một mực cưng chiều giang nhẫn

“Còn mong muốn đòi hỏi đồ vật gi nữa, thổ lộ đi! Ông phía trên loại gì rồi cũng thỏa mãn nhu cầu em không còn, em với dám không?”
***
Cả căn nhà thân ái mến, hoàn toàn có thể quý khách vẫn biết, mặt hàng số pass của chương này (8834760) đem ý nghĩa: 漫漫相思只为你 – Tương tư chỉ vì thế em.
***
Anh ko cần loại người dễ dẫn đến thúc ép, bức bách vì vậy, anh bẩm sinh khi sinh ra vẫn là một trong những người vô nằm trong rắn rỏi quyết tâm.

Nghiêm chỉnh và giản dị.
Tuy nhiên Mạnh Thính vẫn còn đó ko phát biểu mang lại anh hoặc, thiệt rời khỏi khi anh nhằm trái ngược đầu bạc cơ nom siêu du thủ du thực và đẹp mắt trai, mái đầu đen thui cụt ngủn giờ đây phía trên nom qua quýt với chút hung tợn. Tuy là phát biểu vậy, vẫn tồn bên trên một loại xúc cảm nào là cơ ko thể biểu đạt vày điều.
Giang Nhẫn cũng ko được gọi là trên mức cho phép đẹp mắt trai, vẻ bề ngoài của anh ấy khác lạ một trời một vực với những mỹ nam giới đái thịt tươi tắn phổ biến ngoài cơ, tướng tá mạo của anh ấy rất là cứng rắn, mạnh mẽ và uy lực và vô nằm trong băng giá chỉ, chính vì thế nhưng mà ko thể coi là đặc biệt quan trọng xuất bọn chúng.
So với việc cô kín tiếng xuất hiện nay vô chỗ đông người nhưng mà cũng trở nên dòm nom thì vẻ đẹp mắt trai cơ của anh ấy thu liễm rất nhiều.
Thế tuy nhiên ngay lập tức giờ khắc này phía trên Khi Mạnh Thính ngắm nhìn và thưởng thức anh, ấy vậy nhưng mà cô lại cảm nhận thấy cái thương hiệu nhóc này cũng rất bảnh cơ chứ.


Không gian ngoan bên phía trong căn nhà ma mãnh yên bình tối tăm, vậy nhưng mà khoảng tầm thời hạn tiếp sau đó ko hề với bất kể một con cái “quỷ” nào là dám léo hánh lại sát.
Mạnh Thính thở phào thoải mái, trở ngại lắm mới nhất tóm gọn gàng được anh, thời điểm hiện tại ko thể nhằm anh chuồn được, còn nếu như không cô tiếp tục đặc biệt tức giận dỗi.
Thấy Giang Nhẫn ko phát biểu câu nào là nhưng mà chỉ nom chằm chằm vô cái khăng quàng cơ, Mạnh Thính ngượng ngùng nói: “Em đan cơ, ko được đẹp mắt lắm, anh chớ ghét bỏ quăng quật nha.” Cô cười cợt phát biểu, “Tặng mang lại anh.”
Giang Nhẫn gỡ cánh tay đang được bao phủ lấy bản thân rời khỏi của cô ấy.
Anh rũ đôi mắt, lấy cái khăng quàng cơ xuống, rồi trả lại mang lại cô.
Mạnh Thính thiếu hiểu biết nhiều nhưng mà ngước nom anh, cảm nhận thấy xúc cảm của anh ấy với gì cơ ko trúng lắm, cô nhẹ dịu kéo ống tay áo của anh: “Anh sao vậy?”
Giang Nhẫn cũng ko đáp lại cô thắc mắc này, thấy cô không thể hãi như ban nãy nữa, anh mới nhất thấp giọng nói: “Sinh nhật sung sướng.”
Mạnh Thính phấn khởi vô nằm trong, gật đầu một chiếc, tiếng nói ngọt ngào và lắng đọng vang lên: “Anh với đá quý tặng em không?”
“Để ở phía bên ngoài.”
“Em không thích phần quà cơ đâu.” Cô trang nghiêm phát biểu, “Em mong muốn thay đổi phần quà không giống đạt được ko Giang Nhẫn?”

Bạn đang xem: một mực cưng chiều giang nhẫn

Thấy anh ko phát biểu gì, gò má cô đỏ ửng hây hây khẽ vươn tay ra: “Ôm em chuồn.”
Trong đôi mắt anh phản chiếu hình bóng xinh đẹp mắt của cô ấy, hai con mắt của Mạnh Thính đặc biệt sáng sủa, nhịn nhường như vô ấy tràn ngập ánh sao làm cho thở của anh ấy chợt trở thành nặng nhọc, vô đôi mắt lại càng thêm thắt lãnh đạm. Cho đến tới tận thời điểm hiện tại phía trên, Giang Nhẫn vẫn ko thể nhận ra được một điều, rốt cuộc là vì ko gặp gỡ được cô khiến cho anh đau đớn sở đau nhức hoặc là vì gặp gỡ được rồi thì sẽ càng thêm thắt thống đau đớn hơn?
Anh nói: “Chỉ với phần quà cơ thôi.”
Giọng phát biểu giá tiền nhạt nhẽo, vòng đeo tay bao phủ lấy cô cũng dần dần thả lỏng.
Ánh sáng sủa bên phía trong mái nhà ma mãnh tối tăm tĩnh mịch, thỉnh phảng phất còn tồn tại sương white phun rời khỏi.
Cô cứ tưởng rằng anh tiếp tục đặc biệt hí hửng, tuy nhiên ánh nhìn cơ của anh ấy còn giá chỉ rét hơn hết ngày đông khiến cho cô đùng một phát cô còn tưởng rằng mùa đông này lại sở hữu tuyết rơi.
Gương mặt mũi white nõn hồng hào của cô ấy chợt bặt tăm.
Cặp đôi mắt đem ăm ắp ánh nước và gợn sóng li ty ấy đem theo đòi sự đau đớn sở và ko thể nắm chắc, bàn tay nhỏ bé nhỏ cũng buông xuôi.
“Để anh gọi nhân viên cấp dưới công tác làm việc fake em ra phía bên ngoài.” Giang Nhẫn ko nom cô, thần sắc thư thả nhạt nhẽo lấy địa hình rời khỏi, nhắn gửi tìm hiểu vài ba câu với mặt mũi cơ.
Không ăm ắp một thời gian sau vẫn với người phụ trách móc cho tới và fake cô chuồn ngoài, nhân viên cấp dưới công tác làm việc nhập vai “quỷ” cũng ko nhảy rời khỏi đe cô nữa, chúng ta đang được đem vẻ mặt mũi ăm ắp tò mò mẫm ngắm nhìn và thưởng thức cô.


Trước Khi gặp gỡ Giang Nhẫn, Mạnh Thính ko lúc nào biết thực hiện nũng là gì.
Tăng Ngọc Khiết là một trong những người u đơn thân ái vất vả, 1 mình nuôi rộng lớn phụ nữ vất vả, đặc biệt nhọc nhằn vô nằm trong, trước cơ bà thực hiện người công nhân đan may vô xí nghiệp sản xuất, về sau với ý tưởng phát minh tự động há tiệm may riêng biệt mới nhất làm cho gia đạo đảm bảo chất lượng rộng lớn một ít.
Mạnh Thính sau khoản thời gian tan học tập về căn nhà thì đặc biệt ngoan ngoãn, thực hiện hoàn thành bài bác luyện ngay tắp lự gom u lau chùi và vệ sinh quét dọn rác rến, còn đấm vai mang lại bà.
Thư phụ thân ba thì sẽ càng ko cần nói đến việc, bản thân ông nuôi phụ thân người con còn vất vả rộng lớn, vậy nên mặc dù gặp gỡ cần chuyện gì, Mạnh Thính cũng tự động bản thân nhưng mà xử lý.
Bây giờ so với Giang Nhẫn, cô vẫn đặc biệt nỗ lực trong công việc học tập cách thức nũng.
Thế tuy nhiên anh vẫn tiếp tục như 1 khối băng ngàn năm ko thay đổi, ko hề với chút động lòng nào là. Lúc nãy Khi anh bao phủ lấy bản thân, Mạnh Thính cảm biến được nhịp tim đập đặc biệt thời gian nhanh của anh ấy, vậy nhưng mà giờ đây anh lại trưng rời khỏi vẻ mặt mũi giá tiền băng gọi Smartphone kêu người tớ cho tới fake cô chuồn.
Mạnh Thính đứng ngây rời khỏi cơ, lượt thứ nhất cô ko thể nào là nhìn xuyên thấu được anh.
Người phụ trách móc đặc biệt thời gian nhanh cố kỉnh đèn bấm chạy cho tới, tiếp sau đó phát biểu với Mạnh Thính: “Cô nhỏ bé, nhằm anh fake em ra phía bên ngoài, yên ổn tâm, chớ hãi nha, quỷ vô khu vực này đều là bao nhiêu nhân viên cấp dưới công tác làm việc cải trang nhưng mà thôi.” Người phụ trách móc là một trong những nam giới nhân viên cấp dưới hóa học phác hoạ thật thà, thái chừng siêu nhu hòa.
Từ đầu cho tới cuối Giang Nhẫn đứng cơ ko hề động đậy.
Dường như anh với dự định nom cô và người không giống tách chuồn.

Xem thêm: xuyên thành hoàng hậu của cháu trai hoàng đế

Mạnh Thính ngước đôi mắt lên nom anh, tứ đôi mắt nom nhau, anh ko dời đôi mắt chuồn, tuy nhiên cũng không tồn tại chút động lòng nào là.
Mạnh Thính cắm môi, cô nom Giang Nhẫn: “Anh fake em ra phía bên ngoài đạt được không?”
Trong khoảng thời gian ngắn ấy Giang Nhẫn đặc biệt mong muốn cười cợt lên.
Anh fake cô ra phía bên ngoài sao? Bây giờ cô ko cần là cô nàng say rượu giống như tối hôm ấy nữa, mặc dù bên phía trong căn nhà ma mãnh với tối tăm u ám và đen tối cỡ nào là chuồn chăng nữa, chỉ cần phải có một ít khả năng chiếu sáng nho nhỏ là cô tiếp tục thấy ngay lập tức thế đứng ngồi của anh ấy đặc biệt không giống sánh với những người thông thường.
Khập khiễng, với từng nào nhếch nhác.
Anh cười cợt rộ lên: “Trước cơ là anh theo đòi xua em, giờ đây cho tới lượt em ko nỡ quăng quật anh rồi hả?”
Lời này còn có chút khó khăn nghe. Sau khi nghe đến hoàn thành cũng ko thấy tự do gì.
Bất kì một cô nàng tự thị tự động mãn nào thì cũng ko thể Chịu đựng được, tuy nhiên cô ko cần loại người tự thị tự động mãn cơ, với nhiều lúc tình thương là chuyện của nhì người. Giang Nhẫn vẫn luôn luôn ở địa điểm xua theo đòi cô, mặc dù sao cô cũng nên bước tới sát anh rộng lớn một ít, huống hồ nước cô cũng ko biết Giang Nhẫn vẫn Chịu đựng những tổn hại gì, trong tâm địa lo ngại vô nằm trong.
Mạnh Thính nghe hoàn thành lời nói này cũng đau đớn sở lắm, tuy nhiên cô vẫn gật đầu, tiếng nói ngọt ngào: “Ừm, ko nỡ quăng quật anh, cho nên vì vậy anh chớ chuồn đạt được không?”
Cô tiến bộ lên vài ba bước, ko chuồn nằm trong với những người phụ trách móc nhưng mà bắt chặt tay của anh ấy.

Đốt ngón tay anh hiện nay rõ rệt, đem theo đòi sự rét giá tiền đặc trưng của ngày đông.
“Anh fake em ra phía bên ngoài chuồn Giang Nhẫn.” Cô ngước đầu nom anh, một vừa hai phải ngoan ngoãn ngoãn một vừa hai phải mong chờ.
Như vậy làm thế nào người tớ hoàn toàn có thể khước kể từ phát biểu “không” được chứ?
Lòng bàn tay cô nhỏ nhỏ bé ấm cúng, đùng một phát anh bắt chặt lấy tay cô, người sử dụng mức độ đến mức độ cảm nhận thấy với chút nhức.
“Được.” Giang Nhẫn đáp lại vày giọng điệu giá rét thê lương bổng.
Mạnh Thính không thể tinh được nom quý phái ngay tắp lự va cần một cặp đôi mắt mẩn đỏ.
Anh phân phát bệnh!
Mạnh Thính còn còn chưa kịp không thể tinh được, thiếu hiểu biết nhiều vì thế sao bản thân ko hề thực hiện bất kể đồ vật gi không còn nhưng mà Giang Nhẫn lại phân phát bệnh dịch.
Căn bệnh dịch này rõ nét là lúc anh với xúc cảm đặc biệt đoan mới nhất ko thể nào là kiểm soát nổi nó được.
Tuy nhiên một giây tiếp sau đó cô vẫn hiểu rời khỏi.
Chàng trai ấy nhịn nhường như đang được người sử dụng rất là bắt chặt tay cô, dắt cô tiến bộ về phần bên trước. Bàn giấy tay anh nổi ăm ắp gân xanh rì, vẻ mặt mũi ko xúc cảm, thời gian nhanh chân bước thời gian nhanh về phần bên trước.
Anh người sử dụng vận tốc nhưng mà cô ko thể nào là theo đòi kịp mách bảo cô chuồn thời gian nhanh về đằng trước.
Chẳng hề ngó ngàng gì, thái chừng ngao ngán giá tiền lùng dẫn cô tách ngoài.
Tốc chừng mỗi lúc càng thời gian nhanh, bước đi ko hoàn hảo của anh ấy càng thêm thắt rõ nét.
Mặc mặc dù cô lảo hòn đảo, tuy nhiên bước tiến vẫn thông thường, còn anh…
Mạnh Thính rũ đôi mắt xuống, nom trực tiếp vô phần đùi ở bên phải với yếu tố của anh ấy. Chỉ vô chớp đôi mắt, cô nghe thấy giờ đồng hồ tim đập u ám của tớ, từng chút từng chút một, lòng lòng trào dưng nỗi đau nhức tột nằm trong.
Bàn tay cơ bắt chặt lấy cô vô nằm trong nghiêm ngặt, nhịn nhường như ko được cho phép cô trốn tách.
Người phụ trách móc và nhân viên cấp dưới công tác làm việc đứng vô góc tối đều giật thột sửng oi.
Người phụ trách móc không đủ can đảm theo đòi sau, tuy rằng đám nhân viên cấp dưới ko biết anh là ai tuy nhiên anh tớ thì hiểu rõ vô nằm trong, người này đó là Giang thiếu thốn của tập đoàn lớn Tuấn Dương, là các bạn của ông căn nhà chúng ta. Tình huống giờ đây có vẻ như ko được đảm bảo chất lượng mang lại lắm.
Bên ngoài không tồn tại tia nắng, cũng chính vì mùa ướp đông lẽo, khung trời mơ hồ nước với vài ba tầng mây đen thui xuất hiện nay.
Nhưng Khi nhì người chúng ta một vừa hai phải ra phía bên ngoài vẫn thấy được tia sáng sủa chói lóa.
Do tối ni là Giáng Sinh nên Sảnh nghịch tặc với thật nhiều quầy chào bán táo, gói gọn siêu tinh ma xảo, siêu xinh xẻo.
Giang Nhẫn ngừng bước, kịch liệt thở vội vàng, ko không khí lạnh đâm vô vào phổi, đối với ngày đông năm ngoái với tuyết rơi còn giá tiền rộng lớn. Anh thả lỏng tay cô rời khỏi.
Giang Nhẫn xoay đầu nom cô, giọng điệu điềm tĩnh ngoài ý mong muốn vang lên: “Nhìn thấy không? Nhìn đầy đủ chưa?”
Trong đôi mắt Mạnh Thính không thể tinh được, bâng khuâng nom anh.
“Cho nên em mong muốn anh cần thực hiện thế nào?” Anh hận bản thân ko thể hét phát triển rằng: Em mong muốn anh cần thực hiện thế nào là nữa hả! Anh còn hoàn toàn có thể làm cái gi được đây!
Cuối nằm trong Giang Nhẫn ko thể kìm nén lại sự chấn động trong tâm địa được nữa, anh nâng cằm cô lên, quát: “Còn mong muốn đòi hỏi đồ vật gi nữa, thổ lộ đi! Ông phía trên loại gì rồi cũng thỏa mãn nhu cầu em không còn, em với dám không?”
Ánh đôi mắt anh đỏ ửng ngầu, tiếng nói cũng không hề nhỏ một chút nào. Mấy đứa trẻ con đang được nghịch tặc vô khu vui chơi công viên đều bị hù đe, không đủ can đảm lại gần khu vực này nữa, rối rít chạy cho tới trốn sau sườn lưng phụ vương u bản thân.
Có bao nhiêu vị khách hàng đang được tham ô quan tiền bên phía trong mái nhà ma mãnh cũng không đủ can đảm bước ra phía bên ngoài, chỉ hoàn toàn có thể đứng bên phía trong căn nhà ma mãnh ló đầu dòm rời khỏi phía bên ngoài.
Mạnh Thính ko lúc nào suy nghĩ cho tới, loại giá chỉ cần trả mang lại việc cô bình yên ổn vô sự nhưng mà đứng bên trên điểm phía trên đó là chân của Giang Nhẫn bị thương trở thành rời khỏi cỗ dạng vì vậy.
Dường như vô phút chốc cô như trở lại nửa năm trước đó lúc đến viên Phòng Cháy Chữa Cháy, anh đồng chí cơ gãi gãi đầu nói: “Là cậu ấy giao phó em mang lại anh, cửa ngõ kính nổ tung, em trực thuộc иgự¢ cậu ấy, còn cậu ấy thì ko vực lên nổi.”
Em trực thuộc иgự¢ cậu ấy, đồ vật gi cậu ấy cũng ko thèm quan hoài, có một mực ôm chặt lấy em.
Cô với dám không?
Dường như cô không đủ can đảm suy nghĩ cho tới, nếu mà khoác kệ với từng nào kiếp, loại ko thay đổi là lòng người, đời này Giang Nhẫn vì thế cô nhưng mà đùi cần bị khuyết thiếu, vậy còn Giang Nhẫn của đời trước thì sao?
Cô đoán được rồi.
Anh đang trở thành tội phạm ɢɨết người.
Bởi vì thế cô nhưng mà trở nên một người siêu thủ đoạn nhưng mà tàn nhẫn ɢɨết người.
Trong nháy đôi mắt thân ái thể Mạnh Thính buốt giá tiền, người nhưng mà anh ɢɨết đó là Văn Duệ. Kiếp trước cô nghe được thông tin phát biểu với cùng 1 thanh niên quá tiếp nhà máy sản xuất mái ấm gia đình vẫn ɢɨết người.
Cô vùi bản thân vô 1 căn chống mang lại mướn nhỏ, vừa miệng cơm trắng trứng rán một vừa hai phải coi bên trên TV với cùng 1 người nam nhi bị còng tay bị công an bắt lưu giữ.
Anh là kẻ quá tiếp trẻ em tuổi tác nhất tập đoàn lớn, Khi giá chỉ căn nhà đang được tăng phì, anh vẫn với vô tay núi vàng núi bạc, cũng chính vì vẫn dữ thế chủ động thú tội, thông tin này đã khiến cho toàn quốc xôn xang. Truyền thông không xẩy ra giới hạn, ôm máy hình họa xua theo đòi công an lấy thông tin.
Anh ko đem khẩu trang y tế hoặc khăn quấn đầu, góc mặt mũi cương nghị giá tiền lùng, khuôn mặt ấy ko chút biểu cảm.
Giới truyền thông rối rít suy luận, vì thế đồ vật gi nhưng mà hoàn toàn có thể khiến cho một người nam nhi trẻ em tuổi tác ăm ắp triển vọng như vậy cần người sử dụng cách thức ɢɨết người ђàภђ ђạ người không giống cho tới ૮ɦếƭ vì vậy.
Thế gian ngoan này giấy má ko gói được lửa, bệnh dịch tình của anh ấy bị người tớ hướng đến rời khỏi, đến mức vẹn toàn nhân phân phát bệnh dịch dẫn theo giờ đồng hồ xấu xí của anh ấy thời niên thiếu thốn nhịn nhường như đang trở thành một ngòi nổ nhằm toàn bộ quý khách phỏng đoán về anh.
Cô ngồi vô căn chống mướn nhỏ, tĩnh lặng ăn cơm trắng rán trứng, nom khuôn mặt một vừa hai phải không xa lạ một vừa hai phải xa cách kỳ lạ bên trên TV cơ, mới nhất giật thột ghi nhớ rời khỏi, cơ đó là cái thương hiệu du thủ du thực cao bồi từng theo đòi xua bản thân.
Dư luận xã hội đặc biệt mạnh mẽ và uy lực, đại số đông quý khách đều thấy anh với bệnh dịch tư tưởng vì vậy, đặc biệt hoàn toàn có thể trạng sư sẽn mang tình trạng niềm tin của anh ấy rời khỏi thực hiện nguyên nhân, biện hộ mang lại tội danh của anh ấy ko xây dựng.
Cặn buồn chán, thủ đoạn tàn nhẫn, kẻ với chi phí coi mạng người như cỏ rác rến, chỉ trong tầm thời hạn cụt nhưng mà từng nào loại ko đảm bảo chất lượng đều nhắm vô người anh.
Cô khẽ va vô khuôn mặt bị rộp của tớ.
Lúc cơ toàn bộ quý khách đều cho rằng Mạnh Thính vẫn ૮ɦếƭ, ૮ɦếƭ bên trên lối cù quay về quê nhà. Bởi vì thế cô ko xuất hiện bên trên con xe bị lật nghiêng bên trên lối núi, từ đầu đến chân láo nháo xe pháo đều ko tìm kiếm ra.
Thư Dương nỗ lực dốc mức độ không ngừng nghỉ mò mẫm chi phí nhằm điều trị mang lại khuôn mặt mũi của cô ấy. Mặc mặc dù Mạnh Thính đặc biệt sáng sủa tuy nhiên lại hãi liên lụy cho tới em trai, em gái bản thân, chính vì thế sau khoản thời gian vụ việc cơ xẩy ra, cô vẫn bẻ gãy sim Smartphone, tự động thân ái 1 mình sinh sinh sống.
Cho cho tới trong tương lai khi nghe đến được tin cậy khu vực thao tác của Thư Dương đùng một phát xẩy ra trận khu đất vì đã dùng lâu., cô mới nhất lo ngại chạy cho tới mò mẫm Thư Lan nhằm nằm trong đi tìm kiếm Thư Dương.
Không suy nghĩ cho tới sau cuối ko tìm kiếm ra em trai mà còn phải ૮ɦếƭ ở điểm cơ, một vừa hai phải há đôi mắt rời khỏi thì cù quay về khoảng tầm thời hạn năm lớp Mười Một này.
Giang Nhẫn chỉ bắt tay cô chuồn một phần đường cụt ngủi, tuy nhiên trong khi ấy cô vẫn suy nghĩ thông xuyên suốt rõ nét không còn thảy tất cả.
Giang Nhẫn ɢɨết người, vì thế anh cho rằng cô bị rộp vô trận hỏa hoán vị cơ, rồi tiếp sau đó chầu trời.
Anh vẫn báo thù oán mang lại cô.
ɢɨết ૮ɦếƭ Văn Duệ.
Trận hỏa hoán vị ở kiếp trước ko cần bởi Thư Lan thực hiện, là Văn Duệ mướn người gây ra. Có điều ở kiếp này hung phạm đó là Thư Lan, dự định cũng tương tự động vậy.
Trong phút chốc Mạnh Thính cảm nhận thấy hốc đôi mắt bản thân ươn ẩm ướt, rốt cuộc thì kết viên của Giang Nhẫn ở kiếp trước như vậy nào? Thậm chí tiếp sau đó tâm trí cô toàn cỗ đều vì thế chuyện của Thư Dương cướp hoàn hảo lấy, không thể nối tiếp để ý cho tới vụ án thực hiện chấn động và xôn xang từng toàn quốc này nữa.
Toàn toàn cầu đều nhận định rằng anh đã biết thành điên rồi nên mới nhất ɢɨết người.
Nhưng anh ko hề điên một chút nào, vẫn tươi tắn tỉnh bơ chỉ cũng chính vì cô nhưng mà tội phạm.