tôi là nữ phụ ác độc trong truyện xuyên sách

Ta mong muốn hủy diệt Mạc Du Du.

Cái tâm trí này khiến cho tao đặc biệt đỗi sợ hãi.

Bạn đang xem: tôi là nữ phụ ác độc trong truyện xuyên sách

Từ nhỏ tao đã và đang được học tập nữ giới huấn, là tè thư khuê những vô đôi mắt người xem.

Nhưng tao lại sở hữu tâm trí gian ác như thế.

Trong khi tức thời, tao với khá ko gật đầu được.

Sau Lúc sinh nhật của tao trôi qua quýt ko lâu, cô cô gọi tao vô cung.

Ta hiểu được, đấy là mong muốn đồng ý chuyện thơm sự của tao và Phụng Kì Việt.

Cô cô vẫn thưa với tao thật nhiều, từng câu từng chữ đều là nhắc nhở tao nên cẩn trọng với Mạc Du Du.

“Nếu nường tao Chịu đựng thực hiện thiếp, thì tao ko quan hoài. Nhưng nếu như nường tao ko biết cao thấp nhưng mà mong muốn địa điểm chủ yếu phi, vậy thì ko thể níu lại.”

“Con gái căn nhà bọn họ Tạ, chắc chắn nên là Hoàng hậu sau này.” 

Cô cô thưa những tiếng này, vô đôi mắt chứa chấp sự tàn nhẫn nhưng mà tao trước đó chưa từng thấy.

Trước giờ bà ấy luôn luôn ăn ở nhu hòa với người xem, ứng xử đoan trang phóng khoáng.

Bây giờ, lại tâm sự những tiếng như thế.

Loại cảm xúc kỳ kỳ lạ và xa cách kỳ lạ này, khiến cho tao ko biết nên làm thế nào.

Không chỉ cô cô, còn tồn tại phụ vương và thân mẫu, còn tồn tại những tè thư căn nhà quan lại thông thường hoặc tương hỗ thân thiết thiết với tao, bọn họ đều thưa với tao tương tự như vậy.

Có vẻ như vô thực trạng này, những tâm trí trước đó của tao được xem là đương nhiên và phù hợp.

Ta khá cúi xuống thưa với cô cô: “A Huyên không thích phục dịch cộng đồng một ck với những người không giống.”

Ta hiểu ra ở cái thời đại này, nam nhi năm thê bảy thiếp là chuyện thông thường, tuy nhiên tao không thích, không thích trông thấy Phụng Kì Việt thân thương với cô nàng không giống.

Các cô nàng trạc tuổi tác tao, còn ko từng trải, đương nhiên kỳ vọng phu quân chỉ chiều chuộng 1 mình phiên bản thân thiết.

Cô cô mong muốn thưa lại thôi, sau cuối cảm thán một câu.

“Mà thôi, trong tương lai con cái tiếp tục hiểu.”

Bước đi ra Tuế Hoa Cung, khung trời đang được vô xanh rớt đùng một phát mưa nhỏ.

Ta vừa vặn ngửng đầu lên, những ngọn núi nối tiếp khung trời ở phía xa cách, tương tự như cây viết lông và mực bị sập bên trên một tờ giấy tờ White như tuyết, White và đen thui tương tự như hòa lộn vô nhau.

Nha trả ở kề bên tao nói: “Tiểu thư, nô tỳ chuồn lấy dù, người đợi ở trên đây một lát”  

Ta khoát tay, ghẻ lạnh nói: “Không cần thiết, mưa này sẽ không rộng lớn, tao chuồn vài ba bước cũng không vấn đề gì.” 

Vào khi đang được lăm le bước, tao nghe thấy với người gọi tao.

Ta xoay thanh lịch, trông thấy Phụng Kì Việt đang được đứng bên trên bậc thềm ngọc thạch cơ hội bại liệt ko xa cách, bên trên tay cố gắng một cái dù, như thể đang được mỉm cười với tao.

“Nha đầu, lại trên đây.”

Lời thưa vẫn nhẹ dịu, tuy nhiên trong tâm của tao với khá phức tạp.

Ta vẫn theo gót tiếng bước tới khu vực hắn, xưng hô nhưng mà ngày thông thường tao vẫn treo bên trên mồm đùng một phát ko gọi đi ra được nữa, nhưng mà thay đổi trở thành “Điện hạ.”

Không biết bại liệt liệu có phải là ảo giác ko, nhưng mà tao thấy một thông thoáng thất lạc non vô đôi mắt hắn.   

Hắn nói: “Dạo mới gần đây nha đầu thực hiện gì?”   

Dưới giã dù cũng không thực sự rộng lớn, ống ống tay áo nhị tao bám vào với nhau.

Xem thêm: sơ hạ trong tôi

Ta đột lưu giữ lại vóc dáng trước bại liệt lúc nghe hắn kể chuyện xưa thì ko cẩn trọng tựa nhập vai hắn ngủ.   

Ta khá mỉm mỉm cười, đáp lại hắn: “Vẫn như thông thường lệ, xem sách vẽ tranh giành, dìm thơ gảy đàn, và lưu giữ Thái tử ca ca —”   

Ta tạm dừng một ít, thông thoáng nom vẻ mặt mày của hắn như thông thường lệ.   

Ta thưa tiếp: “Khi nào là lại dẫn muội ra phía bên ngoài đi dạo nữa.”   

Hắn mỉm cười, vẻ mặt mày êm ả, nhường nhịn như lăm le xoa đầu tao như từng Lúc, tuy nhiên không hiểu nhiều sao lại rút tay về.   

“Nha đầu mong muốn chuồn đâu chơi?”   

“Muốn chuồn ngắm nhìn và thưởng thức Giang Nam, nghe thưa ở bại liệt tử vi nuôi chăm sóc trái đất, muội mong muốn chuồn coi coi, phụ nữ ở bại liệt với không giống với tất cả chúng ta ở trên đây ko.”   

Hắn khá ngửa đầu, ánh nhìn ngừng ở điểm xa cách.   

“Giang Nam… Giang Nam đặc biệt rất đẹp, phụ nữ Giang Nam êm ả, phụ nữ kinh trở thành thì đoan trang, từng người từng vẻ, nhưng…”   

Hắn xoay đầu nom tao cười: “Duy nhất chỉ mất nha đầu muội là nước ngoài lệ, muội vừa vặn ko êm ả cũng ko đoan trang.”

Hắn đặc biệt mến đùa với tao, tao biết điều này.

Ta fake cỗ tức giẫn dữ trừng đôi mắt nom hắn, “Thái tử ca ca thưa bậy, phụ vương và cô cô đều thưa A Huyên phóng khoáng khôn khéo, sao lại ko đoan trang chứ.”

Nụ mỉm cười của Phụng Kì Việt càng rõ ràng, “Này, trừng đôi mắt nom Thái tử ca ca như thế, trên đây đâu nên là đoan trang.”

Tính tình trẻ em con cái của tao thể hiện đi ra không còn trước mặt mày hắn.

Ta bĩu môi, khuôn mặt nhỏ tức cho tới tròn xoe trịa, “Thái tử ca ca bắt nạt A Huyên, A Huyên khoác kệ huynh.”

Ta thực hiện cỗ mong muốn tách chuồn, hắn tức thời kéo tao lại, mỉm cười nói: “Nha đầu chớ tức giẫn dữ, khi nãy tao chỉ thưa đùa thôi.”

Ta quay đầu sang một bên nom hắn, “A Huyên còn đoan trang không?”

Hắn mỉm cười êm ả, “Đương nhiên.”

“Vậy A Huyên với êm ả không?”

“Đương nhiên.”

“Vậy thì Thái tử ca ca lấy A Huyên chứ?”

Ta thấy hắn lòi ra vẻ khá sững sờ, từ từ buông ống ống tay áo của tao.

Sau một khi tĩnh mịch, giờ đồng hồ phân tử mưa rớt vào dù cũng ngừng lại.

Cuối nằm trong hắn nói: “Nha đầu à, mưa vẫn tạnh rồi, tao còn tồn tại một trong những việc nên giải quyết và xử lý, nên chuồn trước.”

Ta đứng bất động đậy bên trên khu vực, nom bóng sống lưng hắn tách chuồn mỗi lúc càng xa cách, khi bại liệt, tao chợt nhìn thấy, hắn ko hề mến tao.

Cơn mưa đột ngột trở thành nặng nề phân tử rộng lớn, những giọt nước trượt lâu năm bên trên khuôn mặt mày tao, êm ấm và lạnh lẽo buốt xen kẽ, tao ko thể phân biệt được đâu là nước đôi mắt còn đâu là mưa.

Nha trả ở kề bên vội vàng lấy ống tay áo tủ đầu tao, nghẹn ngào nói: “Tiểu thư, chớ buồn, tất cả chúng ta chuồn trước chuồn, người mới phát cảm bao nhiêu ngày trước nên ko thể ko quan hoài khung người được!”

Ta lấy lại lòng tin và mỉm mỉm cười, nói: “Tế Tuyết, tao ko buồn, tao chỉ khó khăn hiểu, khó khăn hiểu là tại vì sao huynh ấy ko mến tao, nếu như dường như không mến tao, tại vì sao huynh ấy lại nên thưa những tiếng như thế.”

“Không nên đâu, trong tâm Thái tử năng lượng điện hạ chắc chắn là với tè thư, nô tỳ và tè thư cùng với nhau phát triển, Thái tử năng lượng điện hạ ăn ở với những người đi ra sao, nô tỳ trông thấy rất rõ ràng.”

“Vậy thì tại vì sao huynh ấy ko vấn đáp ta?”

Xem thêm: lai sinh bất kiến truyện chữ full

“Hay là… với nỗi cay đắng tâm gì đó?”

“Nỗi cay đắng tâm?”

Ta mỉm cười lạnh lẽo, ko biết suy nghĩ gì bại liệt, đùng một phát sử dụng mức độ vệ sinh vệt nước điểm khóe đôi mắt, lạnh lẽo nhạt nhẽo nói: “Chúng tao chuồn thôi.”