sau khi sống lại trở thành hạt châu trên tay chồng trước

Xưng hô thế này thiệt sự lâu rồi Đường Uyển trước đó chưa từng nghe được.

Đường Uyển nom chú ý nhập rừng cây một lúc, thời điểm hiện nay mới nhất nhíu ngươi xoay đầu quan sát về hâu phương sườn lưng.

Bạn đang xem: sau khi sống lại trở thành hạt châu trên tay chồng trước

Trên lối nhỏ nhập núi, một thiếu thốn niên thư sinh đem áo gấm đặc trưng tuấn tú, khuôn mặt mày đem theo đuổi vài ba phần kinh ngạc mừng rỡ, lại lòi ra một ít phức tạp ko trình bày nên câu nói., tăng trưởng tại chính giữa chục bậc thang, chậm rì rì rãi tiếp cận trước mặt mày Đường Uyển.

Dáng vẻ hắn khá phong trần mệt rũ rời, khuôn mặt mày lòi ra vệt đỏ hỏn, thời gian trông thấy Đường Uyển quan sát về phía bản thân, hắn vô ý thức đỏ hỏn cả vòng đôi mắt, lòi ra bao nhiêu phần xấu xa hổ. Mà Lúc sờ cho tới hầu bao thêu vẹo vọ xiêu vẹo vẹo bên cạnh hông, biểu cảm hắn lòi ra bao nhiêu phần kiên tấp tểnh, tiếp cận trước mặt mày Đường Uyển lúng túng nửa ngày mới nhất gạt đi ra một nụ cười cợt hỏi: " Uyển Uyển, tớ nghe trình bày ngươi bị bệnh? Ngươi vẫn khỏe mạnh chứ?"

Đường Uyển nom hắn cũng ko thể hiện biểu tình gì.

Bây giờ nường cũng ko cần thiết so với vị hít phu nhiệm kỳ trước của tớ thể hiện biểu tình gì.

Trong đôi mắt của nường, thiếu thốn niên trước đôi mắt này, Nhị hoàng tử Phượng Chương so với nường nhưng mà trình bày, thì được xem như là đồ vật gi chứ?

Thời điểm hắn vứt vứt nường, nhập nháy đôi mắt mừng mừng hớn hở cưới Đường Huyên, lúc ấy Đường Uyển trong tâm Phượng Chương cũng chả được xem như là gì.

Chỉ là nhập núi giá rét, giờ khắc này nom coi Phượng Chương quan sát về phía bản thân vẫn lấp lóe vài ba phần xấu xa mang bành theo đuổi tầm dáng gian dối, Đường Uyển cảm nhận thấy bạn dạng thân thiện bản thân vẫn vượt lên trên nhu nhược.

Bằng ko thì vì thế đồ vật gi Lúc nường trông thấy Phượng Chương ngay lập tức cảm nhận thấy trong tâm túng quẫn.

Advertisement

Giờ phút này sự quan hoài hắn lòi ra rớt vào nhập đôi mắt của nường lại vô nằm trong gian dối.

Nếu nhằm ý cảm thụ của nường như thế, nhằm ý sinh sống bị tiêu diệt nằm trong oai nghiêm của nường, làm thế nào nỡ trước đôi mắt nhiều người, phía bên dưới nhiều người để ý như thế há mồm ngay lập tức kể từ hít, vì sao khi nường xao xuyến thỏa mãn nhu cầu, nhập chớp đôi mắt ngay lập tức hoan hoan lạc hỉ hỏi vợ Đường Huyên, khiến cho nường phát triển thành trò cười cợt lớn rộng lớn nhập hít sự trang trọng của Hoàng gia?

Thậm chí khi ấy, câu nói. thái phu nhân trình bày còn đang được mặt mày tai Đường Uyển.

Tổ kiểu của nường ôm chặt Đường Huyên cười cợt vô nằm trong niềm hạnh phúc, sung sướng ước mơ tương lai nằm trong Nhị hoàng tử thực hiện phu nhân ông chồng ân ái, so với Đường Uyển chẳng thèm ngó cho tới nói: "Chuyện này đó là sai lầm đáng tiếc của bạn dạng thân thiện ngươi. Không thể tạo nên phu quân của tớ cảm mến, thực hiện hắn hâm mộ những phái nữ tử không giống, đều là ngươi không tồn tại năng lượng, ko trách cứ được người không giống."

Thái phu nhân trình bày như thế. Trường Bình Hầu phu nhân cũng trình bày như thế.

Thậm chí Đường Huyên, đích phái nữ cao quý nhất Trường Bình Hầu phủ, cô nương thiện bổng nhất áy náy trình bày với Đường Uyển: " Nhị muội muội, tớ biết ngươi không dễ chịu. Thế tuy nhiên Nhị hoàng tử vốn liếng ko quí ngươi. Thà nhằm hắn kể từ hít cưới người không giống thực hiện ngươi mất mặt mặt mày, còn ko vì thế cưới tớ, như thế mặt mày mũi Đường gia nằm trong ngươi đều được lưu giữ với nên ko."

Advertisement

Nàng quay đầu sang một bên một ít, sử dụng biểu cảm thơ ngây nhất cười cợt tươi tắn đẹp mắt xán lạn với Đường Uyển.

Lúc ấy Phượng Chương cũng đứng ở một phía, tuy nhiên góc nhìn nùng tình mật ý* của hắn chỉ rớt vào bên trên thân thiện Đường Huyên, thậm chí còn mỉm cười cợt gật đầu, tương tự từng một Đường Huyên trình bày đều sở hữu đạo lý.

*nùng tình mật ý: tình yêu lắng đọng sâu sắc đậm

Từng câu, ở kiếp trước so với Đường Uyển nhưng mà trình bày tương tự mũi nhọn.

Nhưng giờ đây nường nom Phượng Chương lại không tồn tại xúc cảm gì.

Nàng còn ghi nhớ rõ rệt... ở kiếp trước thời gian Phượng Chương rơi lệ.

Hắn trình bày hắn ăn năn hận rồi...

Đường Uyển đùng một phát cảm nhận thấy vô nằm trong hài hước.

"Ngươi ở đấy thực hiện gì!" Mặc cho dù giờ đây Phượng Chương và đã được nhập cung nhận về, vẫn chính là Nhị hoàng tử được Hoàng gia quá nhận, tuy nhiên so với Tố Nguyệt Tố Hoà nhưng mà trình bày, Phượng Chương đơn giản loại vô sỉ bạc tình cô nương những nường, với lỗi với cô nương những nường.

Tố Nguyệt cá tính mạnh mẽ và tự tin lợi ngại rộng lớn, tiến bộ lên đem Đường Uyển đơn bạc lung rung rinh chuẩn bị ụp, rất là xứng đáng thương bảo đảm an toàn sau sườn lưng, biểu tình kịch liệt rộng lớn giờ đồng hồ vấn đáp Phượng Chương: " cô nương tất cả chúng ta đều vẫn trốn lên bên trên núi, những ngươi còn ko chịu đựng buông buông tha nường sao?! Ngươi quyết tâm ham muốn làm thịt bị tiêu diệt cô nương tất cả chúng ta, thực hiện trong tâm ngươi kể từ phía trên buông lỏng à?!"

"Ta không tồn tại." Phượng Chương thấy Đường Uyển phụ thuộc nhập ngực Tố Hòa rơi lệ, nhẹ dịu ho khan, toàn bộ cơ thể nhỏ nhỏ nhắn, bất lực còn yếu hèn ớt, ngay lập tức vội vã vàng nhấp lên xuống đầu nói: "ta không tồn tại ý ham muốn thương tổn Uyển Uyển. Uyển Uyển, ngươi nên tin cẩn tưởng tớ, tớ cũng không thích tổn hại ngươi. Thế tuy nhiên tớ không thể cơ hội nào là."

Hắn áy náy chảy nước đôi mắt chậm rì rì rãi quỳ một gối xuống trước mặt mày Đường Uyển, thấy nường nom cũng không thích nom bản thân một ít, ngay lập tức ngẹn ngào nói: "Uyển Uyển, tớ thực sự không thể giải pháp. Ta biết tớ với lỗi với ngươi, tuy nhiên trừ cơ hội ê đi ra, tớ cũng ko suy nghĩ đi ra những giải pháp không giống. Ta quí A Huyên, vẫn luôn luôn quí nường, vốn liếng cho tới tớ rằng nằm trong nường không tồn tại duyên phận, tớ cũng biết tớ ko xứng với nường."

Mười lăm năm hắn thực hiện thư sinh túng bấn túng, nằm trong lắm là với một chiếc công danh sự nghiệp tú tài, trừ cái ê đi ra không tồn tại gì cả, thân thiện phận như thế sao hoàn toàn có thể xứng với quý phái nữ hầu môn.

"Ta vốn liếng vẫn bị tiêu diệt tâm. Thế tuy nhiên, tuy nhiên là tớ ko suy nghĩ cho tới tớ hoàn toàn có thể tiến bộ cung, phục sinh thân thiện phận. Uyển Uyển, tớ có duy nhất một thời cơ này. Hầu phu nhân ham muốn đem A Huyên gả cho tới con cái con cháu Hoàng gia, nhưng mà tớ giờ đây là Hoàng tử. Nếu như bỏ lỡ thời cơ chuyến này, thiệt sự ngay lập tức bỏ qua A Huyên."

Hắn trước khi ko biết thân thiện phận của tớ, bởi thế đã và đang gật đầu đồng ý số phận, không đủ can đảm mơ tưởng Đường Huyên thân thiện phận cao quý. Thế tuy nhiên Lúc hắn nhấp lên xuống bản thân vươn lên là hoá phát triển thành huyết quản tân quân, trở nên Hoàng tử, tạo nên Trường Bình Hầu phu nhân ám chỉ thân thiện phận của hắn vẫn hoàn toàn có thể xứng song với Đường Huyên, hắn biết thực hiện như thế với lỗi với Đường Uyển, tuy nhiên hắn vẫn ko nhịn được dụ hoặc như vậy.

Phụ lòng Đường Uyển, tuy nhiên lại hoàn toàn có thể khiển hắn tâm tưởng sự thành*. Khiến hắn hoàn toàn có thể vịn cành bẻ xuống đoá hoa đẹp tuyệt vời nhất Trường Bình Hầu phủ ấy.

*tâm tưởng sự thành: ham muốn gì được nấy

Vì vậy, Phượng Chương cảm nhận thấy bản thân không tồn tại lựa lựa chọn nào là không giống.

Xem thêm: sơ hạ trong tôi

"Ta vẫn biết." Đường Uyển thần sắc mệt rũ rời.

Những câu nói. này, thời gian ở kiếp trước nường nghe qua quýt thật nhiều, bởi thế không tồn tại hào hứng nửa phần. đột nhiên nhiên nường cảm nhận thấy với chút giá tiền, cảm nhận thấy phảng phất nhập rừng cây, với cùng 1 hai con mắt nom chằm chằm nhập điểm này.

Dường như là một trong những góc nhìn chú ý đem theo đuổi tia sáng sủa sắc bén hâu phương sườn lưng khiến cho nường rét lập cập, tựa hồ nước thực hiện cho tới lòng người ngại hãi...

Nàng vừa vặn hững hờ nom Phượng Chương quỳ ở trước mặt mày bản thân than khóc kể lể bạn dạng thân thiện so với Đường Huyên trân quý hâm mộ cỡ nào là, vừa vặn đang được sầu áy náy với nên nhập rừng cây với kẻ xấu xa thiệt ko, thậm chí còn đang được tâm trí bản thân với nên tiến công rắn động cỏ hay là không.

Giờ phút này nhập núi yên ổn tĩnh, cũng không tồn tại gia đinh hộ viện ở phía trên, nếu mà trái khoáy nhiên với kẻ xấu xa, ở phía trên còn tồn tại Phượng Chương, hoàn toàn có thể sử dụng hắn thực hiện một tấm phủ.

Nếu như đơn giản công nhân săn bắn nhập núi hoặc là một số trong những người hành tẩu đi qua lối núi, vậy sự xuất hiện tại của Phượng Chương ở trước mặt mày nường đều ko quan trọng.

"A Huyên hiền lành đảm bảo chất lượng đẹp mắt như thế, thật tâm như thế..."

Phượng Chương còn ham muốn kế tiếp, tuy nhiên nhưng mà Đường Uyển đã và đang tiến công gãy hắn giá tiền nhạt nhẽo nói: "Chính nường hiền lành đảm bảo chất lượng đẹp mắt, bởi thế tớ chúc phu nhân ông chồng những ngươi với mọi người trong nhà đầu bạc cho tới già nua, cả một đời ko chia tay."

Nàng luôn luôn trực tiếp nhu nhược, bên trên Đường gia rụt đầu sinh hoạt, cũng không tồn tại điểm mạnh gì, cũng chính vì trước ê bị kể từ hít nhưng mà sinh căn bệnh, hoàn toàn có thể thấy được cũng ko nên là một trong những đại cô nương tâm địa mạnh mẽ và tự tin. Nhưng nhưng mà nường đùng một phát tâm sự câu nói. chúc mừng hạnh phúc như thế, khiến cho Phượng Chương tự nhiên ngấc đầu, một khuôn mặt mày tuấn tú hiện thị lên nhiều hơn thế nữa bao nhiêu phần không đủ can đảm tin cẩn, ko ngoài cảm nhận thấy trong tâm với chút nhói nhói. Chỉ là hắn ko nhằm ý trong tâm tâm hồn vì thế sao không dễ chịu như thế, ngạc nhiên hỏi: "Uyển Uyển ngươi trình bày cái gì? Ngươi trình bày là việc thiệt sao? Ngươi bỏ qua cho tới tớ rồi?" Hắn thậm chí còn sử dụng góc nhìn không tin nom Đường Uyển.

Hắn nằm trong Đường Uyển đính ước năm năm, Đường Uyển so với hắn nhằm ý như thế, làm thế nào thời gian nhanh như vậy ko lưu luyến hắn được.

Nghĩ sắp tới đây, nước đôi mắt Phượng Chương nhịn ko được lại rơi xuống: "Ngươi không thích khiến cho tớ áy náy, đích thị không?"

Hắn biết Đường Uyển tuy nhiên là kẻ nhu nhược, tuy nhiên nhập tâm luôn luôn đảm bảo chất lượng, lại vội vã vàng trình bày, "Uyển Uyển, nếu mà ngươi bỏ qua tớ, hoàn toàn có thể cũng bỏ qua A Huyên hoặc không? Các ngươi là thân thiện tỷ muội, làm những gì với thân thiện tỷ muội nào là ko bỏ lỡ oán thù được? Ta không thích chỉ vì thế tớ, thực hiện cho tới tỷ muội những ngươi bất hoà. A Huyên vẫn khóc bao nhiêu ngày vì thế ngươi, Uyển Uyển, nường thiệt sự coi ngươi phát triển thành muội muội ruột rà."

Thời điểm góc nhìn hắn tưng bốc Đường Huyên vô cùng ôn nhu, phát hiện góc nhìn của Đường Uyển ngay lập tức ngạc nhiên thật tâm nói: "nếu như ngươi ko thể bỏ qua cho tới A Huyên, từng chuyện đều ân oán phẫn nộ tớ đi! Đều là lỗi của tớ, sự tình ko tương quan cho tới A Huyên. Uyển Uyển, ngươi hận tớ chuồn, tớ không thích ngươi ghi hận A Huyên."

Đường Uyển trợn đôi mắt há hốc mồm nhưng mà nom Phượng Chương.

Giờ phút này nường ko trông thấy tình thương hùng vĩ một ít nào là, chỉ thấy được một người ngu xuẩn tự động nghĩ rằng đích thị.

"Ta ko ân oán hận nường, ngược lại, tớ đặc biệt cảm tạ nường." Đường Uyển giới hạn một ít, trong tâm với chút vạn bất đắc dĩ, bất vượt lên trên có lẽ rằng là mẫu mã của nường nom điềm đạm dễ thương và đáng yêu, bởi thế câu nói. này tương tự là trái khoáy bổng tâm nhưng mà tâm sự, nường nhíu ngươi nói: " là tớ thiệt tâm chúc mừng hạnh phúc cả đời phu nhân ông chồng những ngươi luôn luôn ở với mọi người trong nhà."

Thời điểm nường khiến cho Phượng Chương giật thột lo ngại, Tố Nguyệt cũng đang không chịu đựng nổi, rộng lớn lời nói với Phượng Chương ở một bên: "Cái gì coi như muội muội ruột thịt! Nếu như coi cô nương tất cả chúng ta là muội muội, vì thế sao còn đoạt phái mạnh nhân của muội muội? Nam nhân nhập thiên hạ bị tiêu diệt không còn hoặc sao? Nếu nường quí ngươi như thế, thời gian trước khi ngươi là Lý Chương nhưng mà ko nên Nhị hoàng tử, sao nường ko liều mình lĩnh theo đuổi xua ngươi? Bây giờ ngươi thực hiện Hoàng tử, tình thương của nường ngay lập tức cho tới, còn ham muốn nằm trong ngươi thề bồi nguyện sinh sống bị tiêu diệt cùng nhau rồi? Đừng thực hiện người không giống buồn ói, thiệt sự thực hiện tất cả chúng ta cười cợt rơi răng hàm! Còn nữa, nếu mà nường so với cô nương tất cả chúng ta với tình tỷ muội, vì sao ham muốn đẩy cô nương tất cả chúng ta nhập khu vực bị tiêu diệt, có tên của cô ấy nương đi vào nhập cung, tuyển chọn lựa chọn Thanh Bình Quận vương vãi phi?!"

Buộc cô nương những nường thực hiện trái khoáy phụ, phía trên đó là tỷ muội tình thâm nám cô nương đảm bảo chất lượng hiền lành đơn giản của hắn sao?

"Cái gì?" Phượng Chương sững sờ, tự nhiên vực dậy trình bày nói: " tớ, tớ ko biết!"

Gặp Đường Uyển tựa nhập vào ngực Tố Hòa, toàn bộ cơ thể suy yếu cho tới chuẩn bị trượt, đương nhiên hắn cũng biết ý nghĩa sâu sắc của việc tuyển chọn lựa chọn Thanh Bình Quận vương vãi phi, mặt mày hắn white căn bệnh, đột nhiên trình bày với Đường Uyển, "Ta ko biết chuyện này, chuyện này còn có hiểu nhầm. Uyển Uyển, chuyện này tất yếu cũng không tồn tại mối quan hệ gì với A Huyên, tớ, tớ thời điểm hiện tại ngay lập tức tiến bộ cung..."

Mặc cho dù hắn phụ lòng Đường Uyển, tuy nhiên ko hề suy nghĩ cho tới lúc còn trẻ con như thế khiến cho nường chực tiết, cả đời ước người trống mái lại, bởi thế ngay lập tức xoay người ham muốn tiến bộ cung và cầu tình, chuyến này Đường Uyển nhìn thấy hành vi bất thần xẩy ra của hắn, đùng một phát thay đổi sắc mặt mày.

eyJpdiI6ImZseHdLT3B0OW03XC9pWG1Uc0crOWxnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkRudVlkN3FBVXlOeDZLTUF5SVppQmFnaTBzMERPQW5QYVFhRGxDMm5jMURwZ3VNWll0aUVIZVFRUGE5SG9DaTMiLCJtYWMiOiJlZWQyNTEzOWQ1MTI1ZTdiYWNlZmM1NmZlZWZjMDcwY2Q2YzVjOGViNjgzZDQ5MzY4MGVjYmE0YjZhOWQ4YmUwIn0=

eyJpdiI6IlNuMlIxWVZhY1Bxd3N5aVFaSEpDV1E9PSIsInZhbHVlIjoib0tSVXhaSXRtV1EwczlVZGJQcVpcL1FEdCtZMWFWU0tlMFBKMWlLaW5oMlwvajRTZ2ppalpNZG1GSUVTUlR3NW5hMWllenljVlRlRThwOE9EdExJUWNpZz09IiwibWFjIjoiZmQ0YWUyM2Y0M2ZlY2MxMmJjNTI1YWU2NGVjOTM0YmU4MDE5MDQ5NzcwYzg1NWQwOTYzOWRiYjg2YjYyMWZmYyJ9

eyJpdiI6ImJOeTNlVlE3N0R6ekcxaHNFaEd5UlE9PSIsInZhbHVlIjoiNXVOYmd3WWFVb0FmUkNBXC9MTXhMOUJZZ2llZ1wvVHVHZmQ3WmltWlJoNDVhTk5VaDNBb29zOExaQXN1WUpEd1o3IiwibWFjIjoiYmUyNTJjM2E2ZTcwN2EwMzI4ZTZhMjE4NmU1ZDgxOGRiYjgzMTY4ODAyZWNjZGI1OTBiYWQ1ZDc0ZGIzZWRiMSJ9

eyJpdiI6IncranU4cnVzN1wvSjVqbVwvQ1BaYysxZz09IiwidmFsdWUiOiJvVnBLMkJaWWRsMTFBOWY3U0kxZU1xNmVlOWRmclJuMVRRME04eDJrVHdXTWR1QmI0MnNQZjdkaFVOVWRub2NpV2t0dlZLQnNjTWUySXF4UmVOY2ZxRmR3OEx4WEE5ZnlmeU1oZDk3U3pyQzFGXC9TUmpvYThuRTVaVWxGaDR3WTVaZHhwR0l0dmNVYXFiUHRPcHhcLzNEeVBTODFMZHhYOVFOSTY5dU1lTUFuSW1meUpaeHkzUGJVQXZxRU1PSEdwWWQyRWl5N2Y3eXdVbGZjZTNORnlrbGJzbjh6NlpPTXdvb1RzRXNYK3FkNkRcL2VQXC9PQXMrT3I0QlF5YXBDRmlqVyIsIm1hYyI6ImJmMTJiOGM5MzUwNTk4MTBkNGU1YWY2YzRhNDIwMzE1ODU3MmM3MTE3MTMxOGZjZDNlY2I0MWE0NzJhOGFhNDkifQ==

eyJpdiI6ImNOMzRTVDhMTXZKMXYwZnMwS25Ua0E9PSIsInZhbHVlIjoiMGQ5bHJIaG00Z3pWcE1QUTFvaTVnWTd5T3VMcFpQemZFUDFcL2FDdm9SZ2ZEMmVINUxuYU9xSVh5ZzdMTkthWDQiLCJtYWMiOiI5YjA3NzFkYjE2OTJmODk4NGQ1NjZkM2NjMzI1YjczNGJkMTU2ZmNhZGFhOTk0ZDMyNjlmYWY4ZTJmMzBlNWI5In0=

eyJpdiI6IkZ5WDdzXC9PWTc1N0dVREdYWHU0U2pRPT0iLCJ2YWx1ZSI6Img4TlFGSkcrREZsWXZBUWNORzBRcVhubmZLb2p0XC9pTEZzbWpaUWtZY3VcL2pwVW52aW1yb1g0RldCcjhMMFA2MVh3d0I4TGtGUHFwbjFiWFowMFNIMFV3NUxcLytwWXM2dEE4WHVVWkZNMDlaem5LazdvR092MW9SU0ZRMUZyOVBIVkdJU0UwQ056T0VXT0g1bXRDQXB3VE9jSjh1YUg2cDhPU01Od1QxalR4dG1aYzdWQUg4RHFaYzVpdEV5dG82eDE2Q0MzYlUzaFwvRUF0ZGRuTXYxQ2c5TTBGdVpTSjJuR0dKbGxCaFZXODFRcks1dHJpNXdcL0RORTdxbEd5aUdIbUxhVHZrZ2liVlhxditjR3RDNkZWdnNNSmdVN3d2aUlPWXhFejdSQXBYZVF6RExFRmFQSXdDV3pxaHFWeGxMaWNZb3Z0eEpmMWZZXC9xUDdLZUFGYm40ZVFZRk4wcGdGTG9WMjV6Wk9QRmNDWnJLTmRLNTREb2R0enlIdFdlSzNzVjBLTG9KQTdJTnJyVStqU3JiRVpHa3lmdndwdWQxOGttUCtPRWJYdDdxWjhlU2xpYXp1dEtpSTBUNGxTODd1b3oiLCJtYWMiOiIzZTRjMDBhYTJlNjgyOWYyZWM0YWRjMGUwMDNjYWM3NDAyNTc3ZDkzY2IzNTMwNThmM2VkYmIwMDk5NjczOGMyIn0=

eyJpdiI6IlVQUmdHYnEwTVJIbFRpU2hQYWowdEE9PSIsInZhbHVlIjoiRmJKV2VrN2N6TGFEdUdIa3RFSGIyQ2tDNml4MUVGSlNLSDNxR0pZYWxhSnpXTHFiY1N2YlhFSzMzXC9odHdOdUwiLCJtYWMiOiJiYTExYzI5YjJkZWQ4NWU5N2FmMTlmODVlZTc1NzZjYjI2NWUwNjcwNDc4OGYxNjRhYjkzOThhNTFlMzI0Njg3In0=

eyJpdiI6IncyUTVJak1aSU1rcGs0S0VubXlrZ1E9PSIsInZhbHVlIjoieU5waEhrMXF5dkdnN3VEcStHNlhBZTdScjRrSnhzQVNFMTV0enFtSUpzeHcrb21wMUJqWnJwa3V3S3A1SE0rTEdQY3BFSWpnenRzZnp4SjdxNTdXMWh5RXU0RFRFOUtRUnUwaDR3cnRoMjg1Wkp1XC96cGhQRHc0Mk5pcEtHSnhyT0c1MHRkMVRBdG1YQ3pOWDBCVE5CM04wQXdZbTJJdklmZWVZTDlUd29pK0c3cFR6a1hGRllNZGxWdDJiNGVKWTl3MUNUZHExbCtEYUNPR0tIa015aXBcL1ZIRVVcL1FDQjhPUGlIWFQ4czRJNWgzck9RejFLQXdldWRWTnhQUE42OFNxSEZ0SzVKWFlPcHJYdU5rM21KV0lReG50UCtDbWsxK3N5VzhRUWdFWGNpQ3M2OEtHVzd0amZYb0JWbFFvWlFKUHg3OE03UjdYM05uR0lYN3Q2UTRVQ29nbFR2XC9cL2pnbmVYR0NXVGdzYlI1Mm9VSVRENGpCaVFMSlhFNzlNNFBDeGR3ajR0MktoSFdGcURHbzgyY0lIa041a2NwXC9vSHZSRlowSzlMUEtXQXlcLzVieTZjdW9USzZQZVVaNFpDVFAiLCJtYWMiOiJkMWIxM2YyYjExNjMzM2Y4YzM3ZmNmMGE1YzYxZWE4MWI1YmEzM2Q2MTkxZWE1MzFiZDRlYjkzOWQ0M2M5NDkyIn0=

eyJpdiI6Im5BSHVUOWltdFhxRHJYZFIzUFFMNWc9PSIsInZhbHVlIjoiVmNpYVFUSTFjZERJTEhcL0RcL0pGbzllbXRza3JDbmJZY1Rlampod3ZwdnZFM3MyVXlGVDVKeEo0aWhiMVduekREIiwibWFjIjoiMjYwMjcwNjk5NGZkN2Y1ZDk4ZjgzYzUyYTA4OTc3N2MxNzAyNzg0ZGM5MGMwN2RiMWUwMDNjYjk1M2I4MTY4OSJ9

eyJpdiI6IjJjVkRmRE5ob2ZCdkZkT2hFQTVXZVE9PSIsInZhbHVlIjoiSGs2akg2OU8yQmtIRVJOUDdzS1VHY28zUnJsWWZURWhNUk5cL0xEWU5wM0cxU0xZTmRKVXhTaGt0Nm9odWJ1OWJcL3ZzMjlqcUJvMEZGcjZSek95UDFyS2o3U21nMzhFWjR2TXVVYkczY09iT205dHdDQVc1T0R4TTNaMjJEMmo5bU5hNmJpWXF1eWNjY0VlTlQ5THNITjVjOWFyV3NRUCtITStrVExwTURcL3ZkUkM0SG5PZUJST0lwTGdUVDFFd1FZWlcwVENGbkI0djkxNllBb1NHZFVIQnZTd2g4XC9pc3pqTVhGVVwva0ZCaElBbzdoOEJVbHFaNFJ4VFBrdzhmQUhcLzdiV1FMeWJDbGVKeHM4R1dqN2xsWURrdXlMUFQ2T3JmSVpSRGhMSVpsQ1ArOHlzSGJCNFZIYkpNTEF5engwUE1xZ2JKXC9ORDkwN2p0VWR2b0JNd2hyTDZJZ2VKXC9DKzRsMSthQUtlY1FleDJ3RklIZHc0eEtnMzBOMmVsNWNKbnhZQk1iS0lSTm9FMVZPaGRjRHloYkRRRll0U3p6TEZGWXd5eHdGdHpESWVwVm9LV1ZkMm9rYitaUjk4eWZYb0FudEtrMGp5anJWXC9ZRnpRMjBJdERUUWZVQ0thOHNFTDZGQU5ubzMrbVNBd3M9IiwibWFjIjoiZDU2ZGU2ZjM4MzhlNTBmMTE4ZWJhNDFlMzM3NTM4OTRmYjExNjk3ODY4YWIwNTBiYmU0ZjJmNzY2MzdlNjhiNSJ9

eyJpdiI6ImtmZ2sxNEN5Tmo2WGlpeE1QazZXZWc9PSIsInZhbHVlIjoiOVE1ZzkwZFJDVGt2bzI5bXNZWjRkcnBBM0hmb044cFl5cGpJTFwvWkJlODd3NzFcL3RSMm1tdSt5UWJkZXUzbzFyIiwibWFjIjoiMGRkMDljZTIxMGE0ZmNmNGJmZTE0NTA2ZjA2NWZiM2MwN2FmNGI4NjMwNThlNjMxNDc3OTc2OTEzNmEyMTZhMSJ9

eyJpdiI6ImQ2TnFVWE54MUdlMkxQcG1uTHphbFE9PSIsInZhbHVlIjoiY0RPZTZPZ2hNV0N0amszR2Q1VGIwOFJORWU1SFI1K0ZYRDFmNGVkRFNoU3hqSDVpWm43a0UzRHlDb3ZYbE95SWtiNWFLWVg1TVFpQklSc3hDV1VFcHFuUEdldDJWYmRBeURvbUZ6aFB1Z2dBWndsVlVHbHZPSENWaEpEWDFWNEQ2XC9wcDE4MHZcLzF4dDZEWExUM3owcTVoWXFcL1NIMDA3aVZqR0Rob3hwazV0disybjBKN09iSjhpUGZNU2ZZRG9CbGlhOGtheG9PTW5SZlRhblc1XC9TU2xvNEtQTEE5Skx1ZjZCemtOd0pJOE8xSlVGVmhnU1wvV1BtZjQwSnhQdnJhdGRMRzZlcnFtRkVGK3hPMmhiM0J5RDR0aFF2YTlRblwvKytuOWtwWE94Uzg0N3dyTGJkanVLRjM3Y2xyUzVESmg5Znd1WjdEK1wvZXdnXC9XTHJxTHpDRHhpS1p3U0YxdXdybGk0dnlNY1I1T05cL09QUXZTSU83M1BXK2lrQ1N4b2x4VitkNVlWXC83MWZWQjdnUkV2OXlwYnVpQnpTczYyK040TGM4MDhpYWp5MGhiZ1BGUm5ieVFpbHg1OENEWDZqY2lwQUZ3N2JIWHRUVXFtaG1VTW5cL2xYMVRXUHhaZXl6UnYyWjV1T3RcL1c4b3M9IiwibWFjIjoiYWE5M2YwZWI4YmJiY2Q2ZmIxYTk2MDc0ZjFiM2IyZGVjMTJmMTdjZDlmYTZmMjg5NTRmNDkwMGI5MDk1MzUyYiJ9

Xem thêm: nô lệ câm truyện tranh full

eyJpdiI6IjJYQldUUW5NcE53b09ZcG1zOFFtc0E9PSIsInZhbHVlIjoiQ0VDMFZKSVU1ajJReEdoU0V2OHdHNjF1OU8yaTM2Y2REXC9kODdLRVJHbXoyRnFabmxkOXQ0VjRVWitPSUc2THMiLCJtYWMiOiIwNzNjN2E0ZmJlNjg3ZjgwZWQzNzUyZGQ3OWI4MjU1MjdmNjc1YjUxMjNiYmViN2MzMmJlNjk5ZDcxZDlhMDk2In0=

eyJpdiI6ImpFR0hzcjFQb0lOMFBKb3M4MVFGdmc9PSIsInZhbHVlIjoiYkpOMzNNdDBGSlltRlFlN3QyalwvSnRcL1ZxNjJKbTNacEtpUlwvRVR6RzZtUVhBXC9FY2hZMlZ3RGo3TGR0NDRoSERzOGlNNjFqMG4rQ3hkZ211R2daQUVDYVVmN0xTRlBxRjNpOVBFSVpoc2JDY2FQdWZLXC9CT1FnVjFld2FcL1FzdTNOcTVCNzU5U3MzTEhaRTJCXC9PME5pbG9xemljcDlVYm9sWDhBdTdhZWUwS1wvNTk2WEcxdFFMVzdcL0M4NmVlZnBtVUF1RWFEelwvd1pIdHZaY1Y1c1wvMVh2QmF6ZXNna2JFaFhtczg2RHpwTXkrNHFnOGRHNU1GdUVHXC9hN3FGbjdaaUxOQ3VFQ2Q1YlpSZk1nNzdLeE9MWnc9PSIsIm1hYyI6IjU2Y2ZhMWIxODY2M2Y3OWNjYmI5MDdkNDg5M2I2NzBjZjE3YzdkMjAwNjIzOTgzNmE0NWY2NTg4NDM4YzExMmYifQ==

Nàng quí Thanh Bình Quận vương vãi như vậy sao, cho dù hắn vẫn bị tiêu diệt cũng một lòng ham muốn gả cho tới hắn?