lựa tiếp tục lên plan từ trước và một khi.

Giây sau, tôi phân phát hiện nay tai của Lục Uyên….bằng mắt thường cũng thấy được nó đang được đỏ lên.

Anh nhượng bộ như ham muốn rằng điều gì cơ, tuy nhiên tôi không tồn tại thời hạn nhằm nghe, Mộng Quan đã kết thúc cõi mộng của tôi.

Lúc trở về, tim tôi thấp thỏm ko yên ổn, thiệt rời khỏi tôi cũng ko vững liệu Lục Uyên đem thắp thứ này mang lại tôi ko, tôi một chút của cũng ko có.

Cũng đã chết một năm rồi mà chàng trai này thậm chí là còn ko đốt được mang lại tôi một tờ tiền nào.

Nhưng ngoài anh ấy rời khỏi, tôi cũng ko biết nên tìm ai.

Tôi ko thể nhằm phụ thân u già cả của mình thắp mang lại tôi những loại này!

Sau khoảng chừng phụ vương tư ngày sốt ruột mong chờ ở trạm dịch tiền tệ, ngay lúc tôi cho rằng mọi chuyện đã thất bại, sau cuối tôi cũng đã nhận được được gói mặt hàng bên trên dương gian giảo gửi xuống.

Nhìn thấy chữ “Uyên” như rồng cất cánh phượng múa bên trên gói hàng, tôi sung sướng mừng khôn ngoan xiết.

Mở rời khỏi, list tôi đã gởi vô cõi mộng một cái cũng ko thiếu.

Trời ơi, chuyến này Lục Uyên rốt cuộc cũng làm chuyện nên người rồi!

Những loại nhưng mà Lục Uyên gửi mang lại tôi thực sự rất có thể nói là hàng độc ở âm phủ- có một không hai.

Suy mang lại cùng, chả quái nào dám để gia đình đốt mấy thứ này cả?

Cửa hàng vừa khai trương thành lập đã tức thì tức thì thú vị vô số hồn quái để hàng.

Rất nhanh chóng, toàn bộ những sản phẩm đều được cung cấp không còn.

Giá để quái về báo mộng mang lại người nhà là ko hề rẻ tuy nhiên tôi vẫn không thay đổi ý chí quyết tâm bất khuất ko ngại gian giảo khổ làm giàu. Tôi góp nhặt hết tiền mình lao động kiếm được gần phía trên hùng dũng oách vệ chuồn đến văn phòng quản lý giấc mơ. Dồn hết đồng xu cắt bạc đem mang lại Mộng Quan.

Xem thêm: truyện linh kiếm tôn

“Lần này, về một tiếng!”

Lục Uyên rất ít ngủ, sau mấy tiếng đồng hồ ngồi đùa với Mộng Quan, sau cuối tôi cũng đợi được người này ngủ say.

Tôi nhìn đồng hồ thời trang bên trên tường, tiếp tục phụ vương giờ sáng sủa.

“Anh chuồn ngủ cũng trễ quá rồi.”

Lục Uyên chừng như vẫn đang được ở công ty lớn, áo sơ-mi khá nhăn lại, nhị má tái ngắt nhợt khá ửng đỏ lòm hệt như vừa phải mới nhất chuồn xã phú về, cả người nằm dài lên ghế sô trộn vô phòng làm việc.

Tôi bước cho tới, hít hít “Còn húp rượu nữa chứ?”

Người mặt mũi cơ nhìn tôi ngây người vài ba giây, sau khoản thời gian xác nhận tôi là ai, anh kể từ từ thu lại góc nhìn, rằng “ừm” một đợt tiếp nhữa.

Dù sao tôi cũng có thể có nhiều thời hạn nên tôi chỉ khoanh chân ngồi xuống “Anh nên tự siêng sóc sức khỏe của mình chứ. Còn trẻ mà cứ thức khuya với uống rượu. Anh đem biết em tiếp tục đợi mang lại đến Lúc anh chuồn ngủ bao lâu rồi ko. ”

Còn khiến em phải nộp thêm thắt 100 tiền vàng mang lại Mông Quan nữa chứ.

Lục Uyên giễu cợt “Em mà còn quan hoài đến chuyện sống chết của anh à, tiếp tục 1 năm rồi cũng ko thấy em tới tìm anh.”

“Em đương nhiên quan hoài rồi! Chỉ là, chỉ là trước cơ ko có cơ hội thôi, hiện tại ko phải em tới rồi sao.”

Tôi mỉm cười cợt, trong tâm địa thì thầm nghĩ về vạn nhất Lục Uyên thiệt sự bị tiêu diệt thì ko phải là ko có người xuất hàng mang lại mình à.

Tôi gãi gãi đầu “Cái đó, mấy thứ lần trước anh đốt mang lại e mem tìm thấy rồi.”

Lục Uyên nhướng đôi mắt, đợi tôi nói tiếp.

Tôi nuốt nước miếng “Ý là, anh thắp thêm vào cho em được không?”

Nghe đến phía trên, Lục Uyên mỉm cười cợt.

Anh cười cợt cho tới nỗi cái răng khểnh nhỏ bị lép vế sau cuối cũng lòi ra.

“Trần Niệm An, có phải em đang được nuôi chó sau sống lưng anh không?”

Tôi nhấp lên xuống đầu như trống giã “Tuyệt đối ko có đâu, em chỉ tự đùa một mình thôi…”

“Em thích đùa như thế, sao lúc còn sống ko nghĩ đến chuyện đùa với anh?”

Không nghĩ đến chuyện đùa với anh…

Chơi với anh…

Một loạt hình hình họa ko được kiểm duyệt xuất hiện nay vô tâm trí tôi, tôi đỏ lòm mặt mũi chạy trốn ngoài niềm mơ ước.

Lúc tôi cù lại, Mông Quan đang được vắt chéo chân đùa Tetris.

Này là máy chơi trò giải trí dành mang lại trẻ em, năm ngoái vừa được đàn ông đốt mang lại.

Cậu tao cả ngày luôn luôn đem theo gót, coi nó như đứa con cái.

Thấy tôi ra đi, cậu tao đút máy chơi trò giải trí vào bên trong túi “Vẫn còn đôi mươi phút nữa mà, sao cô rời khỏi sớm vậy?”

Tôi lại nghĩ về cho tới lời nói rằng của Lục Uyên, bất tri bất giác tự vỗ lấy mặt, ” đôi mươi phút này lưu lại, lần sau dùng.”

Tôi rằng xong xuôi, ko đợi Mộng Quan đáp lại tiếp tục tất tả vàng chạy chuồn.

Xem thêm: độc nhất vô nhị

Cuộc thương thảo chuyến này tiếp tục thất bại.

Tôi ko thể lừa Lục Uyên thắp thêm thắt mấy thứ cơ mang lại mình.

Mấy khách hàng quái cứ như đói khát đến cửa hàng giục tôi cả ngày, chuyện này thật sự khiến tôi sứt đầu mẻ trán.