người yêu cũ em đừng hòng chạy thoát khỏi tôi

“Chị Tịnh Nhu, không đúng rồi.

Xảy rời khỏi chuyện rộng lớn rồi”
“Sao vậy?”
Cô nường trợ lí thở hào hển lấy tương đối, đồng thời thể hiện trước mặt mày cô bao nhiêu phiên bản thích hợp đồng.
“Mấy thích hợp đồng này bị huỷ không còn rồi.

Bạn đang xem: người yêu cũ em đừng hòng chạy thoát khỏi tôi

Từ 9h sáng sủa ni, bao nhiêu mặt mày liên minh liên tiếp gọi năng lượng điện cho tới yêu sách huỷ thích hợp tác”
Tịnh Nhu nghe hoàn thành cũng ko phản xạ gì nhiều, chỉ vắt lấy bao nhiêu thích hợp đồng rồi chất vấn.
“Đột nhiên huỷ liên minh luyện thể, không tồn tại bất kì thông tin này trước sao?”
“Vâng!” Cô nường trợ lí ỉu xìu.
Cô suy nghĩ ngợi hồi lâu rồi mới nhất xác định.
“Vậy là bị nghịch tặc xỏ rồi.

Không quan hoài cho tới chi phí bồi thông thường, chắc chắn yêu sách huỷ thích hợp đồng, hẳn là mặt mày liên minh mới nhất của mình với lai lịch rộng lớn lắm”
Tịnh Nhu thở nhiều năm một tương đối, cứ suy nghĩ bao nhiêu ngày nghỉ ngơi vừa vặn rồi tiếp tục khiến cho ý thức cô tự do rộng lớn sau chuỗi ngày nhiều năm thao tác làm việc ngờ đâu vừa vặn mới nhất đi làm việc lại đã nhận được được một lô tin yêu xấu xí thế này…
Cùng khi ấy bên trên doanh nghiệp lớn Triệu thị, Triệu Tư Tư kiêu ngạo đứng ở vô văn chống nom rời khỏi phía bên ngoài qua quýt cửa ngõ kính nhếch mồm thưa.
“Mất nhiều nguyệt lão thực hiện ăn vì vậy vô và một ngày có thể Đường Tịnh Nhu sốc lắm trên đây.

Để tôi coi phen này cô còn đắc ý được hoặc không?”
Thuộc hạ của Triệu Tư Tư đứng phí a đằng sau ấp úng thưa.
“Đại tè thư, tất cả chúng ta vẫn kế tiếp sao? E là mặt mày sếp Sở đã…”
Triệu Tư Tư đem tay lên ý ham muốn người ê ngừng thưa, cô tớ siết chặt lô thích hợp đồng ở vô tay, dằn lòng xuống.
“Vậy thì hãng sản xuất tạm ngưng lên đường nhằm Đường Tịnh Nhu giãy giụa giụa lâm chung tăng chút nữa, cô tớ càng giãy giụa giụa lâu từng nào thì sẽ càng thú vị bấy nhiêu”
“Tôi tiếp tục chứng tỏ cho tới cô tớ biết chỉ mất tôi mới nhất là người dân có tư cơ hội ở lân cận sánh vai với Hạo Dương bên trên đời này tuy nhiên thôi”
Quay quay về với doanh nghiệp lớn kiến thiết Tinh Nghệ, Tịnh Nhu đang được rối óc với bao nhiêu thích hợp đồng bị huỷ vô chống đột nhiên có được điện thoại thông minh của trợ lí thông tin.
“Chị Tịnh Nhu, với nhì người xưng là tổng giám đốc và trợ lí của doanh nghiệp lớn kiến thiết Hoà Lạc cho tới ham muốn bàn chuyện với chị”
Tịnh Nhu vừa vặn mới nhất nghe cho tới nhì chữ “Hoà Lạc” ngay lập tức ngửng đầu lên, hí hửng mừng vực lên ngoài ghế.
“Họ đang được ở chống tiếp khách hàng trúng không?”

“Vâng ạ!”
Tịnh Nhu tách bàn thao tác làm việc, thời gian nhanh chân hãy nhanh tay lên đường trộn nhì tách trà xanh rớt đem lại cho tới bọn họ.

Vừa phi vào chống cô đang được thấy Vi Vi và Phong Lãng đang được rỉ tai cùng nhau.

Tịnh Nhu kể từ từ phi vào, bên trên tay vắt khay đựng nhì tách trà xanh rớt rét ái quan ngại thưa.
“Thật quan ngại vượt lên trên, văn chống vượt lên trên nhỏ nên không tồn tại trà gì ngon để tiếp tiếp nhì người”
Phong Lãng phì mỉm cười, ngửng đầu lên nom cô vì như thế góc nhìn êm ả dịu dàng.
“Em rỉ tai khách hàng sáo vượt lên trên đấy, với gửi gắm tình của tất cả chúng ta thì với nốc nước lọc cũng chẳng sao”
“Haha…là em thưa sai.

Gần trên đây tiếp khách hàng nhiều vượt lên trên nên quen thuộc miệng”
Vi Vi ngồi đối lập nom rời khỏi được góc nhìn của Phong Lãng so với Tịnh Nhu vẫn vì vậy, cô bé có vẻ như tương đối trầm dìm một chút ít, lát sau ngay lập tức vựng lại ý thức mỉm mỉm cười thể hiện trước mặt mày của Tịnh Nhu một phiên bản dự án công trình, buông câu nói. bông đùa.
“Có vẻ mới gần đây sếp Đường dành hết thời gian nhỉ? Không biết với rảnh nhằm nhận nguyệt lão links với Hoà Lạc Shop chúng tôi không?”
Tịnh Nhu hí hửng mừng khôn ngoan siết, ngơ ngàng trước câu nói. ý kiến đề nghị của Vi Vi, cô đem tay rời khỏi vắt lấy phiên bản dự án công trình góc nhìn tràn ngập ý mỉm cười thưa.
“Wow…hai người thực hiện tôi tò mò mẫm vượt lên trên đấy.

Rốt cuộc là dự án công trình ra sao và lại tìm tới doanh nghiệp lớn nhỏ như Shop chúng tôi vậy?”
Phong Lãng ngồi vắng lặng nhâm nhi tách trà lúc này mới nhất lên giờ.
“Em coi là tiếp tục biết ngay lập tức thôi…dự án này đòi hỏi vô cùng cao về mái ấm kiến thiết.

Trong số những người dân anh quen thuộc thì chỉ mất em là hoàn toàn có thể demo thôi”
“Anh cũng ko được sao? Hồi ĐH anh cũng từng là học tập bá ngành kiến thiết mà…hơn nữa còn tự động xây dựng doanh nghiệp lớn riêng rẽ trở nên tân tiến đến tới lúc này mà”
Phong Lãng nâng tách trà lên nốc một ngụm tiếp sau đó mới nhất cù lịch sự phân tích và lý giải với cô.
“Không cần là anh ko được tuy nhiên thiệt sự tuy nhiên thưa thì phong thái kiến thiết của dự án công trình này sẽ không phù phù hợp với anh”
“Sao nào? Có ham muốn nhận dự án công trình này và liên minh với Hoà Lạc bọn anh ko đây?”
“Haha…anh đang được bịa đặt niềm tin yêu vô em vì vậy thì sao em hoàn toàn có thể thực hiện anh tuyệt vọng được chứ”
Phong Lãng nghe hoàn thành phong thái vực lên ngoài ghế tự chỉnh lại áo vest nghiêng người đem tay rời khỏi hợp tác với cô.
“Vậy thì liên minh hí hửng vẻ”
“Hợp tác hí hửng vẻ”
Lúc sau, Tịnh Nhu ham muốn rủ nhì người bọn họ lên đường ăn một giở sau quãng thời hạn nhiều năm ko bắt gặp tuy nhiên Phong Lãng và Vi Vi lại kể từ chối vì như thế anh kêu rằng ở doanh nghiệp lớn hiện nay khá dành hết thời gian nên cần về vội vàng nhằm xử lí.

Tịnh Nhu ko thể bắt nghiền nhì người bọn họ nên cũng chỉ tiễn đưa bọn họ được rời khỏi cho tới cửa ngõ chủ yếu của doanh nghiệp lớn.
Phong Lãng tài xế cho tới đón Vi Vi, nhì người bọn họ vừa vặn lên đường thì xe pháo của Sở Hạo Dương cũng vừa vặn hoặc cho tới.

Sở Hạo Dương bước xuống xe pháo ngờ vực quan sát về phía xe pháo của Phong Lãng đang được ra đi nhíu mi chất vấn Tịnh Nhu.
“Anh tớ cho tới trên đây thực hiện gì?”
Tịnh Nhu nom khuôn mặt nhăn nhó như khỉ đột của Sở Hạo Dương tuy nhiên hài hước, cô bông đùa.
“Anh ấy cho tới thăm hỏi dò la em đó”
“Sao nào? Ghen nữa hả?”
Sắc mặt mày của Sở Hạo Dương thời điểm này vô cùng khó khăn coi, mi mò mẫm nhăn lại, góc nhìn sắc lẹm chứa chấp giọng “nũng nịu” cô.
“Em ko được thân thiện với anh tớ vượt lên trên đó”
Tịnh Nhu vuốt vuốt tóc anh, quàng tay qua quýt cổ anh thưa câu nói. cứng ngắc.
“Được rồi, em với Phong Lãng ko thể này đâu, lân cận anh ấy nhiều đoá hoa như vậy chắc chắn là anh ấy tiếp tục buông tay thôi mà”
“Tốt nhất là như vậy”
Tịnh Nhu phì mỉm cười trong trái tim với phỏng giấm chua của những người con trai đồ sộ xác này, thời điểm này cô mới nhất vướng mắc.
“Ơ tuy nhiên nhưng mà giờ là giờ thao tác làm việc mà…sao anh lại rảnh rỗi cho tới trên đây thế?”
Sở Hạo Dương bấy giờ mới nhất chợt lưu giữ rời khỏi mục địch của tớ cho tới đó là gì.

Anh ấu yếm rẽ sát vô tai cô thì âm thầm.
“Hừm…ba u anh ham muốn bắt gặp em hoặc thưa cách thứ hai là anh ham muốn đem em về trình làng gia đình”
Tịnh Nhu sững người, dự đẩy anh rời khỏi tuy nhiên cay đắng nỗi Sở Hạo Dương ôm vượt lên trên chặt, cô ko nhúc nhắc được tý này, tiếng nói phân phát rời khỏi với chút gì ê giận hờn.
“Sao anh ko báo em trước một giờ.

Đột ngột vì vậy em còn chưa kịp chuẩn chỉnh bị…hơn nữa…em hiện nay tại…”
Anh tựa cằm lên đầu cô thủ thỉ trấn an.
“Đừng nơm nớp lắng…ba u anh ko khó tính khó nết như em suy nghĩ đâu.

Anh tuy nhiên báo trước cho tới em thì em với chịu đựng lên đường hay là không đây? Cho nên anh chỉ từ cơ hội đột kích như này thôi”
Tịnh Nhu uất ức đấm nhẹ nhàng đóng vai anh một chiếc.

Sở Hạo Dương vẫn ôm chặt cứng cô khi sau mới nhất buông rời khỏi cúi thấp người chứa chấp câu nói..
“Thôi nào…đi thôi kẻo muộn”
Tịnh Nhu bị úp sọt bất thần vì vậy cũng đành thở nhiều năm theo đuổi anh.

Ngồi bên trên xe pháo tuy nhiên cô cứ hồi vỏ hộp rét lòng ko thôi.

Sở dĩ cô không thích về mái ấm anh thời điểm đó 1 phần cũng vì như thế cô quan ngại tuy nhiên phần còn sót lại cũng vì như thế cô sợ hãi ba mẹ anh sẽ thấy rời khỏi thân thiện thế của cô ý ko môn đăng hộ đối tuy nhiên ko gật đầu đồng ý.

Sở Hạo Dương ngồi lân cận nom rời khỏi đường nét mặt mày phiền lòng của cô ý cũng chỉ biết bắt chặt tay cô yên ủi chung cô trấn tĩnh lại ý thức.
Rất thời gian nhanh, con xe của anh ý đang được đỗ vô sảnh mái ấm biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp bọn họ Sở, anh bước xuống xe pháo thanh lịch chạy lịch sự ghế ngồi mặt mày ê Open xe pháo chung cô.

Tịnh Nhu hoảng loạn mà đến mức toàn thân thiện với chút run rẩy nhẹ nhàng, Sở Hạo Dương vẫn siết chặt tay cô ko buông.

Xem thêm: đọc ngôn tình

Tịnh Nhu lấy tương đối hít thâm thúy rồi thở rời khỏi, nằm trong Sở Hạo Dương lên đường vô vào mái ấm.

Vào vô mái ấm chủ yếu, Tịnh Nhu bất thần thấy lúc mọi người anh đang được xuất hiện tấp nập đầy đủ ở trên đây, có thể có lẽ rằng là anh đang được thông tin trước với bọn họ một giờ.
Sở Hạo Dương còn chưa kịp ra mắt cô, thời gian nhanh như chớp u anh Hạ Thư Di đang được thoăn thoắt tiến thủ cho tới đón cô, một mạch dẫn cô cho tới ngồi cạnh bà khiến cho anh ko kịp phản xạ.
Khi cô vừa vặn bịa đặt mông ngồi xuống ghế, Thư Di hạnh phúc chất vấn cô rồi mới nhất ra mắt toàn thể member vô mái ấm gia đình cho tới cô.
“Dạ con cái là Đường Tịnh Nhu ạ”
“Hừm…được xong để chưng ra mắt nhé.

Ông già nua ngồi cạnh chưng đó là phụ vương của Hạo Dương thương hiệu là Sở Trạch Hiên.

Thằng oắt con cái kiểu như Hạo Dương 8,9 phần ê là em trai sinh song của Hạo Dương thương hiệu là Sở Hạo Thiên, còn cô nàng ở đằng ê là chị gái Hạo Dương thương hiệu là Sở Tâm Dao.

Người con trai ngồi cạnh con cái bé xíu là ông chồng của chính nó - Cố Tuấn Kiệt”
Tịnh Nhu nghe câu nói. ra mắt của Thư Di tuy nhiên cứ ngờ ngạc, lùng bùng không còn cả nhì lỗ tai, sau này lại gật đầu lia lịa như gà phẫu thuật thóc.

Tịnh Nhu ấn định vốn liếng ấn định đứng lên ra mắt lại phiên bản thân thiện với toàn bộ quý khách một lượt tuy nhiên còn chưa kịp nhấc mông lên bàn tay của Thư Di lại cứ bấu chặt vô cánh tay cô kéo ngồi xuống cạnh bà.
“Con ko cần thiết khách hàng sáo…con cứ ngẫu nhiên như ở trong nhà là được rồi”
“Mẹ à! Mẹ chớ thực hiện cô ấy sợ hãi chứ!” Sở Hạo Dương phiền lòng thay cho.
“Mẹ đâu với làm những gì tình nhân con cái đâu”
Sở Tâm Dao thời điểm này cũng quăng quật quách Cố Tuấn Kiệt lịch sự một phía chạy cho tới ngồi cạnh Tịnh Nhu mỉm cười thưa.
“Em từng nào tuổi tác rồi? Hiện bên trên đang khiến việc làm gì?”
“Dạ em 27 tuổi tác.

Hiện bên trên là mái ấm kiến thiết và đang được ngỏ một văn chống kiến thiết riêng rẽ ạ”
“Wow…em xuất sắc thiệt đấy”
“Dạ…chị vượt lên trên khen ngợi rồi ạ”
Thư Di ko thưa gì nữa cứ nhằm nhì u tâm tình cùng nhau, tư người con trai bị đã tạo ra rìa ê ngồi thui thủi một góc không đủ can đảm hó hé nửa câu nói..

Thư Di vắng lặng chính thức để ý từng lối đường nét bên trên giương mặt mày của Tịnh Nhu, vô đầu bà cứ đem máng xuất hiện nay một khuôn mặt kiểu như hắn hệt, đùng một cái cảm nhận thấy vô cùng quen thuộc.

Bà vướng mắc ko biết nhì người bọn họ với tương quan gì cho tới nhau hoặc không?
Bất giác Thư Di ko kiềm lấy được lòng ngay lập tức chứa chấp giờ chất vấn cô.
“Tịnh Nhu này, cho tới chưng chất vấn một chút ít được không?”
“Dạ được ạ”
“Ba u con cái hiện tại vẫn đang ở đâu?”
Tịnh Nhu khi nghe đến Thư Di nhắc tới ba mẹ, tâm tư nguyện vọng cô rối bời ko biết nên vấn đáp ra sao.

Nhưng suy cho tới nằm trong, mặc dù sao đã và đang trình làng mái ấm gia đình rồi cô ko thể giấu quanh giếm mãi được.

Cô hít thâm thúy, thưa giọng nhi nhí.
“Dạ u con cái thương hiệu là Đường Lệ…hiện chỉ thực hiện người bán sản phẩm ngoài chợ thôi ạ.

Còn phụ vương con cái thì…ông ấy…”
“Đường Lệ à? Sao nghe quen thuộc thế nhỉ?” Thư Di lầm bầm.
Thấy Tịnh Nhu cứ ấp úng, Thư Di biết bà đang được động va vấp cho tới nỗi lòng gì ê của cô nàng trẻ con này ngay lập tức thôi, bà vỗ nhẹ nhàng vai cô thưa.
“Không sao…ai cũng đều có yếu tố hoàn cảnh riêng rẽ của tớ mà…con ko cần thiết vượt lên trên phiền lòng đâu… tuy vậy với điều, càng nom kĩ con cái chưng lại cứ đem máng lưu giữ một khuôn mặt hắn hệt trước kia…”
Tịnh Nhu nghe vậy cũng hiểu yếu tố, cô rầu rĩ chứa chấp giọng.
“Dạ chẳng sao ạ…ai bắt gặp con cháu cũng tiếp tục thấy con cháu vô cùng kiểu như u con cháu đấy ạ”
Nhưng ngược lại với những gì cô thưa, Thư Di lại phủ ấn định toàn bộ.
“Không cần đâu…nhìn con cháu vô cùng sắc nét kiểu như của một người phụ nữ giới này đó…mà trước kia chưng nâng đẻ cho tới ấy…”
“Sao ạ?”
Thư Di vuốt cằm tâm trí một chút ít, nhịn nhường như vô đầu bà chính thức tua lắng dịu từng hình hình họa một, bà đùng một cái thốt lên.
“A chưng lưu giữ rồi… con cái thưa con cháu 27 tuổi tác trúng không? Mẹ con cái thương hiệu Đường Lệ trúng không?
Tịnh Nhu theo đuổi quán tính chủ quan gật đầu, Thư Di kế tiếp.
“Bác lưu giữ 27 năm vừa qua cơ sở y tế chưng thao tác làm việc với tiêu thụ 2 người bệnh nằm trong cho tới sinh một khi.

Trong người ê với cùng một người sinh khó khăn cần sinh phẫu thuật còn người còn sót lại thì tiện nghi rộng lớn nên sinh thông thường.

Trong làm hồ sơ bệnh lý của mình, người sinh thông thường mang tên kiểu như thương hiệu u con cái là Đường Lệ còn người còn sót lại là Diệp Tuệ… tuy nhiên lối đường nét bên trên khuôn mặt con cái vô cùng kiểu như với những người phụ nữ giới thương hiệu Diệp Tuệ đó…”
Tịnh Nhu nghe Thư Di nói đến việc trên đây ngay lập tức sững sờ ngỏ rộng lớn đôi mắt, những người dân vô phòng tiếp khách thời điểm này cũng phân phối tín phân phối nghi vấn, tò mò mẫm ko thôi.

Tịnh Nhu thi công bắp.
“Bác…bác với có thể ko ạ?”
“Ca sinh ấy vô cùng đặc biệt…cho nên chưng lưu giữ rất rõ ràng, chắc chắn là ko sai được đâu”
Sau câu nói. thưa ấy, Tịnh Nhu rớt vào hiện trạng không ổn định, tâm trí mung lung, thân thiện thể cứng ngắc ko thể phản xạ được gì, nhì bàn tay cấu chặt lại cùng nhau cho tới nỗi hoàn toàn có thể nhảy tiết, cô ngồi thất thểu ở ê một khi lâu.

Chỉ cho tới Khi giờ chuông điện thoại thông minh vang lên mới nhất khiến cho cô trả hồn về bên thực tại…Tịnh Nhu run rẩy rẩy lấy điện thoại thông minh rời khỏi thấy người gọi là chị Văn Văn, cô hít thâm thúy nom xung xung quanh, Thư Di gật đầu được cho phép cô mới nhất dám bắt máy.
“Alo, chị Văn Văn với chuyện gì vậy ạ?”
Không biết mặt mày ê đang được thưa gì tuy nhiên sắc mặt mày của Tịnh Nhu đột tái ngắt, cô đứng nhảy dậy hét rộng lớn khiến cho toàn bộ những người dân ngồi ở phòng tiếp khách đều xem xét.
“Cái gì, chị thưa sao cơ? Nhất Nam bị té ngã bên trên sảnh khấu á?”
Sở Hạo Dương chỉ nghe với thế cũng ngay lập tức tức tốc nhảy dậy chạy cho tới nâng toàn bộ cơ thể Tịnh Nhu.
“Tịnh Nhu! Bình tĩnh…chúng tớ tiếp cận cơ sở y tế coi cô ấy thế này được không?”
Tịnh Nhu đẩy nhẹ nhàng Sở Hạo Dương rời khỏi, xoay người cúi đầu nài lỗi.
“Con thực sự nài lỗi quý khách vì như thế đang được vô lễ, bạn tri kỷ của con cái bắt gặp chuyện con cái cần cho tới coi cậu ấy thế này.

Mong nhì chưng và anh chị cảm thông ạ”
Thư Di và Sở Trạch Hiên cũng biết tình huống vì vậy là vạn bất đắc dĩ, ngay lập tức gật đầu đồng ý.

Sở Trạch Hiên tỉnh bơ thưa.
“Ừm…không sao, nhì đứa cứ lên đường lên đường.

Xem thêm: gió nổi lên rồi

Hôm không giống tất cả chúng ta điểm chuyện sau”
“Ừm…hai đứa cứ lên đường lên đường, Tịnh Nhu lúc nào rảnh cứ qua quýt trên đây nghịch tặc nhé con” Thư Di cũng tiếp câu nói..

Truyện Ngôn Tình
“Dạ vâng ạ!”
Tịnh Nhu vẫn cúi gập người nài lỗi rối rít nhì vị trưởng bối.

Sở Hạo Dương ôm bẫy vai cô đứng ngay ngắn dậy cùng với nhau rời khỏi phía bên ngoài lên đường trực tiếp cho tới cơ sở y tế..