lục tổng phu nhân mất trí nhớ rồi

Hô hấp của Lục Ngạn với tương đối stress. Anh xoay người cô lại, 1 bàn tay lưu giữ lấy eo cô, tay còn sót lại kể từ từ kéo khóa váy.

Lâm Huyền cả kinh giật thột một chiếc. Cô cù người nhìn Lục Ngạn, cố gắng lấy bàn tay đang được mằn lần váy của cô ấy.

Bạn đang xem: lục tổng phu nhân mất trí nhớ rồi

"Anh làm thế nào đấy."

Lục Ngạn tương đối híp đôi mắt, rung lắc đầu nói: "Không biết, đơn thuần bất giác mong muốn em."

Chính phiên bản thân thiết Lục Ngạn cũng vô nằm trong khó khăn hiểu vởi phản xạ kì quái này của khung hình bản thân. Rõ ràng thông thường anh tiếp tục không tồn tại như thế, vả lại chuyến sau cùng chúng ta ân ái mới chỉ là ngày hôm trước.

"Ở đấy là phòng tiếp khách..."

Lục Ngạn bế Lâm Huyền lên phòng nghỉ. Trên lối đi, Lục Ngạn cuồng loạn hít lên môi cô, lại kể từ từ trượt xuống hõm cổ.

Đóng cửa ngõ lại, Lục Ngạn bịa đặt Lâm Huyền lên nệm, bàn tay sờ soạng quý khách cô.

"Ưm~."

Lâm Huyền trị đi ra tiếng động hấp dẫn, toàn bộ cơ thể vô nằm trong không dễ chịu vặn vẹo.

Lục Ngạn vứt áo xống xuống nệm, ánh nhìn miệt mài ly nhìn Lâm Huyền một hồi lâu.

"Sao lại nhìn em?"

Lục Ngạn ko vấn đáp, ngay lập tức ngay tắp lự bỏ lên trên môi Lâm Huyền một nụ hít. Án tay dịch rời một lối nhiều năm kể từ cổ xuống trước vùng ngực, anh nhẹ dịu trêu đùa cặp thỏ ngọc của cô ấy, mồm lại gấp rút gặm vô cần thiết cổ Trắng nõn nhằm lại bao nhiêu ấn kỉ đỏ loét hồng.

Tiếng điện thoại cảm ứng thông minh reo vang lên thức tỉnh cả nhị đang được lạc vô chiêm bao mị. Lục Ngạn không dễ chịu tiếp cận mặt mũi hành lang cửa số nghe máy.

Lâm Huyền lấy chăn lấp lấy khung hình bản thân, ánh nhìn gắt gao nhìn Lục Ngạn. Cô cảm nhận thấy Lục Ngạn thời điểm hôm nay với chút kỳ lạ, đùng một phát lại như thương hiệu điên nhẩy vào hít cô thế này. Cảm giác quả thực vô cùng khó khăn rằng.

Lục Ngạn vứt điện thoại cảm ứng thông minh xuống nệm. Anh nhìn cô như con cái gấu bông đang được trốn vô chăn, mồm ko ngoài nhếch lên một lối cong.

"Có... Có chuyện gì vậy?"

"Có người gọi anh húp rượu. Thật là ko nỡ buông thả mang đến em nhưng mà."

[...]

Lâm Huyền được Lục Ngạn fake cho tới một sàn bar. Ban đầu cô còn lần từng cơ hội kể từ chối Lục Ngạn. Nhưng anh lại ko yêm tâm nhằm cô ở Lục gia 1 mình, vẫn chính là nhằm cô theo dõi là tin cậy nhất.

"Bên vô có rất nhiều người ko anh? Em với chút... không thích vô."

"Đừng sọ." Lục Ngạn cầm lấy tay cô dắt vô vô. Tiếng nhạc đinh tai nhức óc khiến cho Lâm Huyền hiện tượng đau đầu.

Lâm Huyền theo dõi Lục Ngạn ngồi xuống một cái bàn ở góc cạnh khuất. Trước mặt mũi là 1 trong phái nam nhân vô nằm trong rất đẹp trai, lại lan đi ra khí thế bất phàm. Cạnh cạnh anh tao là 1 trong cô nàng tướng tá mạo nhu hòa, nhìn lại cảm nhận thấy ko phù phù hợp với khu vực này một chút nào.

Xem thêm: mao sơn quỷ môn thuật

"Tới rồi?" Cảnh Huyền Diệm quăng quật điếu dung dịch đang được bú xuống, để ý Đánh Giá Lâm Huyền.

"Tôi mang đến cậu nhìn cô ấy sao?" Lục Ngạn cười cợt cười cợt, khí hóa học lan đi ra thế và lại chẳng phải thất bại tầm thường Cảnh Huyền Diệm.

Cảnh Huyền Diệm cười cợt nhạt nhẽo. Nếu như hắn ghi nhớ ko sai thì cô nàng này thương hiệu là Lâm Huyền - nhị đái thư Lâm gia, cũng đó là phu nhân của thương hiệu Lục Ngạn này.

"Tôi tưởng cậu ghét bỏ cô tao lắm cơ?"

Lục Ngạn không thích nói tới yếu tố này nằm trong Cảnh Huyền Diệm, ngay lập tức ngay tắp lự thay đổi chủ thể.

"Đến phía trên thực hiện gì?"

"Không tương quan cho tới cậu." Cảnh Huyền Diệm cố gắng ly rượu lên, thực hiện đi ra vẻ vô nằm trong hương thụ.

"Tôi mong muốn lên đường dọn dẹp một lúc." Cô gái ở bên cạnh Cảnh Huyền Diệm thời điểm hiện tại mới mẻ lên giờ. Cô tao rằng hoàn thành ngay tắp lự lên đường, cũng ko đợi câu vấn đáp kể từ người nào là cơ.

Thấy bầu không khí với chút bất ổn, Lâm Huyền ngay lập tức ngay tắp lự vùng lên theo dõi.

"Tôi lên đường nằm trong cô ấy."

Nếu cứ ngồi ở phía trên mãi vững chắc cô sẽ không còn chịu đựng nổi tổn thất. Hai thương hiệu này rốt cuộc là đồng minh Hoặc là quân thù vậy, tiếng tâm sự cứ bất giác ngửi thấy mùi hương dung dịch súng.

Lâm Huyền chạy thời gian nhanh cho tới cạnh cô nàng cơ, thân thiết thiện ra mắt.

"Xin xin chào, tôi là Lâm Huyền."

"Tôi thương hiệu Thẩm Linh, vinh dự."

Thẩm Linh cũng thân thiết thiện nở một nụ cười cợt. Cô ko lên đường về phía với chống dọn dẹp và lại tiếp cận hiên chạy của sàn bar. So với vẻ sống động ở bên phía trong thì phía trên yên lặng tĩnh rộng lớn thật nhiều.

"Người nam nhi ở bên cạnh cô là..." Lâm Huyền căn vặn.

"Anh ấy thương hiệu Cảnh Huyền Diệm, là kẻ hàng đầu tập đoàn lớn Cảnh thị. Chắc là cô cũng từng nghe qua loa."

Lâm Huyền gật đầu. Cảnh thị của TP.HCM D - truyền thuyết của giới sale, khan hiếm với ai ko biết. Nhưng điều khiến cho cô kinh ngạc là Cảnh Huyền Diệm và Lục Ngạn lại sở hữu thân quen biết!

"Nhưng nhưng mà cô chớ hiểu sai. Anh ấy chỉ tiện tay fake tôi cho tới phía trên, nằm trong tôi không tồn tại mối liên hệ."

Thấy Thẩm Linh dường như gấp rút phân tích và lý giải, trong thâm tâm Lâm Huyền ngay lập tức ngay tắp lự nhận định và đánh giá rằng nhị người này chắc chắn với vấn đề! Nhưng cô và Thẩm Linh thân quen biết nhau không lâu, cô cũng ko tiện rằng nhiều.

Xem thêm: đơn ly hôn truyện

"Trước cơ tôi từng nghe qua loa bao nhiêu tin cậy tháp canh bảo rằng Lục tổng ngán ghét bỏ Lục phu nhân. Hôm ni được bắt gặp, coi đi ra những tin cậy tháp canh cơ đều đơn thuần bịa bịa đặt rồi?" Thẩm Linh cười cợt cười cợt, lại nhìn Lâm Huyền đợi hóng câu vấn đáp.

"Cũng ko hẳn. Chúng tôi quả thực từng nghĩ về cho tới việc ly hít."

Thẩm Linh nghe được câu vấn đáp, trong những lúc tức thời với tương đối kinh ngạc, tuy nhiên tiếp sau đó ngay tắp lự điềm đạm lại.