mau xuyên nghịch tập boss thần bí đừng trêu chọc lung tung

Tác giả: Vân Phi Mặc

Ánh đôi mắt Giang Ly trước sau đều ngừng ở một khu vực, vô đôi mắt cậu, tất cả xung xung quanh đều nhòa nhạt nhẽo, cô là sắc tố có một không hai.

Bạn đang xem: mau xuyên nghịch tập boss thần bí đừng trêu chọc lung tung

Bắc Vũ Đường bị ánh nhìn rét cháy của cậu nom chằm chằm, tim khá siết lại.

Cô không thích nom qua chuyện, tuy nhiên ánh nhìn như dính lại bên trên người cậu.

Bốn đôi mắt nom nhau, mặt mũi tai là tiếng động tuyệt đẹp nhất, linh động nhưng mà kỳ ảo.

Khi bài bác hát kết thúc giục, Bắc Vũ Đường nâng tay.

'Bộp, bộp' giờ vỗ tay vang lên, thức tỉnh những người dân còn đang được si mê, giờ vỗ tay loại nhì, loại tía, loại tư, dần dần dà, toàn cỗ hội ngôi trường đều là giờ vỗ tay.

Khi Giang Ly xuống đài, Bắc Vũ Đường tách ngoài địa điểm.

Giang Ly về địa điểm, ko thấy cô đâu, rối rít thăm dò mọi nơi. Hội ngôi trường to lớn không tồn tại bóng hình thân thuộc. Cậu tách ngoài hội ngôi trường, thăm dò theo dõi dọc lối.

Tìm thấy cô ở ven hồ nước, cậu vội vàng vàng tiến thủ lại sát cô.

Bắc Vũ Đường nghe tiếng động, không xoay đầu lại. Giang Ly tiếp cận mặt mũi cô, quay đầu sang một bên nom cô.

"Sao vậy?" Giang Ly rời khỏi vẻ nhẹ dịu căn vặn, tiếng nói lại rất rất cẩn trọng.

Bắc Vũ Đường ko nhằm ý cho tới cậu, đôi mắt nom hồ nước nước trước mặt mũi.

Giang Ly ham muốn rằng, tuy nhiên thấy cô thời điểm hiện nay, cậu không đủ can đảm banh mồm.

Nửa ngày sau, Bắc Vũ Đường ở đầu cuối lên giờ.

"Giang Ly, tất cả chúng ta không tồn tại tài năng." Bắc Vũ Đường rằng từng câu từng chữ.

Thật rời khỏi, cô đang được sớm biết, đơn thuần tự động nhủ, cậu chỉ quá dựa dẫm bản thân. Nhưng nhưng mà, khi hành lang cửa số giấy má bị chọc thủng, cô ko thể lừa lật bản thân nữa.

"Vì sao?" Giang Ly trầm giọng căn vặn.

Bắc Vũ Đường quay đầu sang một bên nom cậu, ánh nhìn thanh lãnh, thậm chí là lòi ra rét mướt nhạt nhẽo xa cách cơ hội, "Thân phận tôi là gì, thân thiện phận cậu là gì, hẳn cậu rõ rệt. Chúng tao vĩnh viễn đều ko thể."

"Tôi ko chú tâm những loại cơ." Giọng Giang Ly áp chế, đôi bàn tay cầm chặt lấy tay cô, "Đường Nhi, tôi rất có thể cảm xúc được, em cũng có thể có cảm xúc với tôi, còn nếu như không em sẽ không còn dung túng tôi gọi em vì vậy, ko nên sao?"

Bắc Vũ Đường tách rời khỏi, rét mướt lùng rằng, "Tôi ko biết thế ra xưng hô cơ lại mang lại cậu ảo giác vì vậy. Từ thời điểm ngày hôm nay trở lên đường, cậu chỉ rất có thể gọi tôi là dì Bắc."

"Đường Nhi, tôi không tồn tại ý cơ. Ý tôi là......"

Cậu còn ko rằng hoàn thành, Bắc Vũ Đường đang được ngắt ngang, "Giang Ly, cậu đang được là kẻ rộng lớn, hẳn biết chuyện gì rất có thể thực hiện, chuyện gì ko thể thực hiện."

"Nếu em lo phiền về thân phụ, tôi rất có thể xử lý." Giang Ly trọn vẹn ko coi thân phụ bản thân là yếu tố trở ngại, vì như thế cậu rõ rệt, thân phụ đồng ý phân chia buồng nghỉ với cô là minh chứng rõ rệt nhất.

Nếu ông ấy nhằm ý cho tới cô, từng nào trong năm này sẽ không còn vì vậy. Cha ko khi nào thiếu hụt phụ phái nữ, trước cơ cưới cô, chỉ vì như thế biết cô không tồn tại dã tâm.

Người tinh khôn như thân phụ chắc chắn tiếp tục hiểu tâm tư nguyện vọng của cậu, nhưng mà cậu cũng trước đó chưa từng giấu quanh giếm trước mặt mũi ông. Ông đang không quản ngại, này là minh chứng rõ rệt nhất.

"Giang Ly, thời hạn này, tôi thấy tốt nhất có thể tất cả chúng ta ko cần thiết gặp gỡ nhau." Bắc Vũ Đường xoay người tách lên đường.

"Đường Nhi." Cậu vươn tay bắt lấy cánh tay cô, lại bị cô nhẹ dịu tách lên đường.

Cậu xua đuổi theo dõi, lại trị hiện tại khi cô thiệt sự ham muốn vứt lại bản thân, dễ dàng như trở bàn tay. Từ nhỏ cậu đang được biết cô sở hữu võ, đơn thuần trước giờ trước đó chưa từng lĩnh giáo, giờ mới mẻ biết chênh chéo thân thiện chúng ta.

"Đường Nhi."

Người phần bên trước ko hề xoay đầu, thân thiện hình họa ấy càng ngày càng xa cách vô bóng tối.

Giang Ly vội vàng vàng về mái ấm, bắt lấy Giang tẩu, căn vặn, "Cô ấy đang được về chưa?"

Giang tẩu nom Giang Ly, lại lưu giữ cho tới phu nhân khi về, đang được đoán được phiên phiến là nhì người tranh cãi.

Từ sau lượt bắt cóc, phu nhân và thiếu hụt gia trước đó chưa từng tranh cãi khi nào, mối quan hệ rất tuyệt, giờ trở thành vì vậy, chỉ kinh hãi đang được xẩy ra chuyện rộng lớn.

"Phu nhân đang được về."

Giang Ly ngay tức khắc lên tầng nhì, đứng trước cửa ngõ chống cô, "Đường Nhi, chớ tức giận dỗi được không? Nếu em ko mến tôi gọi em vì vậy, sau đây tôi tiếp tục gọi em là dì Bắc. Em chớ giận dỗi được không?"

Người bên phía trong tương tự ko nghe thấy.

"Dì... Dì Bắc." Giang Ly gian truân gọi nhì chữ này.

Trong chống vẫn lạng lẽ không tồn tại một giờ động.

"Dì Bắc, dì Bắc, dì Bắc......"

......

Giang Ly đứng ở cửa ngõ chống, không ngừng nghỉ gọi, tuy nhiên người vô chống trước sau ko đáp lại cậu. Mãi cho tới khi Giang tẩu lên tầng, khuyên nhủ cậu quay trở lại.

Bắc Vũ Đường vô chống ngồi trước gương, hồi ức lại bao nhiêu trong năm này. Có lẽ, tức thì từ trên đầu cô đang được sai. Cô tránh việc xử sự với cậu đảm bảo chất lượng vì vậy, tránh việc dung túng cậu vì vậy.

Sai lầm đang được phạm nên, vì vậy kể từ giờ trở lên đường, nên dừng lại hẳn sai lầm đáng tiếc này.

Giọng Minh thâm thúy kín vang lên, [Vì sao ham muốn ngừng hẳn? Cục diện thời điểm hiện nay ko nên đang được rất tuyệt rồi sao? Khiến Giang Ly yêu thương cô, cậu tao sẽ không còn yêu thương Trương Linh Nhi, sẽ không còn dẫm vô vết xe pháo ụp trước cơ. Chờ Giang Nghĩa bị tiêu diệt, nhì người rất có thể ở cùng cả nhà, kế tiếp sinh sống cuộc sống thâm thúy gạo, vì vậy trách nhiệm của cô ấy cũng triển khai xong.]

"Không thể. Giang Ly đó là đàn ông của Giang Nghĩa." Bắc Vũ Đường thấp tiếng nói.

[Cậu tao là con cái Giang Nghĩa, tuy nhiên cô ko nên Bắc Vũ Đường thiệt sự. Phải tích rất rất lên, cô và Giang Nghĩa không tồn tại mối quan hệ gì không còn.]

"Tôi đang được ở vô thân thiện thể này. Thân phận của cô ấy ấy đó là thân thiện phận của tôi ở trái đất này. Tôi biết bản thân ko nên nguyên vẹn công ty, tuy nhiên người ngoài thì sao? Người ngoài ko biết."

[Nhân loại những cô cổ hủ vì vậy đấy. Ký công ty, cô nhớ rằng, trách nhiệm của cô ấy là triển khai xong trách nhiệm chứ không cần nên sinh sống thay cho nguyên vẹn công ty, cô ko nên nguyên vẹn công ty.]

[Lại rằng, ở những dân tộc bản địa thiểu số, con cái nối nghiệp thân phụ, thừa kế luôn luôn cả phụ phái nữ đấy.]

Bắc Vũ Đường nhếch mi, "Cậu rất rất ham muốn tôi tiêu thụ cậu ta?"

Ặc, hắn tỏ rõ rệt vì vậy cơ à?!

Minh rất rất điềm đạm rằng, [Không, tôi chỉ tò lần, trước đó cô mưu trí và điềm đạm, giờ điểm thu thập rất có thể lấy đơn giản không thích, lại ham muốn lên đường một lối không giống, nên tôi thấy kỳ kỳ lạ nhưng mà thôi.]

Không đợi Bắc Vũ Đường tiếp điều, hắn đang được rằng tiếp, [Xem rời khỏi trách nhiệm trước cơ ko nhằm cô xúc tiếp nên đang được trở thành cô trở thành 'đoá hoa' vô mái ấm kính. Cô cũng biết thật nhiều trách nhiệm fake vì như thế đạt được mục tiêu nhưng mà rất có thể mến, vô động chống với loại vật kinh tởm ko người ko yêu thương, thậm chí là còn rất có thể thực hiện này cơ đối với cả lệ quỷ, xác sống. Nhìn cô giờ coi, nếu như nhằm những trách nhiệm fake không giống nhận ra, kiên cố tiếp tục mắng cô huyết chó phun chan chứa đầu.]

[Từ vị diện sau, tôi tiếp tục nhằm cô tập luyện.]

(⊙o⊙)...

Bắc Vũ Đường sở hữu dự cảm xấu xa.

Giọng Minh mất tích, Bắc Vũ Đường phía trên chóng, trằn trọc mất ngủ, vô đầu không ngừng nghỉ hiện thị điều Minh rằng.

Một tối này, nhì người xa nhau chừng một bức tường chắn, không có ai ngủ được, banh to tướng đôi mắt cho tới hừng nhộn nhịp.

Giang Ly vừa phải nghe giờ cửa ngõ chống cạnh bên banh thì cũng ngay tức khắc thoát khỏi chống, thấy Bắc Vũ Đường đang được kể từ vô chống rời khỏi.

"Vũ." Cậu tạm dừng, "Dì... Dì Bắc."

Bắc Vũ Đường khá gật đầu, lên đường trực tiếp xuống bên dưới tầng.

Giang Ly vội vàng theo dõi cô xuống bên dưới, bao nhiêu lượt tiến thủ lên ham muốn rỉ tai, tuy nhiên thấy thái phỏng xa cách kỳ lạ rét mướt nhạt nhẽo của cô ấy thì tĩnh lặng nhịn xuống.

Tới mái ấm ăn, Giang Ly kéo ghế, Bắc Vũ Đường nom thông thoáng qua chuyện, ngồi xuống ghế cạnh bên. Giang Ly nom loại ghế đã biết thành mang ra, vô đôi mắt hiện thị đường nét âm u.

Giang tẩu thấy cảnh này, chắc chắn rằng thiếu hụt gia đã trải chuyện gì sở hữu lỗi với phu nhân. Sở dĩ chị suy nghĩ vậy chứ không cần nên ngược lại là vì phu nhân xử sự với thiếu hụt gia quá đảm bảo chất lượng, còn đảm bảo chất lượng hơn hết thân phụ ruột của cậu.

"Giang tẩu, dọn bữa lên đường."

"Vâng."

Giang Ly nom cô, nhưng mà Bắc Vũ Đường nom trực tiếp, nhịn nhường như ko nhận ra người cạnh bên.

Cô thực hiện lơ khiến cho Giang Ly rất rất không dễ chịu, ngực rầu rĩ.

Giang tẩu dọn bữa sáng sủa lên, đều là khoản chúng ta mến ăn.

Giang Ly gắp bánh gạch ốp cua đặt điều vô chén cô, Bắc Vũ Đường đang được ham muốn dời chén lên đường, dư quang quẻ thấy sự khẩn trương và kinh hãi hãi vô đôi mắt cậu, nhịn nhường như cậu kinh hãi cô kể từ chối.

Động tác của cô ấy tạm dừng, miếng bánh gạch ốp cua đang được đặt điều vô chén cô.

Đến khi Bắc Vũ Đường phản xạ lại, miếng bánh đang được vững vàng vàng nằm trong chén cô, cô thiệt rời khỏi ham muốn gắp nó rời khỏi, tuy nhiên nom Giang Ly thấp thỏm không an tâm, ở đầu cuối cô ko làm cái gi cả, tĩnh lặng gắp lên ăn.

Giang Ly thấy cô ăn, ngay tức khắc nở nụ cười cợt.

Khi cậu gắp miếng bánh nữa, ấn định đặt điều vô chén cô, cô đang được dời chén lên đường.

Động tác của Giang Ly cứng lại, lòng đôi mắt hiện thị đường nét âm u.

"Tôi ham muốn ăn tiếp tục tự động gắp. Đừng nom tôi ăn, cậu mau ăn lên đường, lát nữa còn cần dùng ngôi trường, chớ lên đường muộn." Bắc Vũ Đường nhẹ nhàng tiếng nói.

Giang Ly thấy cô rỉ tai với bản thân, còn quan hoài bản thân, tâm tình cậu lại nhảy nhót, ngây ngốc gật đầu, "Được, tôi ăn phía trên."

Giang Ly tợp cháo, thông thường thông thường nom cô.

Bắc Vũ Đường coi như ko nhận ra gì, sử dụng bữa của tớ.

Khi cô buông chén đũa, Giang Ly cũng buông theo dõi. Hai người nằm trong thoát khỏi mái ấm ăn, tương tự như thông thường, Bắc Vũ Đường tiễn biệt cậu rời khỏi cửa ngõ, "Mau lên đường lên đường, còn nếu như không lên đường thì sẽ ảnh hưởng muộn."

"Được."

Giang Ly tiếp cận mặt mũi xe pháo, bác tài Open mang lại cậu, trước lúc lên xe pháo, Giang Ly nom đứa ở bậc thang, thấy cô vẫy tay với bản thân, cậu mới mẻ vô xe pháo.

Xem thêm: mỗi lần đều chết trong lòng nam chính

Xe kể từ từ tách lên đường, nhưng mà ánh nhìn cậu từ trên đầu cho tới cuối đều nom người hâu phương, mãi cho tới khi cậu không thể nom được nữa.

Cô vẫn đem bản thân tới trường như ngày thông thường, tuy nhiên ko biết vì như thế sao, cậu lại cảm nhận thấy trong tâm vắng ngắt, nhịn nhường như bị thiếu hụt lên đường cái gì cơ.

Giữa trưa, Giang tẩu sẵn sàng hoàn thành vỏ hộp cơm trắng, Bắc Vũ Đường lên đường vào trong nhà ăn thì thấy vỏ hộp cơm trắng bên trên bàn, rằng với Giang tẩu, "Bảo chú Vương đem qua chuyện mang lại thiếu hụt gia lên đường."

Giang tẩu sửng nóng bức, ko rằng gì, "Được."

Aizz, coi rời khỏi lượt này phu nhân rất rất tức giận dỗi, còn nếu như không thì cũng sẽ không còn mà đến mức ko đem cơm trắng mang lại thiếu hụt gia luôn luôn thế này. Lúc trước tè thiếu hụt gia cảm nhận thấy ko thể ăn món ăn vô mái ấm ăn, phu nhân thương tè thiếu hụt gia nên thường ngày tự động bản thân đem cơm trắng mang lại cậu, một đem đó là năm năm, gió máy khoác gió máy, mưa khoác mưa.

Giờ phu nhân lại ko đem, đầy đủ thấy sự nguy hiểm của việc này.

Bắc Vũ Đường ngồi bên trên bàn cơm trắng, nom khoản ngon trước mặt mũi, vô mồm lại không tồn tại vị gì.

Giang tẩu thấy cô ko động đũa, "Phu nhân, sở hữu nên món ăn sở hữu yếu tố gì không?"

"Không đâu. Giang tẩu, dọn bàn lên đường."

Bắc Vũ Đường buông đũa, đứng lên tách ngoài mái ấm ăn.

Bên cơ, chú Vương tài xế cho tới Học viện Đệ Nhất, còn ko xuống xe pháo đang được thấy thiếu hụt gia vội vàng vàng trở về phía này. Ông vội vàng xuống xe pháo, cụ theo dõi vỏ hộp cơm trắng qua chuyện.

Giang Ly thấy chú Vương, ko ngoài quan sát về hâu phương, "Chú Vương, dì Bắc đâu?"

Chú Vương cười cợt tủm tỉm, "Phu nhân đang được ở trong nhà."

Giang Ly mệt mỏi, khẩn trương căn vặn, "Dì Bắc bị thực hiện sao? Có nên xẩy ra chuyện gì rồi không?"

Chú Vương thấy thiếu hụt gia lo ngại mang lại phu nhân vì vậy, vội vàng rằng, "Phu nhân chẳng sao, cậu chớ lo phiền."

"Cô ấy chẳng sao." Giang Ly lẩm nhẩm, tiếng nói rơi rụng đuối ko rằng lên điều.

Ngay cả cơm trắng cô cũng không thích đem mang lại cậu nữa ư?

Bao nhiêu trong năm này, đó là lượt trước tiên.

Trong lòng Giang Ly rất rất nghẹn.

Cậu tĩnh lặng xoay người, trở về ngôi trường.

Chú Vương thấy cậu còn ko cụ vỏ hộp cơm trắng thì vội vàng xua đuổi theo dõi, "Thiếu gia, thiếu hụt gia, vỏ hộp cơm trắng của cậu."

"Không ăn, chú đem về lên đường."

"Nhưng nhưng mà......"

Ánh đôi mắt Giang Ly trở thành sắc bén, chú Vương ngay tức khắc không đủ can đảm rằng thêm thắt câu nào là nữa. Giờ khí thế của thiếu hụt gia rất rất mạnh mẽ và tự tin, trọn vẹn ko thất bại thông thường gì lão gia.

Chú Vương cụ theo dõi vỏ hộp món ăn nom thiếu hụt gia về ngôi trường học tập.

Giang Ly mặt mũi rét mướt quay trở lại, từ đầu đến chân tản rời khỏi khá thở rét mướt lùng, người bên trên lối thấy cậu đều ko tự động giác tách lên đường.

Mấy ngày tiếp sau đó, mặc dù Giang Ly thực hiện thế nào là thì mối quan hệ của nhì người cũng ko thể trở lại như trước đó.

Bắc Vũ Đường ko nên ko nhằm ý cho tới cậu, cô vẫn tiếp tục nom theo dõi cậu tới trường, vẫn tiếp tục quan hoài cho tới yếu tố học tập của cậu, tuy nhiên với Giang Ly nhưng mà rằng, nó trọn vẹn ko đầy đủ.

Cô đang khiến xa cách cơ hội mối quan hệ của nhì người, thực hiện một người u tiếp xứng chức.

Đây là sự khiến cho Giang Ly khó khăn rất có thể Chịu đựng.

Gần phía trên Giang Nghĩa đều lên đường công tác làm việc ở quốc tế, vô mái ấm chỉ mất nhì người là công ty, nhì người sở hữu sở hữu yếu tố, bầu không khí vô mái ấm cũng trở thành quỷ dị.

Giang tẩu cho tới mái ấm rét trồng hoa, đặt điều trà và điểm tâm xuống. Hôm ni ko tách lên đường như ngày thông thường nhưng mà đứng bên trên khu vực căn vặn, "Phu nhân, tôi thấy thiếu hụt gia đang được biết sai, cô cũng chớ giận dỗi cậu ấy nữa."

Bắc Vũ Đường đặt điều sách xuống, nom Giang tẩu, "Tôi ko giận dỗi cậu ấy."

Giang tẩu thở nhiều năm trong tâm, còn nếu như không giận dỗi thiếu hụt gia thì sao trong cả cơm trắng cũng ko đem, cũng ko rỉ tai với thiếu hụt gia, ko bên nhau luyện thể hình. phần lớn trong năm này, nhì người chúng ta thực hiện gì rồi cũng thực hiện bên nhau, mối quan hệ đảm bảo chất lượng mà đến mức khiến cho người tao hâm mộ, tuy nhiên thời điểm ngày hôm nay lại trở thành thế này, cứ như sở hữu gì cơ ngăn cơ hội nhì người.

"Phu nhân, nếu như cô còn ko không còn giận dỗi thì rất có thể tiến công thiếu hụt gia một trận, chớ nghẹn cho tới hư hỏng."

Bắc Vũ Đường cười cợt rằng, "Được, tôi biết rồi.'

Giang tẩu tách lên đường, giọng Minh vang lên.

[Cô đang được phủi tinh khiết mối quan hệ với Giang Ly? Cần gì nên vậy? Vốn dĩ cô cũng chuẩn bị tách ngoài trái đất này rồi.] Minh thấp tiếng nói.

"Không nên phủi tinh khiết mối quan hệ, nhưng mà là nhằm cậu tao thấu hiểu thân thiện phận của nhì mặt mũi." Bắc Vũ Đường rằng.

[Cô thực hiện vậy là vì như thế đợi Giang Nghĩa tách lên đường cũng tách đi?]

"Cậu suy nghĩ nhiều."

Minh cười cợt ha hả, nhịn nhường như đang được sớm nhìn xuyên thấu.

Bên cơ, thời hạn này Giang Ly từ đầu đến chân đều tức bực, trước cơ vốn liếng đang được khiến cho người tao cảm nhận thấy khó khăn thân thiện, giờ lại càng kinh sợ rộng lớn.

Giang Ly lên đường bên trên lối, người xung xung quanh thấy cậu đều vội vàng tách rời khỏi.

Vị tổ tông này mới đây ko biết bị làm thế nào, hoả khí rộng lớn thiệt sự. Nhưng cố ý sở hữu người thần kinh trung ương rất rất thô nên ko nhằm ý cho tới.

"Giang Ly." Trương Linh Nhi ngăn lối cậu.

Giang Ly lạnh giá nom cô tao một chiếc, bước qua chuyện trước mặt mũi cô tao.

Trương Linh Nhi lại tiến thủ lên, "Tôi sở hữu việc thăm dò cậu. Gần phía trên câu lạc cỗ công ty chúng tôi tổ chức triển khai hoạt động và sinh hoạt hiến dâng tình thương yêu, kỳ vọng cậu rất có thể nhập cuộc hoạt động và sinh hoạt của công ty chúng tôi. Dâng lên một trong những phần tình thương yêu của cậu."

Giang Ly nguy hại nheo đôi mắt, Trương Linh Nhi lại như ko trị hiện tại điều gì, chớp đôi mắt nom cậu.

"Cút tức thì."

Sắc mặt mũi Trương Linh Nhi cứng đờ, vẫn ko kể từ vứt, "Giang Ly, cậu là kẻ quá tiếp sau này của Giang gia, dễ thường cậu ko cảm nhận thấy cậu hẳn nên dưng rời khỏi một trong những phần tình thương yêu của tớ, cũng thực hiện......"

"Câm miệng!" Giang Ly ngắt điều rằng triền miên của cô ấy tao, "Đừng suy nghĩ là tôi ko tiến công phụ nữ, cô dám rằng bao nhiêu điều bất nghĩa nữa thì chớ trách móc tôi ko khách hàng khí."

"Cậu......" Trương Linh Nhi nghẹt thở.

Trên đời sao lại sở hữu người huyết rét mướt vô tình cho tới vậy!

Giang Ly nom Trương Linh Nhi tức giận dỗi tách lên đường, đùng một cái suy nghĩ rời khỏi gì cơ.

"Từ kể từ." Giang Ly gọi cô tao lại.

Trương Linh Nhi tức giận dỗi nom cậu, "Sao, cậu thay đổi ý, ham muốn tiến công tôi?"

"Hỏi cô một chuyện, nếu như câu vấn đáp của cô ấy khiến cho tôi thỏa mãn, tôi tiếp tục suy xét cho tới chuyện cô rằng."

Trương Linh Nhi ko ngờ còn thời cơ, "Chuyện gì?"

"Nếu ham muốn demo coi một người dân có mến bản thân hay là không thì thực hiện cơ hội nào là hiệu suất cao nhất?" Giang Ly rằng hoàn thành, biểu cảm sở hữu chút rơi rụng đương nhiên.

Trương Linh Nhi quá bất ngờ nom cậu, nhận ra ánh nhìn lập loè của cậu, lòi ra nụ cười cợt.

Cô tao trang nghiêm tâm trí, mãi nửa ngày sau, lưu giữ cho tới kinh nghiệm tay nghề Đái Hiểu Nguyệt từng dạy dỗ bản thân, sở hữu một cơ hội demo coi đối phương sở hữu mến bản thân ko.

"Rất đơn giản và giản dị, chỉ việc cậu thăm dò một cô nàng không giống, cố ý tú ân ái trước mặt mũi cô ấy. Nếu cô ấy tức giận dỗi tức là cô ấy chính thức thách kỵ, cũng chứng tỏ là trong tâm cô ấy sở hữu cậu."

Giang Ly trầm dìm, tương tự đang được suy xét tính khả ganh đua của phương pháp này.

Tìm một cô nàng cho tới demo, thăm dò ai sẽ đảm bảo chất lượng phía trên.

Giang Ly nom Trương Linh Nhi, cậu lưu giữ kể từ khi cô nàng này xuất hiện tại, Đường Nhi luôn luôn rất rất khẩn trương, nhịn nhường như tía lượt tứ lượt đều căn vặn thăm hỏi cô tao. Nếu nhằm cô tao biểu diễn kịch nằm trong bản thân, hiệu suất cao chắc chắn rằng tiếp tục rất tuyệt.

Trương Linh Nhi thấy cậu nom bản thân chằm chằm, khuôn mặt mũi kiều tiếu ko tự động giác ửng đỏ ửng.

"Cô chỉ việc đồng ý với tôi một chuyện, lượt này những người dân gom nhặt được bao chi phí, tôi tiếp tục quyên tặng gấp rất nhiều lần khoản cơ." Giang Ly thể hiện một ĐK say người.

"Thật?" Trương Linh Nhi kinh hỉ ko thôi, sau kinh hỉ là cảnh giác nom cậu, "Cậu ham muốn tôi thực hiện gì?"

"Cô yên tĩnh tâm, tôi sẽ không còn nhằm cô thực hiện chuyện thương thiên sợ hãi lý, cũng ko thực hiện cô bị thương. Tôi chỉ việc cô kết hợp biểu diễn một vở kịch với tôi."

Cậu vừa phải rằng hoàn thành, Trương Linh Nhi ngay tức khắc suy nghĩ cho tới gì cơ, "Cậu ham muốn tôi vờ vịt là nữ giới của cậu?"

Giang Ly gật đầu, "Cô thiện bổng vì vậy kiên cố sẽ không còn kể từ chối đâu nhỉ? Chỉ cần thiết cô biểu diễn một vở kịch với tôi là rất có thể gom một số tiền rộng lớn tặng cho những trẻ em vùng núi nghèo khó khó khăn."

Giang Ly từng bước chỉ dẫn, tung rời khỏi bùi nhùi câu này, Trương Linh Nhi ko thể ko gặm.

Trương Linh Nhi lo phiền ngược suy nghĩ nên, ở đầu cuối gật đầu, "Được rồi, tôi đồng ý đòi hỏi của cậu, tuy nhiên cậu cũng nên lưu giữ kỹ lời hứa hẹn của tớ."

PS: Mặc gia nghẹn cho tới hoảng rồi, sở hữu một vài điều ko thể ko rằng.

Có một vài các bạn, không thích coi thì chớ miễn chống.

Còn sở hữu một vài người chớ luôn luôn giục tôi mau kết thúc giục. Tôi tinh xảo kiểm đếm lại, tôi mới mẻ ghi chép 21 vị diện thôi, TMD, tôi suýt tưởng tôi đang được ghi chép 7-80 vị diện rồi.

Tôi vốn liếng ấn định ghi chép rộng lớn trăng tròn vị diện, giờ ở đầu cuối xác lập là 25 trái đất vị diện, nhiều à? phần lớn hả? Xin căn vặn là nhiều lắm hả?

Xem thêm: truyện lược thiên ký

Bạn không thích phát âm trái đất vị diện thì chớ phát âm. Quý Khách ham muốn coi trái đất thực tế thì đợi kết thúc giục rồi coi. Tôi phân tích ràng cho chính mình, báo thù hằn ở trái đất thực tế là ghi chép ở đầu cuối, ghi chép hoàn thành là kết thúc giục.

Tôi rất rất buồn chán, đó là truyện mau xuyên, ko nên nên coi trái đất vị diện ư? Sao vô đôi mắt những người dân nào là cơ, tôi ghi chép trái đất vị diện lại là tội phạm vậy?

Còn sở hữu một vài người phát âm ở những tuyến phố nào là cơ, tôi rất có thể nhận ra comment của người tiêu dùng, tuy nhiên ko vấn đáp được, chỉ ham muốn rằng chúng ta một câu, lưu giữ mồm thật sạch sẽ vô.