tiểu khanh ngốc nghếch

tieu-khanh-ngoc-nghech

Văn án:

Bạn đang xem: tiểu khanh ngốc nghếch

Trên toàn cầu này còn có một người vì vậy,

Nàng ôm ấp cơn mơ,

Lặng lẽ nỗ lực,

Thầm hy vọng sở hữu một ngày hoàn toàn có thể đuổi theo kịp bước đi của những người tê liệt,

Nàng ngốc nghếch,

Dù mang lại vô tình phát hiện cảnh quan ven lối, cũng ko biết rẽ sang trọng.

Nàng ngốc nghếch vì vậy,

Kiên trì, nỗ lực không ngừng nghỉ nghỉ ngơi,

Và rồi ở đầu cuối, nường đang được đã có được niềm hạnh phúc của chủ yếu bản thân.

Xem thêm: độc nhất vô nhị

Cố Tiểu Khanh ko ngờ, thế ra nhằm lái một cái xe taxi rất cần phải chuẩn bị nhiều kỹ năng cho tới vậy. Cô nhất mực cần mẫn trang nghiêm thu nhận những câu nói. dạy dỗ của tía. Hết một tuần, ông Cố thấy Cố Tiểu Khanh tài xế vững vàng vàng, bởi vậy yên tĩnh tâm nhằm đàn bà 1 mình ngồi sau tay lái.

Những ngày đầu chạy xe trên lối, vì như thế ko nắm vững tình hình giao thông vận tải nên cô “nếm qua” hóa đơn trừng trị vài ba chuyến. Ngoài chuyện tê liệt rời khỏi, Cố Tiểu Khanh luôn luôn nỗ lực ko nhằm xẩy ra ngẫu nhiên vụ việc can dự này không giống. Đối với loại công cụ làm việc ko chỉ việc sử dụng tay điều khiển và tinh chỉnh mà còn phải cần thiết trí nhớ này, cô nhịn nhường như sở hữu tư hóa học khi sinh ra đã bẩm sinh. Chỉ qua chuyện vài ba ngày nghỉ ngơi cô đang được vững vàng tay lái như 1 người lái xe lão luyện nhiều năm tay nghề, cho dù xe pháo như giắt cửi cũng ko thực hiện cô luýnh quýnh. Ông Cố biểu dương nức nở, coi cơ hội tài xế đoán được ngay lập tức đàn bà của tía cá tính trầm ổn định. Thêm bao nhiêu ngày nghỉ ngơi trôi qua chuyện, bánh xe pháo của Cố Tiểu Khanh đang được vòng cho tới từng phố rộng lớn ngõ nhỏ nhập TP. Hồ Chí Minh C. Cố Tiểu Khanh nghĩ về, lúc này gọi cô là phiên bản loại sinh sống của TP. Hồ Chí Minh này cũng ko ngoa.

Cố Tiểu Khanh mến nhất lái xe taxi cho tới Thành Nam – thương mại mới nhất cải cách và phát triển của TP. Hồ Chí Minh C. Nơi tê liệt, sở hữu những tòa căn nhà cao chọc trời nẩy san sát và mặt phố thật sạch ngăn nắp. Nơi tê liệt, còn tồn tại tổng hành dinh thự của tập đoàn lớn Dụ Long.

Mặt trời thân ái trưa hè kế tiếp group lửa nướng TP. Hồ Chí Minh như từng ngày. Cố Tiểu Khanh đón được một vị khách hàng nhập nội thành của thành phố đúng vào lúc ham muốn cho tới tập đoàn lớn Dụ Long ở Thành Nam, cô thì thầm reo hò sung sướng trong tim. Chở khách hàng ngồi yên tĩnh hâu phương, con xe nho nhỏ chạy bon bon xuyên qua chuyện những té lối trung tâm TP. Hồ Chí Minh nhộn nhịp và eo hẹp, hướng trực tiếp về phía Thành Nam.

Cố Tiểu Khanh kín mít để ý vị khách hàng đang được ngồi bên trên ghế sau qua chuyện kính chiếu hậu. Chỉ cần thiết coi sơ là hoàn toàn có thể quan sát anh tao nằm trong bộ phận chỉ đạo trí thức, giữa trưa trời rét mướt vì vậy vẫn đóng góp cỗ phục trang, treo cà vạt, vừa phải lên xe pháo ngay tắp lự cởi máy tính xách tay coi ko chớp đôi mắt, cúi đầu dành hết thời gian biên chép.

Cố Tiểu Khanh nhuần nhuyễn tiến công xe pháo trực tiếp một mạch cho tới trước chung cư của tập đoàn lớn Dụ Long rồi tạm dừng. Vị khách hàng nọ cảm xúc được con xe đang được đứng yên tĩnh, đóng góp lại PC cầm tay, mang ra ví chi phí kể từ vào bên trong túi quần, rút một tờ năm mươi tệ trả mang lại Cố Tiểu Khanh: “Cám ơn, ko cần thiết thối.” Miệng thì rằng vậy tuy nhiên góc nhìn ngược lại ko đem một ít ý muốn cảm ơn, cũng chính vì từ trên đầu cho tới cuối anh tao ko hề coi cô. Sau khi Cố Tiểu Khanh nhận chi phí, anh tao tức khắc Open xuống xe pháo.

Cố Tiểu Khanh ngấc đầu coi người tê liệt trực tiếp sống lưng phi vào chung cư, lại cúi coi tờ chi phí nhập tay, tiếp sau đó lặng lẽ đựng nhập túi của áo.

Xem thêm: đơn ly hôn truyện

Cô ko bộp chộp tài xế chuồn ngay lập tức tuy nhiên đứng rốn lại ở ven lối, ngấc đầu không còn cỡ coi tòa căn nhà ngạo nghễ và sáng sủa rực nhập tia nắng. Những tia bản năng vạc rời khỏi từ khá nhiều sườn cửa ngõ kính thủy tinh anh nhập trong cả rọi nhập thực hiện đôi mắt cô nhức nhối. Cô nghĩ: “Nó cao từng nào nhỉ? Có nên cơ hội bản thân xa tít hoặc không?”

Cố Tiểu Khanh còn đang được ngây người, chợt giờ đồng hồ gõ cửa ngõ xe pháo vang lên kéo cô về bên trở lại với thực bên trên. Cô xoay đầu thấy một chàng trai kéo theo dõi vali đứng cạnh xe pháo, ăn diện oằn oại như ca sĩ hát nhạc rock, đầu tóc vuốt keo dán giấy dựng đứng.

Anh tao rõ rệt là kẻ Trung Quốc ấy vậy tuy nhiên coi cô tuôn một tràng giờ đồng hồ Anh, vẻ mặt mày phiền lòng oi ruột. Mặc cho dù Cố Tiểu Khanh trình độ chuyên môn nước ngoài ngữ xoàng xĩnh vẫn nghe rời khỏi được vài ba kể từ then chốt nhập cả đoạn giờ đồng hồ Anh nhiều năm và thời gian nhanh như gió: “Đến trường bay, tứ mươi phút.”