nghịch tập sủng nhanh còn kịp chương cuối

– Xe anh nhằm mặt mày ê đàng, em vẫn muốn cút đâu nữa không? 

Lê Hương vờ vĩnh vịt nghĩ về ngợi, cút nằm trong Mạc Tuân rời khỏi xe cộ. 

Bạn đang xem: nghịch tập sủng nhanh còn kịp chương cuối

– Em mong muốn cho tới khu dã ngoại công viên trò đùa. Lâu rồi ko đùa bao nhiêu trò đùa cảm xúc mạnh ở ê. 

Mạc Tuần vứt ăn mặc quần áo nhập cốp xe cộ, nhăn mặt mày.

– Công viên trò chơi? 

Lê Hương gật đầu lia lịa, cười cợt cho tới dương quang quẻ chói lọi. 

– Em mong muốn ngồi thuyền to con, đùa tàu siêu tốc. 

Mạc Tuân coi Lê Hương như coi người kể từ bên trên trời rơi xuống. 

– Em từng đùa những loại ê à? 

– Vâng ạ. Thanh niên thời ni ai trước đó chưa từng đùa bao nhiêu trò ê chứ? Thích lắm. 

Lê Hương vẫn đứng cạnh bên xe cộ, không phải đem ý muốn xuất hiện. Nếu Mạc Tuân lắc đầu cô sẽ vùng vằng vẫy xe taxi cút luôn luôn. 

Hắn coi cô một hồi, góc nhìn chao hòn đảo, khuôn mặt mày lạnh lẽo lùng chẳng biểu cảm gì, ở đầu cuối gật đâu. 

– Được, anh trả em cút. Chơi một lúc rồi cút bữa ăn nhé. 

Lê Hương tuyệt vọng vì như thế Mạc Tuân ko phản đối, kêu gọi không còn cơ mặt mày nhằm cười cợt tươi tỉnh. 

– Vâng ạ. Cô xuất hiện ghế lái phụ, ngồi xuống, dìm nga hát. 

Mạc Tuân nhập xe cộ, liếc coi Lê Hương, kể từ từ tài xế cút. Chắc hẳn đang được sợ hãi lắm đấy, không hiểu biết tại vì sao cô lại không giống với trước nhiều như thế hoặc cho là tuyệt hảo thuở đầu của hắn về cô chẳng chính tẹo này, vốn liếng dĩ Lê Hương ko cần loại người nhưng mà Mạc Tuân vẫn tưởng. 

Vỡ chiêm bao cút, thức tỉnh đi…

Lê Hương coi qua loa kính hông, cầu khẩn trong tâm. 

Xem thêm: sơ hạ trong tôi

Lê Hương nhập khu dã ngoại công viên trò đùa, bắt Mạc Tuân cần ngồi tàu cao tốc trên không nằm trong cô rồi ngồi thuyền to con nhấp lên xuống qua loa nhấp lên xuống lại khiến cho hắn mặt mày xanh rớt nanh vàng, xuống ngoài thuyền tức thời chạy rời khỏi bể hoa ói thốc ói tháo dỡ. Cô ko nhịn được, đập lên cười cợt như nắc nẻ, cảm nhận thấy thoải mái và dễ chịu vô nằm trong vì như thế hành Mạc Tuân khốn cực. 

Mạc Tuân xua tay. – Không đùa nữa…Anh đầu sản phẩm. – Vừa mới mẻ cho tới nhưng mà, anh trình bày đồ vật gi thế? 

Lê Hương trả nước mang lại hắn súc mồm. Mạc Tuân lảo hòn đảo rời khỏi ghế đá ngồi, thở dốc, nhấp lên xuống đầu. 

– Anh không dễ chịu vượt lên trước. Cái ê đem cần người sử dụng cho tất cả những người đùa ko vậy? 

– Ha ha… Em thấy đem sao đâu.Anh ngồi trên đây, em cút mua sắm kem về mang lại anh ăn. 

Lê Hương hạnh phúc chạy cho tới sản phẩm kem mua sắm nhị cây kem ốc quế rộng lớn vị dâu. Mạc Tuân ko mến bánh kẹo nên cô mong muốn coi hắn ăn không còn cây kem này. Không biết tối về hắn đem lợm giọng buồn ói không? 

Khi cô quay trở về, khuôn mặt mày Mạc Tuân gần như là vẫn quay về tình trạng điềm tĩnh, lạnh lẽo lùng, ánh mắt rất kỳ lạ. Lê Hương trả kem mang lại hắn. 

– Anh ăn cút. 

– Cảm ơn em. 

Mạc Tuần ngập ngừng nhận lấy cây kem. Lê Hương ngồi xuống cạnh bên hắn, hạnh phúc vừa vị vừa phải nói: 

– Thật ko ngờ anh cũng rất có thể cho tới bao nhiêu vị trí như vậy này. Sớm biết vậy em đang không kể từ chối cút bữa ăn với anh. 

Mạc Tuần nhướn ngươi, gặm một miếng kem nhỏ.

– Em ko mến nhà hàng quán ăn quý phái à?

– Không ạ, bó buộc lắm.

Xem thêm: muôn vàn lệ quỷ xếp hàng tỏ tình với tôi

– Lê Hương giả dối. 

Cô là đái thư con cái ngôi nhà nhiều kể từ nhỏ phát triển nhập nhung lụa vốn liếng vẫn quen thuộc với những điểm sang chảnh, quý phái, làm thế nào nhưng mà thấy bó buộc được. Chẳng qua loa cô trình bày như thế mang lại Mạc Tuân vỡ chiêm bao về hình tượng một Lê Hương ngoan ngoãn ngoãn, lắng đọng, nền nã.