lục phong thẩm thanh

Edit: Xiaoxi Gua

Đi cho tới bên dưới lầu, khi Mộc Ân cho tới trước cửa ngõ chống Thẩm Thanh Thanh, bước đi ko tự động công ty được giới hạn một chút ít.

Bạn đang xem: lục phong thẩm thanh

Cô thiệt không tồn tại ý tính nghe lén, cũng dự tính gõ cửa ngõ, tuy nhiên trong khoảnh xung khắc giơ tay lên, lại nghe được tiếng nói Thẩm Thanh Thanh bên trong truyền cho tới.

“Anh Miên, em không vấn đề gì, anh trở lại ở sát bên Ân Ân lên đường.”

Mộc Ân nghe cô ấy phát biểu vì vậy, trong thâm tâm mừng mừng, cho là Lục Phong Miên tiếp tục thẳng ra đi, kinh hồn anh thấy bản thân bên trên cửa chính thì ko hoặc, đang được lăm le xoay người lại.

Nhưng bên cạnh đó cô cũng nghe được, nghe được tiếng nói nhàn hạ nhạt nhẽo của Lục Phong Miên vô cửa ngõ truyền đến: “Như Uyên ở bại liệt, tiếp tục chở che chất lượng cho tới cô ấy, anh ngồi với em một khi.”

“Thật ko cần thiết.” Giọng phát biểu Thẩm Thanh Thanh nghe vô cùng nhức khổ: “Anh Miên, em mong muốn yên lặng tĩnh.”

Xảy rời khỏi những chuyện này, coi như có tương đối nhiều đứa ở sát bên Thẩm Thanh Thanh, cũng sẽ không còn giảm sút sự kinh hồn hãi nằm trong nhức buồn của cô ấy ấy, Mộc Ân cảm nhận thấy lấy Lục Phong Miên mưu trí, cũng chắc chắn làm rõ điểm này, anh cũng ko nên là kẻ ko dứt khoát, tuy nhiên lần thứ nhất tiên đặc biệt kiên trì với Thẩm Thanh Thanh.

“Thanh Thanh, anh biết tình thương của em so với người Thẩm gia vô cùng sâu sắc nặng trĩu, tuy nhiên bao nhiêu đứa nhóc ngôi nhà chúng ta Thẩm bao nhiêu không tồn tại một người này với thể bồi chăm sóc, giờ đây xẩy ra chuyện này, khó khăn đáp ứng ko nên là gieo bão gặt bão, anh mong muốn em nhức lòng cũng đều có hạn.”

Giọng phát biểu anh rét mướt lùng vô tình, tuy nhiên Mộc Ân lại nghe rời khỏi được sự quan hoài cho tới Thẩm Thanh Thanh.

Thẩm Thanh Thanh cũng ko nên ngốc, làm rõ điều này, nghẹn ngào kêu một giờ đồng hồ anh Miên.

Sau này đó là trầm đem, Mộc Ân nghe được giờ đồng hồ khóc của Thẩm Thanh Thanh, quên gõ cửa ngõ ngay tắp lự đẩy cửa ngõ rời khỏi, đập vô vào đôi mắt một mùng khiến cho cả người cô đều ngạc nhiên đứng nguyên vẹn bên trên điểm.

Thẩm Thanh Thanh vùi mặt mày vô vào ngực Lục Phong Miên, nhì tay gắt gao bắt lấy vạt áo của anh ý, thấp giọng khóc nức nở.

Lục Phong Miên không tồn tại bao bọc lấy cô ấy, tuy nhiên cũng không tồn tại cự tuyệt cô yếu đuối ớt nhờ vào, ánh nhìn với chút vạn bất đắc dĩ.

Mộc Ân đứng ở ngoài cửa ngõ, vô nháy đôi mắt đùng một cái cảm xúc bản thân quan trọng đặc biệt dư quá, lại quan trọng đặc biệt ủy khuất.

Xem thêm: sơ hạ trong tôi

Lúc nhì người nghe thấy giờ đồng hồ cửa ngõ quay trở lại nhìn cô, xa lánh tức lên lời nói một câu đang được làm phiền rồi, ngay tắp lự cù người chạy lên đường.

Thẩm Thanh Thanh kịp phản xạ, tất tả vàng buông Lục Phong Miên rời khỏi, dụi mắt một cái: “Anh Miên, tuồng như Ân Ân tức dỗi, anh mau lên đường coi một chút.”

“Tức giận?” Lục Phong Miên nhíu nhíu mi tâm: “Vì sao tức giận?”

“...” Thẩm Thanh Thanh một trận vạn bất đắc dĩ, trầm thấp thở nhiều năm, vừa định hé mồm phát biểu, tự nhiên suy nghĩ cho tới điều khác: “Có lẽ trách cứ anh ko nhanh chóng đi tìm kiếm cô ấy, Ân Ân mới mẻ chục tám tuổi hạc, tính cách con trẻ con cái, giận dỗi một chút ít cũng thông thường.”

“Vậy anh trở lại coi cô ấy một chút ít.” Lục Phong Miên gật gật đầu, vô cùng đồng ý với sử dụng phương pháp này của Thẩm Thanh Thanh.

Anh thấy, Mộc Ân thực sự hoặc lảng rời, khiến cho anh ko biết thực hiện cơ hội này với cô.

Đi xuống lầu, Lục Phong Miên nhìn thấy Mộc Ân vô 1 căn chống, cô đang ngồi xổm trước bồn hoa, nhìn chằm chằm đóa hoa red color thẫn thờ.

“Ân Ân.” Lục Phong Miên trải qua, vươn tay về phía cô, mong muốn kéo cô kể từ bên dưới khu đất lên.

Mộc Ân ngấc đầu nhìn anh, ánh nhìn lại rét mướt xuống, ko hề bắt lấy tay của anh ý, càng ko gọi chú Lục, chỉ hỏi: “Tại sao chú xuống đây?”

Trước phía trên Lục Phong Miên không thật quí Mộc Ân gọi anh là chú Lục, từ sau khoản thời gian anh trừng trị hiện nay tình thương của tớ so với Mộc Ân, nhì chữ chú Lục, không những là bối phận nằm trong tuổi thọ khác lạ, nhường nhịn như còn tồn tại sự cự tuyệt của Mộc Ân.

Nhưng sau khoản thời gian với nụ thơm xác định của Mộc Ân, anh đùng một cái phát hiện tôi cũng ko nên quá bài bác xích xưng hô thế này, giờ đây nghe Mộc Ân đùng một cái ko gọi nữa, ngược lại cảm nhận thấy vô cùng xa lạ.

Anh suy nghĩ cho tới Thẩm Thanh Thanh, cảm nhận thấy Mộc Ân có lẽ rằng thiệt sự đang phát gắt, lý giải nói: “Nhà chúng ta Thẩm liên tục xẩy ra chuyện, Thanh Thanh vô cùng nhức lòng, tôi kinh hồn em ấy thực hiện chuyện rồ dại, mới mẻ ko lập tức đi thăm dò em.”

Xem thêm: ly tâm lực truyện

“Ừm...” Mộc Ân lãnh đạm thốt rời khỏi một giờ đồng hồ, cảm nhận thấy câu nói. lý giải này của Lục Phong Miên tương tự như ko lý giải vậy.

Coi như Thẩm Thanh Thanh với xứng đáng thương rất cần được yên ủi cho tới thế này, anh cũng ko thể ôm cô ấy!

Lời lý giải cô mong muốn nghe nhất, Lục Phong Miên ko phát biểu, với thể thấy được anh rõ nét ko hề cảm nhận thấy cái ôm này còn có ý nghĩa sâu sắc gì, cô cũng tức dỗi không thích dữ thế chủ động nói đến, nếu như nói đến thì cảm giác như cô quá nhỏ nhen.