sự hấp dẫn của tổng tài

Chương 32 Tình cảm tối hôm đó

“Câm mồm lại!” Thu Di vừa vặn hé mồm thì đã trở nên Bạch Trúc Vi ngắt câu nói., “Mọi người thao tác ở công ty lớn thì nên dĩ hoà vi quý, chỉ là vì ko cảnh giác thực hiện ụp một ít nước lên trên người cô tuy nhiên cô ko bỏ lỡ, cô thực hiện như thế sở hữu đích thị không?”

Bạn đang xem: sự hấp dẫn của tổng tài

Thu Di hé mồm, cô tớ kinh hồn, kinh hồn vấn đề vỡ lở, tuy nhiên cũng không đủ can đảm ngăn chặn Bạch Trúc Vi, cho dù sao thân ái phận của Bạch Trúc Vi cũng rõ nét như thế.

Bây giờ yên tĩnh tĩnh lại, có lẽ rằng cô tớ còn hoàn toàn có thể cứu giúp lấy bản thân.

Lâm Tân Ngôn lặng lẽ để ý hành vi hỗ tương của Bạch Trúc Vi và Thu Di.

Cô chỉ cảm nhận thấy giá buốt.

Không cần là khung người giá buốt.

Mà là tim giá buốt.

Bởi vì thế cô gả mang lại Tông Cảnh Hạo tuy nhiên thực hiện mang lại nhiều người hận cô như thế.

Vốn tưởng rằng chỉ là một trong cuộc thanh toán giản dị và đơn giản, lúc này lại sở hữu nhiều phiền toái như thế.

Cô nghĩ về không hiểu nhiều, cũng nghĩ về ko thông, rõ nét biết hôn nhân gia đình của cô ý và Tông Cảnh Hạo là thanh toán, vì sao lại ko thể đồng ý cô như thế.

Thu Di hung hãn trừng đôi mắt nhìn Lâm Tân Ngôn.

Cô chỉ coi như ko phát hiện ra.

Sợ là cô tớ bị người không giống tận dụng mà còn phải ko biết.

Rất thời gian nhanh, Quan Kình đặt chân vào, nhìn Thu Di một chiếc, “Cô bị thải hồi rồi.”

Thu Di ngớ người một khi, “Không cần tôi cố ý.”

“Cô thực hiện vật gì thì tự động bản thân biết.” Quan Kình con quay người, liếc nhìn quý khách một chiếc, những người dân coi chuyện vui sướng đều vươn lâu năm cổ, ham muốn nghe rõ rệt câu nói. Quan Kình ham muốn thưa.

“Muốn biết thì Lúc tan thực hiện cho tới chống camera xem xét lại camera, đó là công ty lớn, ko cần chợ, công ty chúng tôi ko cần thiết nhân viên cấp dưới ko cấu kết, kỳ vọng quý khách lấy chuyện này thực hiện bài học kinh nghiệm.” Nói kết thúc Quan Kình ngay lập tức giải thể quý khách, “Phải làm những gì thì mau đi làm việc cút.”

Mọi người quay về địa điểm của tớ, Lâm Tân Ngôn cũng quay về địa điểm của tớ, Tông Cảnh Hạo bước thoát khỏi văn chống, cho tới chống họp nhằm họp, Thu Di phát hiện ra Tông Cảnh Hạo ngay lập tức chạy lại.

“Tổng giám đốc Tông, ko cần tôi cố ý đâu.”

Tông Cảnh Hạo không thích nghe cô tớ nhiều câu nói., băng qua cô tớ, kế tiếp bước đi cút về phía chống họp.

Thu Di vẫn ham muốn xua theo đòi ngay lập tức bị Quan Kình kéo lại, “Tự cô thực hiện chuyện gì thì tự động rõ rệt, cô cũng biết cá tính của tổng giám đốc Tông.”

“Nhưng——“ Thu Di hé mồm ham muốn lý giải, tuy nhiên vạc hiện nay căn phiên bản ko thể lý giải rõ rệt.

Quan Kình nhìn cảnh cáo cô tớ một chiếc rồi trở về phía chống họp.

Thu Di không thích bị thôi việc như thế, cô tớ cần cút cầu van nài Bạch Trúc Vi, phụ thuộc vào mối liên hệ của Bạch Trúc Vi và Tông Cảnh Hạo, chỉ việc Bạch Trúc Vi van nài hùn cô tớ thì chắc hẳn rằng chuyện này còn tồn tại thời cơ cứu giúp thưa.

Cô tớ đợi ở cửa ngõ chống họp.

Hơn một giờ sau hội nghị kết đốc, cửa ngõ chống hội nghị hé rời khỏi, khung người to lớn của Tông Cảnh Hạo đứng ở cửa ngõ, sau sườn lưng anh là Quan Kình và Bạch Trúc Vi.

Nhìn thấy cô tớ, hầu hết quý khách đều chau ngươi.

Thu Di nhào lên phần bên trước cầm lấy cánh tay Bạch Trúc Vi, “Chị Vi, chị phải yêu cầu hùn em, em khiến cho khó khăn dễ dàng mang lại Lâm Tân Ngôn đều là vì thế chị—-”

“Cô thưa linh tinh ranh vật gì vậy?” Bạch Trúc Vi gằn giọng, một tay đẩy cô tớ rời khỏi.

“Nhưng rõ nét là chị thưa chị ko quí cô tớ.” Thu Di ko cho rằng Bạch Trúc Vi lật mặt mũi thời gian nhanh như thế.

“Tôi ko quí cô tớ, tuy nhiên tôi sở hữu bảo cô cút khiến cho khó khăn dễ dàng mang lại cô tớ không?” Bạch Trúc Vi phỏng vấn.

Cô tớ ko quí Lâm Tân Ngôn, tuy nhiên, câu nói. của cô ý tớ rõ nét ám chỉ, “Nhưng—”

“Chuyện bởi bản thân thực hiện thì tự động cần trả giá bán.” Bạch Trúc Vi gọi đảm bảo an toàn cho tới, “Lôi cô tớ rời khỏi ngoài!”

“Chị Vi, cầu van nài chị hãy van nài hùn em, em ko thể rơi rụng việc làm này được!”

Bạch Trúc Vi không nói, ko biết câu nói. thưa linh tinh ranh ko biết nặng nề nhẹ nhàng này của Thu Di tiếp tục thực hiện Tông Cảnh Hạo nghĩ về cô tớ ra làm sao.

Xem thêm: ảnh đế gặm cỏ gần hang

Cứu cô ta?

Còn lâu mới nhất sở hữu cửa ngõ.

Nhìn thấy không thể kỳ vọng gì, Thu Di tức phẫn uất quan sát về phía Bạch Trúc Vi hét lên, “Bạch Trúc Vi cô là đồ vật qua chuyện cầu rút ván, cô vờ vịt hiền đức lành lặn, cô sợ hãi tôi thôi việc, cô sẽ không còn được bị tiêu diệt tử tế—”

“Còn ko lôi cô tớ ra bên ngoài, nhằm cô tớ ở trên đây khiến cho rơi rụng trật tự động sao?” Quan Kình khiển trách cứ một câu, đảm bảo an toàn sử dụng thêm thắt mức độ nhanh gọn thực hiện tiếng nói của Thu Di bặt tăm ngoài vị trí này.

Tông Cảnh Hạo nhượng bộ như đặc biệt ghét bỏ trò mỉm cười này, bước đi anh bước đặc biệt thời gian nhanh.

Bạch Trúc Vi theo đòi.

Sau Lúc nhập văn chống, Bạch Trúc Vi tiến thủ lên kể từ đàng sau bao phủ lấy vòng eo thon có thể của anh ấy, “Anh Hạo, anh nghe em nói—” Gương mặt mũi cô tớ áp nhập bờ sườn lưng rộng thoải mái của anh ấy, “Em chỉ thưa em ko quí cô ấy, tuy nhiên em thực sự ko bảo người cút khiến cho khó khăn dễ dàng mang lại cho cô ấy.”

Tông Cảnh Hạo cúi đầu, nhìn đôi bàn tay đang được bao phủ lấy eo bản thân của cô ý tớ, “Anh từng thưa, anh tiếp tục mang lại em một danh phận, cần thiết gì cần nôn nóng như vậy?”

Nói kết thúc anh ngay lập tức gỡ tay Bạch Trúc Vi rời khỏi, “Anh vấp nhập em, mặc dù ở nhập trường hợp này, anh đều tiếp tục phụ trách, trong tương lai ko cần thiết khiến cho khó khăn dễ dàng mang lại cô ấy.”

Bạch Trúc Vi không thích buông tay rời khỏi, tuy nhiên mức độ lực của Tông Cảnh Hạo quá nặng, cô tớ không tồn tại cơ hội này chỉ hoàn toàn có thể bị nghiền buông tay rời khỏi.

“Anh Hạo, thực sự em không tồn tại thực hiện như thế, mặc dù em thực hiện sai chuyện gì thì đều là vì thế anh, em yêu thương anh thì sở hữu gì sai sao? Em theo đòi anh lâu như thế, anh còn không hiểu nhiều em sao?” Bạch Trúc Vi nước đôi mắt lưng tròng nhìn anh, “Đừng nói đến việc hiến dưng khung người mang lại anh, trong cả bảo em bị tiêu diệt vì thế anh thì em cũng đồng ý, em quí anh, yêu thương anh, em kinh hồn rơi rụng anh!”

Biểu cảm của Tông Cảnh Hạo buông lỏng một ít, ko cần vì thế ý tình thực tâm thiết tha của cô ý tớ, suy mang lại nằm trong, vẫn chính là tình thương tối hôm ê.

Anh đem tay vệ sinh nước đôi mắt ở khoé đôi mắt cô tớ, “Anh ko mắng em, vì sao em khóc, ham muốn nhằm anh mượt lòng sao?”

Nước đôi mắt ứ đọng bên trên khoé đôi mắt rơi xuống, cô tớ nghẹn ngào, “Em kinh hồn anh ko cần thiết em, kể từ nhỏ cho tới rộng lớn em không tồn tại người thân trong gia đình, tăng trưởng ở trại trẻ con không cha mẹ, nhằm hoàn toàn có thể bay ngoài cuộc sống thường ngày ở trại trẻ con không cha mẹ, em cần nỗ lực tiếp thu kiến thức, tiếp sau đó ông trời thương em nhằm em gặp gỡ được anh, anh là người thân trong gia đình độc nhất của em, người độc nhất em quí, em ko thể rơi rụng anh—”

Tông Cảnh Hạo, “Sẽ ko, anh đã nhận được câu nói. em thì tiếp tục mang lại em.” Anh thu tay lại, con quay người ko nhìn cô tớ nữa, “Đi thao tác cút.”

Bạch Trúc Vi ngày càng không hiểu nhiều anh.

Bạch Trúc Vi, “Anh Hạo.”

Tông Cảnh Hạo, “Đi cút.” Trong xúc cảm của anh ấy ẩn lấp liếm một ít ko kiên trì, rõ nét là không thích thưa nhiều cho tới chủ thể này.

Bạch Trúc Vi chỉ hoàn toàn có thể thoát khỏi văn chống trước.

Cô tớ ngày càng không hiểu nhiều được hành vi của Tông Cảnh Hạo, chủ yếu vì thế sở hữu loại xúc cảm ko xác lập này, thực hiện ngược tim đang được yên tĩnh bình của cô ý tớ lại khơi dậy.

Cô tớ cút vào trong nhà lau chùi, gọi một cuộc điện thoại cảm ứng.

“Không cần cô vẫn thưa là vẫn rời khỏi tay rồi sao?  Tại sao cô tớ vẫn sờ sờ xuất hiện nay ở nhập công ty?”

“Thất bại rồi.” Lâm Vũ Hàm cũng tương đối tức phẫn uất.

Bạch Trúc Vi tức phẫn uất mà đến mức ham muốn mắng Lâm Vũ Hàm, tuy nhiên vẫn còn đó nên dùng cho tới nên cô tớ chỉ hoàn toàn có thể kìm nén sự tức phẫn uất, “Sao lại hoàn toàn có thể thất bại?”

Lâm Vũ Hàm, “Tôi và u tôi lơ là, chỉ tìm hiểu một người con trai, sản phẩm là nhằm cô tớ chạy bay mất!”

Bạch Trúc Vi thực sự đặc biệt ham muốn mắng một câu ngu ngốc!

Bạch Trúc Vi, “Vậy cô bỏ lỡ mang lại cô tớ như thế sao?”

Lâm Vũ Hàm, “Mẹ tôi thưa chắc hẳn rằng cô tớ sẽ sở hữu được chống bị, mới đây kinh hồn là ko thể rời khỏi tay.” Hơn nữa nhập công ty lớn xẩy ra chuyện, thái phỏng của Lâm Quốc An đối u cô tớ nhượng bộ như ko đảm bảo chất lượng như lúc trước trên đây nữa.

Bây giờ cô tớ cần cầm được Lâm Quốc An trước.

Thực sự cần tương tự như tám năm vừa qua, đem nhì u con cái Trang Tử Khâm cút ngoài thì chúng ta mới nhất thực sự kết thúc đời.

Bạch Trúc Vi nôn nóng, tuy nhiên cô tớ ko thể tự động bản thân rời khỏi tay, chỉ hoàn toàn có thể nhẫn nhịn, “Vậy cô thời gian nhanh lên một ít.”

Lâm Vũ Hàm, “Sao cô lại tong tả rộng lớn tôi vậy?”

Bạch Trúc Vi ngớ người một khi, vạc hiện nay thái phỏng vừa vặn rồi của tớ quá vội vàng vàng, “Đâu sở hữu, ko cần tôi tong tả thay cho cô sao? Người phụ nữ giới như Lâm Tân Ngôn, sao hoàn toàn có thể xứng với Tông Cảnh Hạo, cô thưa sở hữu cần không?”

Xem thêm: dùng cả đời để quên

Lâm Vũ Hàm, “Đó là vấn đề đương nhiên, vốn là tôi cần gả mang lại Tông Cảnh Hạo, đồ vật ti tiện như Lâm Tân Ngôn mới nhất là kẻ không tồn tại tư cách!”

Bạch Trúc Vi mỉm cười khẩy, Lâm Tân Ngôn không tồn tại tư cơ hội thì Lâm Vũ Hàm sở hữu tư cơ hội sao?

Bạn đang được hiểu truyện mới nhất bên trên Metruyen_hot. Truyện được update liên tiếp .Hãy lưu giữ từng ngày nhập hiểu chúng ta nhé! Cạnh không giống copy tiếp tục thiếu thốn nội dung chương ê ạ!