tiên võ de tôn truyenfull

Đệ tử nước ngoài môn Diệp Thần, cũng chính vì đan điền bị vỡ, không tồn tại duyên nhằm tu tiên, giờ đây trục xuất thoát ra khỏi Chính Dương tông, cả đời ko được phi vào núi Dương Linh."Trong đại năng lượng điện vĩ đại, tiếng nói rét mướt lùng như lời nói phán xét của Thượng Thương giàn giụa uy nghiêm nghị ko được chấp nhận phản bác bỏ lại.Cạnh bên dưới, Diệp Thần đứng lặng lẽ vô năng lượng điện, vẻ mặt mày tái mét nhợt như tờ giấy má. Khi chàng nghe loại tuyên phạt vô tình bại, quả đấm của hắn cũng Từ đó siết chặt lại. Có lẽ lực quá nặng, móng tay bị cắm vô lòng bàn tay, ngấm đẫm đi ra tiết tươi tắn.Đan điền bị vỡ tan, vô duyên tu tiên.Diệp Thần mỉm cười cợt, vô đôi mắt lại tràn trề bi thương.Ba ngày trước, hắn chung tông môn xuống núi lấy linh dược, lại bị cao thủ đối địch tông môn tấn công lén. Hắn thục mạng bị tiêu diệt bảo đảm an toàn linh dược, cửu tử nhất sinh quay về tông môn, đan điền bị tấn công nhừ, trở nên một phế truất vật ko rộng lớn ko thông thường.Chỉ là, hắn ko hề nghĩ về cho tới, lòng trung thành với chủ của hắn, ở vô đôi mắt bọn người cao cao bên trên thượng đó lại ko xứng đáng một đồng. Thế tuy nhiên cấp ko đợi nổi mong muốn xua hắn cút thời gian nhanh vì vậy, tương tự vứt rác rưởi rưởi không tồn tại tiện dụng gì."Sao còn ko đi?" Nhìn thấy Diệp Thần vẫn như cũ đứng đấy ko cút, vô đại năng lượng điện lại sở hữu lời nói vô cùng ko kiên trì vang lên."Đan điền đều vỡ, còn mong muốn ở ăn vạ ở phía trên sao? Chính Dương tông từ xưa cho tới giờ ko lưu phế truất vật.""Nuôi ngươi thân phụ ngày, đã mất lòng quan hoài giúp sức."Trong năng lượng điện lời nói coi thường thông thường bại đặc trưng chói tai, rớt vào vô tai Diệp Thần, tương tự từng cây châm rắn rỏi cắm vô trong thâm tâm của hắn."Tông môn như vậy này, thiệt là làm công việc mang đến lòng tớ rét mướt giá!"Tiếng phát biểu khàn khàn đem theo gót bao nhiêu phần bi phẫn, Diệp Thần tĩnh lặng tảo người.Ngoài năng lượng điện, Linh Sơn trải rộng lớn, những cây cổ thụ che trời san sát, linh khí mung lung u ám và mờ mịt, mây thong manh lượn lờ tràn ngập, Tiên Hạc cất cánh lượn nhảy múa, điểm này tường hòa yên lặng tĩnh, phảng phất tương tự một miếng nhân gian lận tiên giới.Đây đó là Chính Dương tông, một chiếc tông môn tu tiên ở phương nam giới của Đại Sở.Nhưng giờ đây phía trên không còn thảy, ở vô đôi mắt Diệp Thần, đều lòi ra băng lãnh vì vậy, nhằm hắn nhịn ko được ôm thân thiết thể run rẩy lẩy bẩy."Ta tiếp tục phát biểu rồi! Vẫn là bị trục xuất tông môn mà!"Diệp Thần mới nhất một vừa hai phải rời khỏi, thì sở hữu môn sinh trường phái so với hắn chỉ trỏ, sở hữu trào phúng, cũng sở hữu than vãn nhẹ nhõm."Muốn phát biểu Diệp sư huynh cũng đầy đủ xứng đáng thương, trước khi hắn so với tất cả chúng ta rất tuyệt, nếu như không tất cả chúng ta cút tiễn đưa hắn đi!""Đưa vật gì fake, tất cả chúng ta đó là Tiên Nhân, hắn được xem là loại gì?""Bây giờ rất khác thời xưa nữa rồi."Lời phát biểu giễu nằm trong than vãn nhẹ nhõm ở xung xung quanh làm cho Diệp Thần cúi thấp đầu xuống, mong muốn phát biểu gì bại, tuy nhiên lời nói nói đến việc cuống họng lại tương tự bị xương của cá chèn trong cổ họng vậy, giờ khắc này hắn tương tự là một trong tầy bị kéo cút lượn phố, bị trần giới chỉ trỏ sỉ nhục.Đúng vậy! Hắn không hề là Diệp Thần trước bại nữa.Hắn hiện nay ko nên là Tiên Nhân tu luyện, tuy nhiên là một trong phế truất vật sở hữu đan điền vỡ tan, thời xưa cao ngạo, sớm tiếp tục không hề còn lại chút gì, đương đầu nghề đời rét rét mướt, sở hữu đơn giản vắng lặng tiêu thụ.Ôi thối ôi!Tiếng cười cợt nghiền ngẫm kể từ phía đằng trước truyền cho tới, một môn sinh áo white tay tóm quạt xếp kể từ đối lập tiếp cận, vô đôi mắt hắn coi coi Diệp Thần cười cợt rét mướt, "Đây là ai nhỉ! Đây ko nên Diệp sư huynh của tất cả chúng ta sao?"Diệp Thần khẽ ngước đầu, kể từ vô khe hở của những sợi tóc thấy được cỗ dáng vẻ người cho tới, diện mạo hắn white nõn, nhì miếng bờ môi mỏng tanh hiển lộ rõ nét sự cay nghiệt, coi như coi còn tuấn lãng, lại vẫn tiếp tục nẩy một hai con mắt phượng."Triệu Khang." Diệp Thần kể từ vô trí ghi nhớ tìm ra thương hiệu của những người nọ. Triệu Khang ngày trước so với hắn là vị Diệp sư huynh này mặc dù vậy cực kì kính cẩn, cũng không như thời điểm hiện tại âm khí và dương khí quái ác khí vì vậy.Chà chà chà!Suy nghĩ về bị tấn công gãy, Triệu Khang cút xung xung quanh Diệp Thần một vòng, coi kể từ bên trên xuống bên dưới, mồm giàn giụa đều là thanh âm tắc lưỡi, "Diệp sư huynh! Bây giờ làm thế nào huynh lại trở thành thê thảm vì vậy, sư đệ tớ coi ngược thực vô cùng nhức lòng!"Biết là bị trào phúng, Diệp Thần không tồn tại ý muốn phát biểu nhiều, ngay tắp lự dịch chuyển bước đi."Đừng sở hữu đi!" Triệu Khang một bước vượt lên trên ngang lên ngăn lại trước người Diệp Thần, nhẹ nhõm lắc động quạt xếp, vô cùng sở hữu nghiền ngẫm coi Diệp Thần."Tránh đi ra.""Đều trở thành phế truất vật, còn tồn tại khí phách như vậy." bất ngờ nhiên hắn khép lại quạt xếp, nụ cười cợt bên trên mặt mày Triệu Khang đùng một phát tan cút, "ngươi thiệt nhận định rằng ngươi còn là một Diệp Thần ngày xưa?"Thân thể Diệp Thần run rẩy lên, mong muốn phản bác bỏ, lại là vô lực cởi mồm."Còn mong muốn chạy à? Cũng rất có thể." Triệu Khang lại đợt nữa lên giờ đồng hồ, một vừa hai phải phát biểu một vừa hai phải tách đi ra nhì chân, coi Diệp Thần cười cợt rét mướt, "Từ bên dưới háng của tớ trườn qua chuyện đi! Có lẽ tớ còn rất có thể thưởng mang đến ngươi bao nhiêu khối linh thạch thực hiện lộ phí.""Triệu Khang." Đột nhiên một giờ đồng hồ, tự nhiên ngước đầu, vô đôi mắt Diệp Thần âm u ko độ sáng, hiện thị một đạo băng lãnh hàn đem."Triệu Khang sư huynh, ngươi thực hiện vì vậy sở hữu nên hay là không.." Trong đám người vây coi, sở hữu môn sinh nhỏ tiếng nói một câu, mong muốn vì như thế Diệp Thần giải vây, tuy nhiên tu vi của hắn yếu hèn ớt, thổ lộ vô cùng không tồn tại thoải mái tự tin."Muốn bị tiêu diệt sao?" Triệu Khang xoay đầu hét rộng lớn, trừng đôi mắt coi thương hiệu môn sinh bại một ít, hiện tại ngôi trường vô nháy đôi mắt lặng ngắt như tờ, nhượng bộ như lo sợ tiềm năng của Triệu Khang, thở mạnh cũng không đủ can đảm đi ra giờ đồng hồ.Đệ tử tư phía bị lấn áp, Triệu Khang lại quan sát về phía Diệp Thần đợt nữa, cười cợt rét mướt một giờ đồng hồ, "Diệp Thần, ngươi còn ko trườn qua chuyện đâu? Ta.."Lời còn ko dứt, Triệu Khang bèn tạm dừng, cũng chính vì hắn phát hiện ra một bóng người xinh đẹp mắt cơ hội bại ko xa thẳm đang được chậm rãi rãi tiếp cận.Người cho tới ống tay áo cất cánh cất cánh, thân phụ búi tóc đen kịt như sóng biếc chảy xuôi, từng tia từng tia xung quanh quẩn quang quẻ hoa, một khuôn mặt mày tuyệt thế sắc, đẹp mắt thực hiện người tớ nín thở ko thông, nường tương tự một tiên nữ giới hạ phàm, ko nhiễm một ít vết mờ do bụi này của trần thế."Là Cơ Ngưng Sương sư tỷ." Con đôi mắt của môn sinh tư phía ngược lại sôi sục sáng sủa lên.điều đặc biệt là nam giới môn sinh, vô đôi mắt càng là một trong miếng lửa rét, lộ rõ rệt trần truồng thèm nhỏ dãi nằm trong mến mộ, phía trên đó là nước ngoài môn tiên nữ giới tuyệt mỹ hoàn thiện Chính Dương tông, là đối tượng người dùng hâm mộ của toàn bộ nam giới môn sinh.Tại Chính Dương tông người này ko biết, Cơ Ngưng Sương ở trước mặt mày những môn sinh, đều rét mướt nhạt nhẽo cự người ngàn dặm ở ngoài, tuy nhiên duy chỉ mất ở trước mặt mày Diệp Thần tiếp tục lòi ra khuynh thế xinh đẹp mắt, chúng ta là Kim Đồng Ngọc Nữ dược Chính Dương tông công nhậnTuy nhiên, hình hình ảnh như vậy, cũng chỉ số lượng giới hạn ở trước bại thôi.Bây giờ Diệp Thần túng túng cho tới như vậy, cao ngạo như Cơ Ngưng Sương sẽ không còn kiểu như trước bại vì vậy so với hắn lòi ra nụ cười cợt thản nhiên."Cơ Ngưng Sương." Tiếng phát biểu của Diệp Thần khàn khàn, thanh âm nhỏ cơ hồ nước nghe ko được, hắn không tồn tại tảo người lại, vô đôi mắt vẫn còn tồn tại vẻ phức tạp.Người bại từng là hắn nguyện ý sử dụng sinh mệnh bảo đảm an toàn cả đời bản thân, tuy nhiên kể từ Khi đan điền của hắn vỡ tan, tu vi rơi rụng không còn vô một xung khắc bại, người một ngày dài so với hắn nở rực nụ cười cợt thản nhiên Cơ Ngưng Sương bại lại trở thành đặc trưng rét mướt nhạt nhẽo.Từ thời xung khắc chính thức bại, Diệp Thần đã và đang làm rõ ràng, loại gọi là tình, loại gọi là thề nguyền non hứa hẹn biển lớn, đều tan trở thành mây sương."Ngưng Sương sư muội." Cạnh này, Triệu Khang tiếp tục dứt khoát trôi chảy cởi đi ra quạt xếp, khuôn mặt tươi tắn cười cợt đón rước, nằm trong trước bại ác thần ác sát, thiệt sự là nhì người không giống nhau.Đối với khuôn mặt mày tươi tắn cười cợt của Triệu Khang, Cơ Ngưng Sương chỉ khách hàng sáo gật đầu nhẹ nhõm, thần sắc vẫn như cũ rét mướt nhạt nhẽo, kiểu như như vậy gian lận sở hữu bất luận sôi sục láo loàn, cũng ko thực hiện hai con mắt đẹp mắt của nường nổi lên gợn sóng li ty một chút nào.Nhẹ nhàng tiếp cận trước người Diệp Thần, tuy rằng trong thâm tâm Cơ Ngưng Sương sở hữu than vãn nhẹ nhõm nằm trong tiếc hận, đơn giản vô hai con mắt đẹp mắt nước ngoài trừ rét mướt nhạt nhẽo lại ko mặt mày không giống, nhượng bộ như đang được nói: Chúng tớ, dường như không nên là kẻ nằm trong đàng."Lên đàng bình an." Bốn chữ rất ít, tuy vậy mỹ diệu như giờ đồng hồ trời, tuy nhiên ko che ỉm được vô tiếng nói thanh lãnh như cũ của Cơ Ngưng Sương."Biểu tình này của ngươi là gì, thương e sao?" Không sở hữu coi Cơ Ngưng Sương, Diệp Thần chỉ xoay người lại nhặt thân phụ lô rơi bên trên mặt mày khu đất, vô tiếng nói cũng không tồn tại dịu dàng êm ả như thời xưa, lời nói thổ lộ vì vậy làm cho lòng người đau đớn.Cơ Ngưng Sương ko phát biểu, so với tình thương trước bại, sở hữu đơn giản vô chớp đôi mắt tá hỏa."Đi, cút rồi." Vỗ nhè nhẹ nhõm vết mờ do bụi khu đất bám bên trên túi vải vóc, Diệp Thần chậm rãi rãi tảo người, nhấc chân mệt rũ rời bước tiến, bóng sống lưng gầy gò gò ở bên dưới tối trăng càng lòi ra đặc trưng cô tịch