tôi đã chờ em rất lâu rồi

Tôi đang được ngóng em rất rất lâu rồi là một trong những cỗ truyện mới mẻ của Giảo Xuân Bính. Không giống như các cỗ truyện sung sướng vui nhộn không giống của người sáng tác từng được edit và có khá nhiều độc giả yêu thương mến, cỗ truyện này trọn vẹn đem màu sắc kỳ lạ.



Tên gốc: Ta ngóng ngươi, thiệt lâu
Tác giả: Giảo Xuân Bính
Thể loại: Hiện đại, chút phái nữ truy, phái nam CEO cty tương quan cho tới trí tuệ tự tạo - phái nữ dịch thuật, gương vỡ lại lành lặn, với chút ngược phái nam, vô ngược là sủng ngọt, HE
Độ dài: 64 chương + 3 PN 
Tình trạng: Hoàn edit

Bạn đang xem: tôi đã chờ em rất lâu rồi


Đánh giá bán nội dung truyện: ★★★★★
Đánh giá bán phái nam phái nữ chính: ★★★★★
Đánh giá bán bạn dạng edit truyện: ★★★★★
Đề cử: ★★★★★


“Hãy nhằm thanh xuân thổi lên suối tóc nhiều năm đem bám theo cơn mơ của em.
Bất tri bất giác, vùng đô thị đang được ghi lốt nụ mỉm cười của em.
Trái tim đỏ tía thắm thân thích mây trời xanh xao vô, chính thức một cuộc sống đời thường mới mẻ.

Hãy nhằm đóa hoa cơ khoe sắc tô hồng song gò má của em.
Khắp trời tung cất cánh, bồng bềnh chiêm bao tưởng vẽ nên nụ mỉm cười em xinh tươi tỉnh.
Thu cho tới xuân lên đường, thân thích vùng hồng trần này ai đó đã an bài bác số phận…” (*)

Ngày Ôn Dĩ Ninh nhìn thấy Đường Kỳ Sâm phen trước tiên, cô từng cho là tôi đã gặp gỡ chính người vô chính thời khắc. Anh đó là vận mệnh của cô ý kiếp này. 

Thanh xuân rực rỡ tỏa nắng vẽ nên những sắc màu sắc tươi tỉnh sáng sủa vô cuộc sống của từng người, Ôn Dĩ Ninh khi đó là một trong những cô SV nhỏ năm 4, vì như thế mưu mẹo sinh tuy nhiên vớ nhảy thực hiện thêm thắt thám thính chi phí. Và vô một khoảnh tự khắc Lúc Đường Kỳ Sâm xuất hiện nay, anh đứng bên phía ngoài góc cửa chống, tia nắng trải nhiều năm bên trên làn tóc, ánh nhìn bâng quơ lơ đãng đang được tạm dừng vô tâm trí cô. Một loại liếc đôi mắt, ngay tắp lự say lòng.

Lúc ấy, Đường Kỳ Sâm là một trong những người con trai tuy nhiên ngẫu nhiên cô nàng nào là Lúc phát hiện cũng tiếp tục đem lòng tương tư yêu thương mến. Bởi anh có vẻ như ngoài tuấn tú, xuất thân thích cao quý và rộng lớn không còn còn là một trong những giám đốc trẻ em tuổi tác chan chứa tiềm năng. Thế tuy nhiên, Ôn Dĩ Ninh bị rung động anh ko cần vì như thế những điều này, tuy nhiên chính vì nụ mỉm cười và sự dịu dàng êm ả anh giành cho bản thân.

Ôn Dĩ Ninh sinh rời khỏi vô một mái ấm gia đình phức tạp, thiếu hụt thốn tình thương, cần tự động bươn chải kể từ nhỏ nhằm rất có thể tiếp cận con phố học hành như ngày thời điểm hôm nay là cả một sự nỗ lực rất rộng của cô ý. Vì thế, cô nàng nhỏ luôn luôn tự động lập, hiểu chuyện và sáng sủa nhằm chống đỡ lại với trái đất này. 

Đường Kỳ Sâm xuất hiện nay, ở mặt mày cô trong mỗi năm mon tuổi tác trẻ em chan chứa hăng hái và tràn đầy sinh khí ấy. Anh Lúc cơ, là chàng trai ấm cúng và dịu dàng êm ả hơn hết ánh trăng bên trên khung trời. Anh dẫn cô lên đường tò mò mọi chỗ vô thành phố Hồ Chí Minh này. Anh đem cô cho tới demo toàn bộ những tiệm ăn rộng lớn nhỏ. Anh nhằm cô theo người, quan hoài chở che cực kỳ cảnh giác và cẩn thận. Mỗi ánh nhìn yêu thương chiều anh coi, từng nụ mỉm cười sung sướng anh trao, từng loại chạm nhẹ nhõm mềm mại và mượt mà bên trên cái tóc… đều khiến cho Dĩ Ninh động lòng.

Ôn Dĩ Ninh khi ấy, chỉ đang được bước những bước tiến trước tiên bên trên con phố cứng cáp và thương yêu. Cô bị sự bao dong sủng ái của anh ý thực hiện cho tới bạn dạng thân thích trở thành chiêm bao tưởng. Cô cứ cho là, anh cũng có thể có tình thương với bản thân. Vì thế, Dĩ Ninh nỗ lực nỗ lực từng bước, từng đặt chân đến mặt mày anh. Tình cảm của cô ý, giản dị và đơn giản và tinh khiết như chủ yếu nụ mỉm cười rực rỡ tỏa nắng của cô ý vậy. 

Thế tuy nhiên, với những thực sự mặc dầu đựng lốt thế nào là thì cũng đến thời điểm bị vạch trần, với những quan hệ tưởng đang được rạm sâu sắc lại rất có thể vì như thế một khe nứt nhỏ tuy nhiên vụn vỡ ngay lập tức ngay tức thì. 

Ngày tuy nhiên Ôn Dĩ Ninh nghe thấy câu nói. Đường Kỳ Sâm phát biểu, cũng chính là ngày toàn bộ những tươi tỉnh sáng sủa của thanh xuân bị chôn vùi bên dưới vực sâu sắc mãi mãi. Hóa rời khỏi, những mềm mại và mượt mà, những nâng niu, những lúc lắc động… tuy nhiên Dĩ Ninh nhận định rằng bản thân giành được, đều đơn giản gián trá. Người đàn bà trong tim anh, người đàn bà anh đem lòng yêu thương, người anh người sử dụng toàn bộ sự dịu dàng êm ả nhằm ăn ở, thiệt rời khỏi ko cần là cô. 

Ôn Dĩ Ninh, đơn giản người thế thân thích cho tới những điều chất lượng đẹp mắt ấy.

Một lời nói thốt lên, một góc cửa hé cởi, một chiếc xoay người trốn chạy, một vết rách nát tự khắc sâu sắc vô tim… Ôn Dĩ Ninh vĩnh viễn ko thể quên được khoảng thời gian rất ngắn ấy. Vì thế, đem bám theo tổn hại và nhức nhối, cô rời xa anh, rời xa thành phố Hồ Chí Minh này, vứt lại toàn bộ.

''Giữ lại một làn môi ở trong tầm tay anh.
Em một đời yêu thương anh.
Níu lấy một chút ít thời cơ nhằm rất có thể ở mặt mày anh.
Hãy nhằm thương yêu quay về.

Không vội vã lưu giữ lấy anh, ko vội vã rơi nước đôi mắt.
Em đang được gửi ngược tim cho tới anh.
Chuẩn bị toàn bộ nhằm yêu thương anh, lại nhằm anh rời khỏi lên đường.
Hãy nhằm thương yêu ở lại điểm trên đây." (*)

Một phen ngăn cách, đó là 4 năm biền biệt.

***

Đường Kỳ Sâm từng vì như thế một người đàn bà tuy nhiên cuồng loạn bám theo xua và mong chờ. Thế tuy nhiên, cô ấy phát biểu với anh rằng, cô ấy ko yêu thương anh, một chút ít cũng ko hề yêu thương anh. Rồi cô ấy cứ thế, rời anh tuy nhiên đi kiếm niềm hạnh phúc của riêng rẽ bản thân. 

Ngày Đường Kỳ Sâm gặp gỡ được Ôn Dĩ Ninh, anh đã trở nên nụ mỉm cười cùng với sự hồn nhiên sung sướng của cô ý lôi cuốn. Cô cứ thế nhẹ dịu trải qua tim anh rồi vô tình lao vào trái đất ấy, tô điểm thêm thắt những sắc màu sắc tươi tỉnh sáng sủa anh từng tiến công tổn thất. Vì thế, anh đem toàn bộ bao dong sủng ái của tớ giành cho cô nàng nhỏ.

Anh khi đó, thường ngày đều mong muốn bắt gặp cô, đem cô lượn mọi chỗ, hương thụ đầy đủ khoản ngon bên trên đời. Chỉ cần thiết cô vẫn luôn luôn như vậy, mặt mày anh như khoảnh tự khắc này là đầy đủ rồi.

Thế tuy nhiên, cô nàng nhỏ động lòng vì như thế anh. Anh lại không thể đánh giá quan hệ mập nhòa của mình. Bởi vì như thế vốn liếng dĩ ngay lập tức từ trên đầu, anh coi cô là liều lĩnh dung dịch trị lành lặn chỗ bị thương của tớ. Anh, vẫn ko làm rõ ngược tim đang được lúc lắc động rồi.

Cho cho tới ngày hôm ấy, Lúc câu nói. tổn hại anh một vừa hai phải buông rời khỏi, là khi anh bắt gặp cô ở điểm cơ. Anh còn lưu giữ rõ rệt, anh đôi mắt của cô ý, là một trong những nỗi mênh mông của sự việc vô vọng và nhức nhối, ánh nhìn như xuyên thấu lòng anh, đâm vô tim anh. Cô xoay người rời lên đường, nước đôi mắt vương vãi vô gió máy, vị đậm rơi bên trên song môi.

Xem thêm: độc nhất vô nhị

Đó là phen trước tiên Đường Kỳ Sâm hiểu rằng, tôi đã tiến công tổn thất loại quý giá bán gì vô sinh mệnh. Anh nhịn nhường như mong muốn phân phát điên lên, đem bám theo vỏ hộp cơm trắng nhỏ, 1 mình chạy cho tới Sảnh ga mong chờ kì tích. Thế tuy nhiên, khoác anh thám thính tìm tòi ra sao, khoác anh cuồng loạn ra sao, đều ko thể nhìn thấy bóng hình của cô nàng nhỏ. Hộp cơm trắng nguội dần dần, lòng anh cũng rét ngắt, trái đất to lớn láo loàn, biển cả người tấp nập mịt mù, anh lạc tổn thất cô rồi.

Ôn Dĩ Ninh đang được kể từ vứt anh, kể từ vứt vớ cả…

“Hôm ni anh đang được gặp gỡ được người anh yêu thương. Nhưng anh đang được tiến công tổn thất cô ấy rồi…” (**)

***

"Năm mon quên lãng trôi bám theo gió máy.
Dường như đang được không thể đương đầu lại đợt nữa.
Ngày mon trải qua.
Người bước nằm trong ai.
Có duyên tiếp tục hội ngộ...'' (*)

4 năm tiếp theo.

Gặp lại nhau bên trên thành phố Hồ Chí Minh xa thẳm kỳ lạ điểm khu đất khách hàng quê người, giờ trên đây Đường Kỳ Sâm và Ôn Dĩ Ninh đang được không thể như trước đó. Thời gian dối nhịn nhường như đem chúng ta trở thành những nhân loại không giống. 

Một Đường Kỳ Sâm trầm lặng toan tính, từng bước lên đường là một trong những phen dồn phe đối lập vô con phố bị tiêu diệt. Anh bắt vô tay toàn cỗ vận mệnh của gia tộc, sát trừng trị thương ngôi trường quyết đoán tàn nhẫn. Một Ôn Dĩ Ninh tài chất lượng rét nhạt nhẽo, luôn luôn thu bản thân vô trái đất cô độc. Cô đơn giản nhân viên cấp dưới thông thường, vì như thế trang trải cuộc sống đời thường tuy nhiên vất vả toan lo thường ngày.

Ôn Dĩ Ninh vì như thế tính cơ hội vượt lên cường ko chịu đựng cúi đầu gật đầu đồng ý quy tắc ngầm tuy nhiên bị bọn người xấu xí rời khỏi tay hãm hoảng hốt. Cô cũng ko nhằm bạn dạng thân thích bản thân chịu đựng thiệt, cảm nhận được thì trả được. Cuối nằm trong, ngay tắp lự van từ nhiệm rời lên đường.

Đường Kỳ Sâm bắt gặp, hiểu rằng, nhức lòng cô nàng nhỏ. Thế tuy nhiên, cô và anh giờ đây, lại như rời ra vạn dặm. Không với lấy một ánh nhìn một nụ mỉm cười như trước đó. Mọi loại, trọn vẹn là một trong những màu sắc xám phun, rét lùng cho tới kinh sợ.

Thế tuy nhiên, Đường Kỳ Sâm ko buông vứt được. Anh thám thính tìm tòi và mong chờ cô lâu vì vậy, cho tới ngày hội ngộ chỉ với là buồn. Hiểu sai năm xưa ko thể dỡ gỡ, chỗ bị thương lòng không có ai mong muốn vạch trần đợt nữa. Nhưng, nỗi lưu giữ và thương yêu thì ko cơ hội nào là chạy trốn.

Vì thế, Đường Kỳ Sâm ngay tắp lự đem Ôn Dĩ Ninh về thực hiện nhân viên cấp dưới bên dưới công ty lớn của tớ. Vô tình hoặc cố ý, sắp xếp hoặc tình cờ, chúng ta đều cần đương đầu với vượt lên khứ, bật mí thực sự, mặc dầu biết trước tổn thương. Bởi Đường Kỳ Sâm quan sát rằng, từng chống tuyến của anh ý trước Ôn Dĩ Ninh nhịn nhường như không thể thuộc tính. Anh, yêu thương cô nàng nhỏ này, vẫn yêu thương từ xưa đến giờ. Chỉ là, anh ko biết ngược tim tôi đã lạc nhịp ngay lập tức kể từ khoảng thời gian rất ngắn đầu tuy nhiên thôi.

Thế nên, anh tận dụng chuyên dụng cho giám đốc của tớ để giữ lại cô luôn luôn trực tiếp ở kề bên. Anh biến đổi căn căn bệnh dằng dai nhiều năm ko lành lặn trở thành xúc tác lấy lại lòng thương kể từ cô. Anh cứ thế, nhẹ dịu đem ngược tim đang được rét nhạt nhẽo của cô ý kể từ từ ủ giá buốt quay về. Anh mong muốn bù đắp điếm lại toàn bộ, đem cô nằm trong thương yêu từng tiến công tổn thất quay trở lại. Cho cô, một đời nâng niu, ấm cúng vẹn toàn.

Bởi vì như thế, anh đang được ngóng em, thiệt lâu rồi...

toi-da-cho-em-rat-lau-roi-ta-cho-nguoi-that-lau-tac-gia-giao-xuan-binh

“Tôi đang được ngóng em rất rất lâu rồi” là một trong những cỗ truyện mới mẻ của Giảo Xuân Bính. Không giống như các cỗ truyện sung sướng vui nhộn không giống của người sáng tác từng được edit và có khá nhiều độc giả yêu thương mến, cỗ truyện này trọn vẹn đem màu sắc kỳ lạ. Nội dung mẩu chuyện như thể nỗi lưu giữ về vượt lên khứ ko thể quên và nỗi ăn năn cho tới thời điểm hiện tại, nỗ lực mong muốn thay đổi sau này của hai bạn trẻ chủ yếu.

Truyện thiên phía thực tiễn nên khá ngược chút, với cảm hứng man mác buồn và nhức lòng tuy nhiên đáp ứng lôi kéo và trầm lắng xúc động. Tình yêu thương, Lúc với rất nhiều tổn hại ngay tắp lự rất khó hàn gắn. Bởi, ko cần người nào cũng đầy đủ bao dong nâng niu, kiên trì mong chờ và bỏ qua tội lỗi đang được với. 

Các anh hùng vô mẩu chuyện đều kiến thiết tương đối tốt. Ngoài hai bạn trẻ chủ yếu rời khỏi thì bản thân cực kỳ tuyệt hảo với anh anh hùng phụ thương hiệu Kha Lễ. Thật sự, đấy là một chàng trai vô nằm trong hợp mốt với bản thân. Dịu dàng ấm cúng, luôn luôn lắng tai, quan hoài và hiểu rõ sâu xa. Đọc phân đoạn nào là với anh này đều thấy cute và cực kỳ mến. Nhờ với anh tuy nhiên truyện trở thành hợp lý rộng lớn thật nhiều. 

Lúc bản thân phát âm và rv truyện này là bạn dạng convert bên trên mạng, thấy cũng dễ dàng nắm bắt. Nhưng cho tới thời điểm hôm nay Lúc phát âm lại truyện tự bạn dạng edit bản thân mới mẻ quan sát, Lúc bản thân phát âm bạn dạng cv đang được bỏ qua thật nhiều loại, với đôi lúc là những cụ thể nhỏ tuy nhiên vô nằm trong cần thiết hoặc giá đắt. Nhờ editor tuy nhiên mẩu chuyện cũng trở thành mượt tuy nhiên, hoặc và chuẩn chỉnh rộng lớn thật nhiều.

Vì thế, nếu như khách hàng nào là yêu thương mến truyện gắn tag phái nữ truy, trước ngược phái nữ sau ngược phái nam, thương yêu trải qua hiểu sai biến đổi cố tuy nhiên ở đầu cuối vẫn trở lại cùng mọi người trong nhà thì nhảy hố nhé. Bật mí là truyện kết cổ động với hậu lắm ạ. Kha Lễ xứng đáng iu cũng rất được HE nữa nè.
____________

Xem thêm: trùng sinh chi sủng nhĩ nhập hoài

(*): trích bạn dạng dịch theo lần lượt câu nói. bài bác hát Truy chiêm bao nhân tự Phụng Phi Phi thể hiện nay, bài bác hát Tình như lá cất cánh tự Quan Thục Di thể hiện nay và bài bác hát Hữu tình tuế nguyệt tự Trần Tiểu Xuân thể hiện nay. 
(**): Trích kể từ phim Trò nghịch ngợm trả thù hằn - Thái Lan

#Lạc_Hậu - facebook.com/ReviewNgonTinh0105
Bìa: #Họa Gian Phi

*Hình hình họa chỉ mang ý nghĩa hóa học minh họa
Cre pic: Huaban/google