ngoài ý muốn đã yêu lại rồi

Một ngàn tám trăm nhị chục lăm ngày.
Rốt viên kí thương hiệu nhập đơn ly thơm. Mình ko khóc, bản thân luôn luôn trực tiếp mỉm mỉm cười. Thật đấy, bản thân tiếp tục mỉm cười buông tay.
Duật ca ca, anh tự tại rồi.
.
.
.
Haier Jones cảm nhận thấy bản thân đang được ở mơ.
Nhưng niềm mơ ước đó lại trung thực mà đến mức khiến cho hắn mong muốn khóc.
“Em thực sự Tâm Tâm?” Nhìn cô nàng phương tấp nập trước đôi mắt, hắn vẫn thấy khó khăn tin yêu.
Đào Tâm Nha khóc gật đầu, thấy anh nhị ko tin yêu, cô hít mũi nói: “Em còn ghi nhớ chuyện anh 13 tuổi hạc rồi vẫn còn đấy tè dầm!”
Haier tức thì giơ chân, này đó là vệt sẹo trong tim hắn.
“Câm miệng! Anh đâu với tè dầm! Rõ ràng là em và thằng nhóc A Nhượng nửa tối nhập chống hãm sợ hãi anh!” Kết ngược hắn bị người hầu nhập ngôi nhà mỉm cười, bao nhiêu ngày cũng ko ngóc đầu lên được.
Nhưng việc này ngoài phụ vương người chúng ta và người hầu nhập ngôi nhà, không có ai biết. Ngay cả nhị lão Nguyên gia cũng ko biết, nguyên vẹn nhân đương nhiên là vì hắn hạ mệnh lệnh phong bế.
Đây là sỉ nhục của đời hắn!
Mà lúc này, Haier trừng Đào Tâm Nha, tim đập đặc biệt nhanh chóng, vẫn hoài nghi: “Việc này còn có cần A Nhượng thưa cho tới em không?”
Đào Tâm Nha rung lắc đầu, tiếp sau đó thưa một chuyện chỉ mất nhị đồng đội chúng ta biết.
“Em ghi nhớ ngày bị phụ vương đem về Scotland, bên trên máy cất cánh, em khóc yêu cầu u xuyên suốt. Khi bại anh nhị lấy sữa lối cho tới em, thưa với em…”
“Tâm Tâm chớ khóc, ăn viên sữa lối này. Đường và lắng đọng, Tâm Tâm ăn kết thúc tiếp tục hạnh phúc. Anh nhị ở trên đây, tiếp tục luôn luôn ở ở kề bên Tâm Tâm!” Haier nghẹn ngào thưa, hốc đôi mắt phiếm hồng, “Em thực sự Tâm Tâm…”
Đào Tâm Nha khóc gật đầu.
Haier hít nhập thiệt thâm thúy, áp chế khích động trong tim, căn vặn cô: “Chuyện này là sao? Sao em lại trở thành khuôn mẫu dạng này?”
“Lúc bại em bị rớt máy cất cánh, tỉnh lại tiếp tục thấy ở nhập đằm thắm thể này…”
“Cho nên, nhị trong năm này em vẫn sinh sống bên trên đời này?” Haier tiếp điều.
Đào Tâm Nha gật đầu.
“Vậy tại vì sao em ko trở lại?”

“Em…” Đào Tâm Nha gặm môi, không đủ can đảm nom anh nhị, “Em không hề mặt mày mũi gặp gỡ anh. Lúc trước em thưa nhiều điều tàn nhẫn vì vậy với anh, thực hiện anh thương tâm… Anh tức giận ko quan hoài cho tới em, do đó em…”
“Nên em cảm nhận thấy em bị tiêu diệt rồi, anh nhị vẫn tiếp tục hận em? Vẫn ko nhằm ý cho tới em vì vậy sao? Đào Tâm Nha, em thấy anh nhị em là kẻ vì vậy sao?” Haier khích động rống lên.
Đào Tâm Nha rung lắc đầu. Cô biết bản thân sai rồi: “Anh nhị, van nài lỗi…”
Haier đỏ loét đôi mắt. Đúng là hắn tức phẫn uất, hắn thịnh nộ, tuy nhiên mà… Nhìn em gái khóc ko trở thành giờ, mặc dầu phẫn uất cho tới bao nhiêu, cũng ko áp được vui mừng sướng trong tim.
“Con bé bỏng ngốc này…” Hắn ôm em gái nhập lòng.
“Anh nhị, thực van nài lỗi, thực van nài lỗi…” Đào Tâm Nha ôm anh nhị, khóc rộng lớn giờ.
Haier nén lệ nhập đôi mắt, bao bọc lấy em gái một vừa hai phải mất mặt tiếp tục tìm hiểu lại được, rắn rỏi nói: “Nếu em ko cần là em gái anh, anh chắc chắn cần bóp bị tiêu diệt cái brand name phiền hà này. Ly thơm thì ly thơm, cút Paris thực hiện gì? Không ấn định về ngôi nhà ư? Anh thưa ko quan hoài cho tới em, tiếp tục thực sự khoác kệ em à? Em cũng ko nghĩ về lại, năm năm ngay tắp lự ko chịu đựng liên hệ với anh, em ko biết anh vẫn luôn luôn đợi điện thoại cảm ứng thông minh của em sao?”
Lúc trước hắn thưa ác vì vậy, tuy nhiên cho dù sao cô vẫn chính là em gái tuy nhiên hắn thương cảm vô nằm trong. Cô chỉ việc thấp bản thân van nài lỗi, hắn làm thế nào lại ko nhằm ý cho tới cô? Khi bại hắn cũng ko chịu đựng mất mặt mặt mày, cứ giằng teo nằm trong em gái. Kết ngược thì sao?
Hắn nhức lòng, hối hận hận.
Đào Tâm Nha sụt sịt mũi, nhị đôi mắt khóc hồng lên: “Em… Em đơn thuần không hề mặt mày mũi gặp gỡ anh thôi. Em vẫn thực hối hận hận tiếp tục thưa với anh những điều vì vậy. Lại là phiên trước tiên anh hung hãn với em, cho tới nên…” Cô ủy khuất thưa, “Anh nhị, thực van nài lỗi!”
“Quên cút, coi như anh nợ em!” Anh em thì với hằn thù gì? Haier lấy khăn giấy má vệ sinh nước đôi mắt cho tới em gái, tiếp sau đó vùng lên cho tới ngôi nhà phòng bếp xối cho tới cô một ly nước lạnh lẽo. “Được rồi, chớ khóc, sưng không còn đôi mắt rồi!”
Đào Tâm Nha nhận lấy ly nước, khóc lâu vì vậy, cô ngược thực đặc biệt khát. Cô khóc thút thít hấp thụ nước.
Chờ em gái trấn ấn định rồi, Haier mới mẻ hỏi: “Tâm Tâm, em và A Nhượng tiếp tục xẩy ra chuyện gì? A Nhượng biết chuyện của em không?”
Đào Tâm Nha gật đầu, trầm khoác một khi, thuật lại những điều Nguyên Duật Nhượng tiếp tục thưa với cô cho tới anh nhị nghe.
Haier nghe kết thúc, khẽ thở dài: “Tâm Tâm, thực sự em sai rồi.”
Đào Tâm Nha ko rỉ tai, cô cũng biết bản thân sai rồi.
“Nói cho tới nằm trong, cũng chính là anh nhị thực hiện hỏng em!”
“Anh nhị, đâu với tương quan gì cho tới anh!” Đào Tâm Nha ko nhằm anh nhị tự động trách móc, “Tại em không hiểu biết nhiều chuyện. Đã bị tiêu diệt qua loa một phiên rồi, lại bất biến tâm lý của tớ.”
Như Duật ca ca thưa vậy, cô vẫn tiếp tục ích kỉ như cũ.
“Còn giờ đây thì sao? Em mong muốn gì?” Haier căn vặn em gái: “Em còn yêu thương A Nhượng không?”
Đào Tâm Nha sững sờ, tức thì mỉm cười khổ: “Em đâu dám yêu thương nữa. Lúc trước buông tay, em tiếp tục đưa ra quyết định ko yêu thương, ko lúc nào yêu thương nữa!”
“Nếu thực sự ko yêu thương, em tiếp tục biểu lộ vì vậy sao?” Sở dáng vẻ rõ rệt là nhức xót vì thế tình.
Đào Tâm Nha gục đầu xuống, cụ chặt lấy ly nước, nhẹ nhàng giọng nói: “Anh nhị, em sợ hãi, em sợ hãi tình thương của em lại thực hiện tổn hại cho tới người xung xung quanh. Em chỉ muốn anh ấy hạnh phúc!”
Em gái của tớ, làm thế nào Haier lại ko hiểu? Hiện bên trên cô đang được trốn tránh! Ngồi ở kề bên em gái, hắn sờ đầu cô: “Tâm Tâm, em không thích tự động cho tới A Nhượng niềm hạnh phúc sao?”
Đào Tâm Nha rung lắc đầu, ko nghĩ về ngợi nói: “Sao em rất có thể cho tới anh ấy niềm hạnh phúc được? Em không tồn tại tư cơ hội đó…”

Bạn đang xem: ngoài ý muốn đã yêu lại rồi

“Sao em lại không tồn tại tư cách?” Hắn bắt cô ngấc đầu lên, ko cho tới cô lại vùi bản thân nhập vỏ quấn nhút nhát. Đó ko cần là em gái của hắn.
“Tâm Tâm, em từng căn vặn A Nhượng mong muốn gì chưa? Em mong muốn cậu tớ được niềm hạnh phúc, vậy em tiếp tục căn vặn, cậu tớ mong muốn ai cho tới cậu tớ niềm hạnh phúc chưa? Hạnh phúc của cậu tớ vì thế cậu tớ tự động đưa ra quyết định, tuy nhiên ko cần là em!”
Đào Tâm Nha sững sờ nom anh hai: “Nhưng anh ấy đang được phẫn uất em…”
Haier tức phẫn uất trợn White mắt: “Trước mặt mày em cậu tớ đơn thuần con cái hổ giấy má thôi, em sợ hãi khuôn mẫu gì?” Cũng ko nghĩ về coi kể từ nhỏ A Nhượng tiếp tục sủng cô mà đến mức này, cho tới dù cho có phẫn uất cô, cô thực hiện nũng một chút ít ngay tắp lự đâu nhập bại sao? Hơn nữa, lúc này với chỗ tựa là anh trai hắn đây!
“Đi, anh nhị đem em đi tìm kiếm A Nhượng. Phải căn vặn rõ rệt, rốt viên cậu tớ mong muốn khuôn mẫu gì!” Không cho tới em gái thời cơ giãy đạp giụa, Haier tóm lấy cô ngay tắp lự tiếp cận Nguyên gia.
Kết ngược cho tới Nguyên gia, lại nghe Trần An Mai thưa Nguyên Duật Nhượng đã đi được trường bay rồi, sẵn sàng đáp máy cất cánh về Thủ đô New York.
Haier một vừa hai phải nghe, sẵn sàng đem em gái xua đuổi cho tới trường bay. Còn ko bước thoát khỏi cổng Nguyên gia đã trở nên Trần An Mai gọi lại.
“Đợi chút Haier, u với việc mong muốn thưa với bé bỏng Tâm!”
“Mẹ nuôi, với việc gì nhằm tối thưa, giờ đặc biệt gấp!” Haier lo ngại thưa.
“Chuyện của u cũng tương đối vội!” Trần An Mai trang nghiêm nom Đào Tâm Nha, “Bé Tâm, dì từ chối chuyện của con cháu và A Nhượng.”
Bà biết ngày ngày hôm qua bé bỏng Tâm ngủ nhập chống đàn ông, cũng đoán được đằm thắm chúng ta tiếp tục đột biến chuyện gì. Chiều hiện nay đã thấy đàn ông giá buốt mặt mày tách cút, tiếp sau đó Đào Tâm Nha cũng mất mặt hồn mất mặt vía cáo thoái.
Tình hình vì vậy thực hiện bà và ck vô nằm trong lo ngại. Họ chắc chắn nhận định rằng đàn ông tiếp tục bắt nạt cô bé bỏng.
Thân là thân phụ u sao chúng ta không sở hữu và nhận rời khỏi, giờ đây trong tim đàn ông chỉ mất Tâm Tâm. Tâm Tâm tiếp tục bị tiêu diệt, ko ngờ đàn ông lại coi bé bỏng Tâm trở thành thế đằm thắm của Tâm Tâm. Như vậy làm thế nào được? Bé Tâm là một trong những cô nàng chất lượng tốt, bà và ck thường rất quí bé bỏng Tâm, sao rất có thể nhằm bé bỏng Tâm bị tổn thương vì vậy được!
“Dì Mai!” Đào Tâm Nha ko ngờ u nuôi tiếp tục thưa vì vậy với cô. Cô nom Trần An Mai, lại nom Nguyên Thành Hồng ngồi ở kề bên, nhập đầu cô lếu láo loàn, chỉ có thể nói rằng theo đuổi bạn dạng năng: “Cháu… Cháu không tồn tại mối liên hệ gì với Nguyên tiên sinh không còn, nhị chưng chớ hiểu nhầm… Cháu và anh ấy không tồn tại gì…”
“Cô bé bỏng, con cháu chớ hiểu nhầm!” Trần An Mai ngắt điều cô, tóm lấy tay cô, “Dì và chưng Hồng ko cần ghét bỏ gì con cháu, tất cả chúng ta chỉ ko nỡ… Cháu ko biết A Nhượng đang được nghĩ về gì đâu. Nó… nó…” Trần An Mai gặm răng, sau cuối vẫn thưa trực tiếp, “Nó chỉ coi con cháu là thế đằm thắm thôi!”
Đào Tâm Nha lăng lăng, ”Thế thân?”
“Đúng, nó coi con cháu là thế đằm thắm của Tâm Tâm. Dì Mai ko thể nhằm nó ăn ở với con cháu vì vậy. Cháu là một trong những cô nàng chất lượng tốt, xứng đáng được…”
Haier đứng ở kề bên ko nghe nổi nữa, “Mẹ nuôi, nó đó là Tâm Tâm.”
Trần An Mai nhíu mi, tức giận mắng Haier: “Con đang được thưa linh tinh nghịch gì thế? Chẳng nhẽ con cái cũng coi bé bỏng Tâm trở thành Tâm Tâm?”
“Con ko có!” Haier lý giải, “Nó thực sự Tâm Tâm. Tâm Tâm ko bị tiêu diệt, nó vẫn sống…”
“Con đang được thưa yêu tinh quỷ gì thế hả?”
“Anh nhị thưa thiệt đấy!” Đào Tâm Nha ngắt điều chúng ta, nom nhị lão Nguyên gia không thể tinh được, cô nhẹ nhàng giọng nói: “Cha u nuôi, con cái đó là Tâm Tâm.”
“Cháu…” Trần An Mai không thể tinh được nom Đào Tâm Nha, “Con bé bỏng này đang được thưa khuôn mẫu gì…”
“Con ko bị tiêu diệt. Không, chính xác tuy nhiên thưa, phiên phiến là con cái mượn xác trả hồn!” Đào Tâm Nha khẩn trương mỉm cười với u nuôi.

Xem thêm: gió nổi lên rồi

Dù sao Trần An Mai cũng tới từ phương tấp nập, bà từng nghe qua loa chuyện vì vậy, tuy nhiên bà nghĩ về chuyện này chỉ mất nhập sách hoặc phim hình ảnh thôi, “Con… Con thực sự Tâm Tâm?” Bà lập cập giọng căn vặn.
Đào Tâm Nha gật đầu.
Trần An Mai nom Haier, Haier cũng gật đầu. Mà ở kề bên Nguyên Thành Hồng sớm lo sợ.
Trần An Mai không thể tinh được nom Đào Tâm Nha, đùng một phát giơ tay tát cô một cái: “Con bé bỏng hỏng hư này! Lại nhằm thân phụ u nuôi nhức lòng cay đắng sở vì thế con! Con bé bỏng hỏng, con cái bé bỏng hư!” Bà mắng, lại khóc ôm Đào Tâm Nha nhập lòng.
“Thực van nài lỗi, u nuôi!” Đào Tâm Nha mới mẻ ngừng ngóc lại kế tiếp rơi lệ, cô xoay đầu nom Nguyên Thành Hồng đang được khích động, “Thực van nài lỗi, thân phụ nuôi.”
Tay Nguyên Thành Hồng lập cập lập cập, ko thưa nên điều, chỉ rất có thể bước lên bao bọc lấy phu nhân và đàn bà nuôi.
Haier sờ sờ khuôn mẫu mũi chua sót, “Ách, ko cần con cái cố ý làm phiền, tuy nhiên song con cái và Tâm Tâm đang được ấn định cho tới sảnh bay…”
“Đúng, Tâm Tâm, con cái và A Nhượng…” Trần An Mai đẩy Đào Tâm Nha rời khỏi, lo ngại căn vặn, “Tâm Tâm, con cái và A Nhượng tiếp tục xẩy ra chuyện gì? Hai người những con…”
“Được rồi, phu nhân!” Nguyên Thành Hồng ngăn phu nhân lại, “Chuyện của tụi nhỏ cứ nhằm tụi nó giải quyết!”
Ông nom Đào Tâm Nha, “Tâm Tâm, cút đi!”
Đào Tâm Nha gật đầu, theo đuổi anh nhị ra đi cửa ngõ, khi tới cửa ngõ, cô nghỉ chân, cù người kiên ấn định thưa với nhị lão: “Cha u yên tĩnh tâm, phiên này con cái sẽ không còn thực hiện chậm chạp trễ niềm hạnh phúc của Duật ca ca!”
Lần này, cô mong muốn căn vặn anh, anh mong muốn niềm hạnh phúc như vậy nào?
Nguyên Duật Nhượng đang được chờ đón.
Lúc nãy, anh có được điện thoại cảm ứng thông minh của u. Mẹ thưa, Đào Tâm Nha đang hoạt động cho tới trường bay, bảo anh đợi cô.
“Con cần rỉ tai tử tế với Tâm Tâm cút. Cơ hội có duy nhất một phiên, lỡ mất mặt là không hề nữa đâu!” Trần An Mai thở nhiều năm, ngấm thía thưa.
Đạo lý bại, sao Nguyên Duật Nhượng lại ko hiểu?
Anh tiếp tục mất mặt một phiên, sao lại ko biết đạt được xứng đáng quý biết bao?
Nhưng cô nàng bại với biết anh mong muốn gì không? Khi này cô mới mẻ thực sự phát triển, lúc nào mới mẻ rất có thể hiểu lòng anh?
Xa xa xôi, anh trông thấy cô bôn chạy cho tới.
Đào Tâm Nha cũng thấy Nguyên Duật Nhượng. Tim cô đập thiệt nhanh chóng, bàn tay chảy ăm ắp những giọt mồ hôi. Cô sợ hãi hãi mong muốn trốn tách, tuy nhiên sau cuối vẫn đứng trước mặt mày anh.
“Hi!” Nặn rời khỏi một nụ mỉm cười, cô kính chào căn vặn.
Mà anh, mặt mày ko chút biểu cảm, trầm khoác đối lập với cô.
Đào Tâm Nha liếm môi, tiếng nói lập cập run vì thế sợ hãi hãi, vẫn kiên ấn định nói: “Anh thưa chính. Em vẫn thực ích kỉ, trước đó chưa từng căn vặn anh mong muốn gì, tự động đưa ra quyết định toàn bộ cho tới anh. Em tiếp tục vì thế sai lầm đáng tiếc của em tuy nhiên van nài lỗi anh!”
Đối mặt mày với những điều của cô ấy, Nguyên Duật Nhượng vẫn giá buốt lùng.
Mà cô, có lẽ rằng vì thế tiếp tục tâm sự, cũng từ từ không còn khẩn trương, nhị tay tóm chặt, cô vươn tay nom anh.
“Cho nên, em mong muốn căn vặn anh, Duật ca ca, anh thực sự mong muốn gì?”
“Nếu anh mong muốn trả oán em thì sao? Buộc chặt em nhập cuộc sống anh, nhằm em ko thể cút bất kể đâu, chỉ rất có thể nghe anh thưa. Anh bảo em cút hướng phía đông, em vô cùng ko cút đằng tây. Em cần phát triển thành bầy tớ của anh ấy, vừa lòng đòi hỏi của anh ấy, bao hàm cả yêu cầu nệm chiếu. Sau bại, cho tới bị tiêu diệt em cũng ko thể tách ngoài anh. Như làm sao? Em thực hiện được không?”
Đào Tâm Nha ko nghĩ về anh tiếp tục thưa vì vậy, cô ngốc ngốc đứng trước mặt mày anh, “Này…”
Nguyên Duật Nhượng giá buốt lùng nhướn mi, “Sao? Không chịu? Thế thì còn gì nhằm thưa nữa!” Anh xoay người sẵn sàng tách cút.

“Đợi đã!” Đào Tâm Nha tóm lấy cánh tay anh, “Em ko thưa là ko được…”
Ánh đôi mắt để ý của anh ấy thực hiện cô đỏ loét mặt: “Không… Ý em là…”
“Như thế nào?” Anh đang được đợi đáp án của cô ấy.
“Nhưng… Nhưng nếu như thời nay bại anh gặp gỡ được người nhập lòng…” Vậy thì đến thời điểm bại, sự tồn bên trên của cô ấy ko cần là dư quá sao?
“Yên tâm, không tồn tại ngày bại đâu!”
“Hả? Tại sao?” Cô ngây ngốc căn vặn.
Anh cũng mất mặt bình tĩnh: “Bây giờ anh đang được căn vặn em, Hay những em căn vặn anh? Sao? Đào Tâm Nha, với thưa hoặc không?”
“Nhưng… Như thế là đầy đủ rồi sao? Không cần anh đặc biệt ghét bỏ em sao? Em thực hiện nhiều điều hung vì vậy, còn không hiểu biết nhiều chuyện, còn ích kỉ…”
Lấy đằm thắm bản thân trả nợ cho tới anh, cũng ko đầy đủ bù đậy điệm lại.
Cô lo sợ tự động ti vì vậy thực hiện cho tới Nguyên Duật Nhượng thở nhiều năm. Đây vẫn chính là đái công chúa kiêu ngạo bốc đồng thời trước sao? Tự tin yêu của cô ấy đâu không còn rồi?
“Đào Tâm Nha, anh chỉ căn vặn em một câu thôi.” Anh trang nghiêm nom cô, ko cho tới cô thời cơ trốn tách, “Em còn yêu thương anh không?”
Còn yêu thương không?
Lời này, cô cũng tự động căn vặn bao nhiêu phiên.
Cô tự động nhủ ko yêu thương, vẫn ko nhịn được tham ô luyến. Anh ko biết, từng phiên anh xuất hiện tại trước mặt mày cô, trong tim cô đều mừng thì thầm.
Nhưng… cô vẫn không đủ can đảm xa xôi cầu nhiều lắm. Lúc trước vì thế vượt lên trước tham ô lam, cô mới mẻ sai lầm đáng tiếc nhiều vì vậy. Cô thực sự sợ hãi bản thân lại tái mét phạm.
Cô gục đầu xuống, sợ hãi hãi: “Em chỉ mong muốn anh được niềm hạnh phúc.
Anh niềm hạnh phúc, cô cũng niềm hạnh phúc.
Nguyên Duật Nhượng thở nhiều năm trong tim. Đối mặt mày với cô vì vậy, anh còn tồn tại cá tính gì nữa?
“Bé ngốc!” Anh bao bọc lấy cô, bảo nhỏ mặt mày tai, “Sao em ko nghĩ về cho tới em tiếp tục cho tới anh hạnh phúc?”
Anh tạm dừng một chút ít, thưa tiếp: “Hơn nữa, chỉ việc em ở ở kề bên anh, được xem là niềm hạnh phúc rồi!” Làm sao anh rất có thể trả oán cô được? Cô là đái công chúa anh nâng niu cưng chìu trong tim bàn tay kể từ nhỏ nhưng mà.
Đào Tâm Nha không thể tinh được, ko tin yêu được những gì tôi vừa nghe. Cô ngấc đầu nom anh, hai con mắt khóc đỏ loét lên thực hiện anh cực kỳ nhức lòng.
Nguyên Duật Nhượng khẽ thơm lên đôi mắt cô, “Câu vấn đáp của em là gì? Nha Nha, em còn yêu thương anh không?”
Đào Tâm Nha bâng khuâng gặm môi, nhẹ dịu gật đầu.
“Vậy… ko lúc nào buông tay rời khỏi nữa, được không?”
Cô lại gật đầu.
Còn anh, rốt viên lòi ra nụ mỉm cười, bao bọc lấy đái công chúa của anh ấy.
Cuối nằm trong, cô lại quay trở lại trong khoảng tay anh…