tiên sinh quỷ của anh biến mất rồi

"Tôi dùng đồ chay," Cố Duy Sanh quay đầu sang một bên né tay Lâu Tiêu, "Với ai anh cũng táy máy thủ công vậy hả? Tôi trên đây đem chút thương cho tới Đường Ninh rồi đó."

Lâu Tiêu gần như là dồn rất là nặng nề từ đầu đến chân lên Cố Duy Sanh, tuy nhiên Cố Duy Sanh vẫn tiếp tục nện bước nhẹ nhàng tênh, kéo một thương hiệu nam nhi to tướng cao trở về phía đằng trước nhưng mà ko bắt gặp chút trở ngại này.

Bạn đang xem: tiên sinh quỷ của anh biến mất rồi

"Bởi vì như thế cậu rất khác," Lâu Tiêu nhỏ tiếng nói, bên trên trán toát rời khỏi một tầng các giọt mồ hôi, toàn thân thích yếu đuối ớt như bị bệnh trở nặng, "Như người rét chuẩn bị bị tiêu diệt bắt gặp được khối băng, hắn tiếp tục mong muốn chạy cho tới ôm một chiếc ko cần sao?"

Về phần những người dân không giống, so với hắn đều là "dầu" sập thêm vô lửa, làm thế nào hắn rất có thể thân mật được.

"Cậu thiệt sự không thích húp máu?" Lâu Tiêu nhấp lên xuống lắc ngón tay bám ngày tiết chuẩn bị đông đúc lại, "Cố Duy Sanh, cậu thiệt sự là quỷ chứ không cần cần tài năng thiên bẩm địa bảo gì hửm?"

Trong đôi mắt Lâu Tiêu, Cố Duy Sanh cũng ko cần vô dục vô cầu, Khi rời khỏi tay cũng ko nhằm ý cho tới chuyện không thích phát hiện ra ngày tiết hay không sát sinh, một anh hùng thông thường như thế làm thế nào lại rất có thể tu luyện một thân thích linh khí tinh khiết như thế?

"Làm anh tuyệt vọng rồi, tôi ko cần tài năng thiên bẩm địa bảo gì cả." Bốn bề vắng vẻ lặng, Cố Duy Sanh kéo Lâu Tiêu nhanh gọn trở về phía cửa ngõ rộng lớn, "Mặc cho dù không tồn tại ký ức trước lúc bị tiêu diệt, tuy nhiên tôi vững chắc cú tôi từng bị tiêu diệt."

Trước Khi nó tu trở nên quỷ tiên, quỷ khí bên trên người nó cũng vô số rộng lớn đám quỷ ác là bao.

Trong trạch viện dày quánh âm khí nồng đậm nhưng mà bám nhớp, cây xanh bên phía trong héo rũ, nom không còn chút lòng tin này.

Lão Bạch với họa tiết red color bên trên trán nhẹ dịu chạy cho tới lân cận Cố Duy Sanh, con cái ngươi gold color nhạt nhẽo vô tối tối tự động dưng khiến cho nó tăng vài ba tia tối tăm.

[Mé, linh khí này khó khăn ăn vượt lên trước cút,] Lão Bạch ghét bỏ vứt thè lưỡi, [Mùi hương thơm bên trên người Lâu Tiêu vượt lên trước dễ dàng ngửi, anh rất có thể quản lí hắn chút không?]

"Che ỉm mùi hương ngày tiết của anh ý lại cút," Cố Duy Sanh trung thực truyền đạt yêu cầu của Lão Bạch, "Lát nữa nhưng mà bị quỷ ăn thì chớ ngóng tôi cứu vớt."

Lâu Tiêu đặc biệt biết lắng tai sử dụng một tia nghiệp hỏa nhạt nhẽo cho tới ko thấy rõ rệt thắp sạch sẽ ngày tiết bên trên tay, tiếp sau đó hắn bày rời khỏi vẻ mặt mày không có tội chỉ chỉ khoé môi Cố Duy Sanh: "Mùi còn lại tại phần cậu."

"Phiền phức." Cố Duy Sanh nhanh chóng lè lưỡi liếm vết ngày tiết mặt mày môi, lúc này nó đem chút ăn năn hận vì như thế vẫn đồng ý thanh toán với Lâu Tiêu rồi.

Tốt đâu ko thấy chỉ thấy chọc vào trong 1 lô phiền toái.

Nhưng ngay lập tức khoảng thời gian ngắn ngày tiết ngấm vô vị giác, trong tim Cố Duy Sanh yên ắng tịch thu chút ăn năn hận trước đó——

Không một ít mùi vị tanh và rỉ Fe, ngày tiết của Lâu Tiêu đuối mức giá sướng ê mồm, một vừa hai phải như giọt sương thứ nhất buổi sáng sớm sớm, lại như bông tuyết thứ nhất Khi vô đông đúc, tuy rằng ko cảm biến rõ rệt biến đổi của tu vi, tuy nhiên Cố Duy Sanh vận đem linh khí thực sự thông thuận rộng lớn xưa thật nhiều.

Chú ý cho tới khí tức của Cố Duy Sanh vẫn thật sạch ổn định toan như trước đó, Lâu Tiêu ưng ý cong môi, tiếp sau đó nhắm đôi mắt lại như vẫn yên tĩnh tâm.

Bị nghiệp hỏa thiêu thắp đều là tội, ngày tiết của hắn cũng ko nước ngoài lệ.

Nhưng may thay cho, người sinh rời khỏi vẫn đem tội như hắn lại bắt gặp được một con cái quỷ không biến thành hắn kéo nghiêng ngoài tiến trình.

Không ngờ quẻ phen này của hắn lại bói đặc biệt chuẩn chỉnh.

Có lẽ Chung gia cơ quá mức cho phép tin yêu tưởng plan sử dụng âm khí bức Lâu Tiêu tự động thiêu, nên bên phía ngoài Tống trạch không đem phục kích như tưởng tượng của Cố Duy Sanh, không còn thảy đều yên tĩnh tĩnh như trước đó Khi chúng ta vô vô.

Cố Duy Sanh tiện nghi tìm kiếm được địa điểm ngừng xe pháo của tất cả nhị, tuy nhiên vị thiên sư này này lại hạ quyết tâm fake bị tiêu diệt, Cố Duy Sanh đành cần vạn bất đắc dĩ lôi Lâu Tiêu vô xe pháo của tôi.

Tiếng "Tách tách" đặc biệt nhỏ truyền vô tai Cố Duy Sanh, nó xoay đầu lại nom thông thoáng qua chuyện, tuy nhiên chỉ phát hiện ra một những vết bụi cỏ tương đối lắc động.

Lão Bạch nhẹ dịu nhảy lên ghế sau, Cố Duy Sanh ko thèm nhằm ý lên xe pháo đóng góp cửa: "Nhà anh ở đâu?"

"Không lấy hình ảnh về sao?" Thoát ngoài mái ấm cũ âm khí dừng trọng, Lâu Tiêu nghiêng đứa ở ghế sau lấy lại lòng tin, "Tôi hãi ngày mai tè trợ lý của cậu hiểu nhầm này cơ."

"Chuyện ổng hiểu nhầm còn không nhiều chắc?" Cố Duy Sanh gõ gõ vô lăng lái xe, "Nói cút, cút đâu?"

"Đến mái ấm cậu, mái ấm tôi giờ chỉ hãi không thể an toàn và tin cậy," Lâu Tiêu một vừa hai phải trêu Lão Bạch đang được liều mình rời hắn một vừa hai phải phát biểu, "Nhưng nhưng mà tôi nghe phát biểu cậu là trình diễn viên lưu giữ bản thân trong sáng vô nằm trong, scandal thứ nhất vẫn bám vô tôi, cậu đem không can tâm không?"

Cố Duy Sanh nhảy cười: "Không cam lòng? Tôi cũng không như anh rất có thể tùy tiện bị người tớ chụp được."

"Anh lo ngại cho tới anh trước cút," Cố Duy Sanh nom gương sau đối lập với hai con mắt phân phối rũ của Lâu Tiêu, "Đại hình ảnh đế tối hôm khuya khoắt chạy cho tới đoàn thực hiện phim, đạo trình diễn phổ biến không có căn cứ bị thương ở chân, tôi thấy [Mê trạch] này vững chắc không xoay được nữa rồi."

"Yên tâm, bao nhiêu chuyện cơ tôi tiếp tục xử lý chất lượng." Tâm tình Lâu Tiêu ko tệ cam kết, "Cậu chỉ việc trình diễn thiệt chất lượng vai Tống Hòa An là được."

Xe quẹo thoát khỏi con phố nhỏ, hòa vào trong dòng xe pháo vô tối tối, bão táp nhẹ nhàng thổi qua chuyện mặt mày, Cố Duy Sanh đùng một cái nổi lên hào hứng thủ thỉ phiếm: "Kịch bạn dạng này cũng ko cần bởi phân thân thích của cây viết thần ghi chép, anh đem vững chắc mong muốn trình diễn tiếp không? Không hãi giẫm sập bảng hiệu của mình?"

"Tôi trên đây đó là bảo bệnh chống vé," Lâu Tiêu ko khách hàng khí phóng đại sự nổi giờ đồng hồ của tôi, tiếp sau đó hắn trang nghiêm phát biểu, "Kịch bạn dạng [Mê Trạch] ko tệ đâu, Từ Thanh Sơn đích thị thiệt tài năng, tuy nhiên ông tớ vượt lên trước dựa dẫm vô cây cây viết cơ."

Cố Duy Sanh nhấp lên xuống đầu: "Nhưng những kiệt tác đem ông tớ lên đỉnh điểm quả thực ko cần bởi ông tớ ghi chép, vị thế càng tốt ông ta càng hoảng loạn, mặc dù không tồn tại ước toan với Tống Như Yên, tôi nghĩ về ông tớ cũng tiếp tục trung thực quay về Tống trạch nhưng mà thôi."

"Đây đó là lòng tham ô của quả đât," Lâu Tiêu cụp đôi mắt vui chơi lá bùa vô tay, "Là người thì ko bay được."

Cố Duy Sanh thay đổi đề tài: "Đây là vẹn toàn nhân anh mong muốn trình diễn quỷ sao?"

"Cũng ko vô lý như thế, đơn thuần tôi ko mến kết viên của Tống Hòa An," Lâu Tiêu ngước mặt mày quan sát về phía Cố Duy Sanh, "Kiểu anh hùng thánh phụ ko mến phù hợp với tôi."

"Thánh phụ?" Cố Duy Sanh cau mi, "Cậu ấy đơn thuần nom thông thoáng thôi."

"Vậy cứ nghĩ rằng tôi ko nom rời khỏi cút," Lâu Tiêu dựa vào ghế xe pháo nhắm đôi mắt lại, "Mệt vượt lên trước trời, tất cả chúng ta về mái ấm cút vẫn."

Cứ một ngàn con người thì mang trong mình một ngàn thương hiệu Hamlet[1], Cố Duy Sanh vô tình thay cho thay đổi tầm nhìn của Lâu Tiêu, nó giẫm chân ga, theo phía dẫn chạy về căn hộ mái ấm bản thân.

Xem thêm: gió nổi lên rồi

(Cứ một ngàn con người thì mang trong mình một ngàn thương hiệu Hamlet [一千个人眼中就有一千个哈姆雷特]: Câu gốc giờ đồng hồ Anh là "There are a thousand Hamlets in a thousand people's eyes", Hamlet là anh hùng vô vở bi hài kịch "Hamlet" của Shakespeare, câu này mong muốn phát biểu cho tới việc từng người Khi hiểu cuốn này đều sẽ sở hữu được những cảm biến không giống nhau về anh hùng Hamlet. Hiểu nôm mãng cầu là từng người dân có cuộc sống thường ngày không giống nhau nên sẽ sở hữu được ý kiến và tâm lý không giống nhau. Một ngàn con người thì mang trong mình một ngàn chủ ý không giống nhau.)

Hy vọng thời điểm hôm nay nó rất có thể ngủ đầy đủ sáu giờ đồng hồ.

Cái gì nhưng mà nom thoáng? Lâu Tiêu đang được chợp đôi mắt lặng lẽ mở đôi mắt rời khỏi, diễn biến chất lượng cho tới đâu cũng ko che ỉm được một sự thật——

Từ Thanh Sơn mong muốn cho tới vai chủ yếu bọn họ Tống im tương đối lặng giờ đồng hồ bị tiêu diệt cút.

Đây mới mẻ là dự định ban sơ Khi Từ Thanh Sơn ghi chép nó.

*

Bên vô chống thao tác làm việc của Quả Đào Bát Quái. Người nam nhi gầy đét gò khích động phanh PC, sẵn sàng gõ một bạn dạng thảo rất có thể nổ tung Weibo vô sáng sủa mai.

#Vì trình diễn sinh tình? Đêm khuya tịch mịch nhị người Lâu Cố bắt gặp riêng biệt nhau ở đoàn phim!#

Ai cũng phát biểu dưa của Lâu Tiêu và Cố Duy Sanh rất khó hái, tuy nhiên vận may này cho tới ko cản được, người nam nhi hạnh phúc liên kết máy hình ảnh với PC, hình ảnh chụp thân thương như thế, ko uổng công hắn tớ liên tiếp ngồi xổm lân cận đoàn phim bao nhiêu tối.

Nhưng bằng phương pháp này cơ, quy trình vận tải hình ảnh lên đặc trưng lờ đờ, người nam nhi kiên trì đợi nhị phút, thành phẩm ở đầu cuối thực hiện cho tới hắn tớ ko thể ko há to tướng miệng——

Cố Duy Sanh vô hình mất tích rồi.

Hắn tớ chụp tổng số năm tấm Cố Duy Sanh và Lâu Tiêu "âu yếm ôm nhau", tuy nhiên lúc này vô hình chỉ từ lại 1 mình Lâu Tiêu.

Lâu Tiêu vô hình vẫn đẹp nhất trai tuấn tú như trước đó, tuy nhiên dạng của hắn vì như thế mất mặt cút sự kết hợp của Cố Duy Sanh nên nom vô nằm trong tai ác dị.

Gặp quỷ hả trời, người nam nhi nhịn ko được xoa xoa đôi mắt, Cố Duy Sanh đâu mất mặt rồi?

Rốt cuộc là đôi mắt hắn hư đốn hoặc camera hỏng?

Đáng tiếc là, cho dù người nam nhi đem dày vò ra sao thì hình ảnh bên trên hình vẫn ko hề thay cho thay đổi. Mười phút sau, người nam nhi bày rời khỏi vẻ mặt mày thiếu tin tưởng vô cuộc sống thường ngày ngồi phịch xuống ghế, phân chia buồn với dưa rộng lớn thông thoáng qua chuyện.

Chờ chút! Ánh đôi mắt của những người nam nhi chợt sáng sủa ngời, mặc dù vô hình không tồn tại Cố Duy Sanh, tuy nhiên xe pháo của nó vẫn còn đấy đó!

Đây vô cùng cũng rất có thể xem như là dưa lớn!

Người nam nhi vỗ bàn một chiếc, phen loại nhị trào lên mong muốn thực hiện sốc cho tới giới vui chơi giải trí.

Trong khi người nam nhi đang được sục sôi ý chí võ thuật gõ keyboard, Smartphone riêng biệt của hắn tớ đột ngột vang lên.

"Chào ngài, Quả Đào Bát Quái..."

Hai phút sau, người nam nhi đặt điều Smartphone xuống, yên ắng xóa bạn dạng thảo đang được ghi chép dở dang vô PC.

Cái thương hiệu Đường Ninh này nửa tối rồi còn ko cút ngủ à? Người nam nhi thở nhiều năm, ngoan ngoãn ngoãn xóa bạn dạng sao lưu rồi gửi hình hình ảnh trong tay cho tới vỏ hộp thư được chỉ định và hướng dẫn.

"Ting."

Giao diện lời nhắn hiện thị lên, vài ba số ko vô thông tin tài khoản thực hiện người nam nhi vừa lòng tắt Smartphone.

Thủ đoạn mối quan hệ công bọn chúng giản dị nhưng mà thô bạo của Lâu Tiêu thực sự thực hiện người tớ yêu thương mến nhưng mà.

Về phần thực hiện sốc cho tới giới giải trí——

Thôi thì phát biểu sau vậy.

*

Lâu Tiêu được paparazzi nhắc cho tới đang được ngồi bên trên sô trộn mái ấm Cố Duy Sanh vệ sinh tóc.

May nhưng mà khu chợ căn hộ này Open 24/24, lại còn hết sức chú ý cho tới quyền riêng lẻ, bởi vì ko Cố Duy Sanh thiệt thực sự ko có thể bước đi đâu mò mẫm cho tới Lâu Tiêu một cỗ vật dụng lau chùi và vệ sinh cá thể.

"Đêm ni anh ngủ ở phòng tiếp khách," Cố Duy Sanh sử dụng ánh nhìn chỉ địa điểm phòng tiếp khách, "Ngày mai gọi Đường Ninh cho tới đón anh sớm chút."

Lâu Tiêu gật đầu: "Thù lao tôi tiếp tục trả cho tới cậu, vào cuối tuần tôi tiếp tục dẫn cậu cho tới mái ấm cũ Lâu gia, ghi nhớ nhằm trống trải thời gian đó."

Cố Duy Sanh "Ừ" một giờ đồng hồ, coi như thể đồng ý.

Nghiêm túc nhưng mà phát biểu, nó đích thị thiệt đem chút hào hứng với phù chú, sau khoản thời gian học tập được chú mới mẻ, nó cũng rất có thể thay đổi vết tương khắc mới mẻ cho tới Lão Bạch.

"Đúng rồi, nhị con cái quỷ cơ cậu vẫn muốn ăn không? Trừ Tống Như Yên cần đem về nhằm report thành phẩm, nhị con cái còn sót lại tôi rất có thể đem cậu," Lâu Tiêu trang nghiêm phát biểu, "Nhưng nhưng mà bọn bọn chúng không sạch như thế, tôi đoán cậu cũng thấy chướng đôi mắt."

Cố Duy Sanh: "..." Phí lời nói, âm khí ko tinh khiết như thế làm thế nào rất có thể xứng với hấp thụ tinh tuý nhật nguyệt như y?

Xem thêm: cách để chồng đứng về phía tôi

[Vâng vâng vâng,] Lão Bạch vệ sinh ria mép cười cợt khà khà, [Lão Cố của tất cả chúng ta chủ yếu là tè tiên nam giới.]

[Cút thanh lịch mặt mày.] Cố Duy Sanh tức phẫn uất đập cho tới Lão Bạch một cú, nó húp một ngụm không còn ly nước trái ngược cây, "Tôi cút ngủ, tè thiên sư anh tự động bản thân nghịch ngợm cút."

"Chờ vẫn," Lâu Tiêu ném khăn mặt mày thanh lịch mặt mày, chuẩn chỉnh xác túm lấy tay Cố Duy Sanh, "Tôi rất có thể ngủ công cộng với cậu không?"