tổng tài độc ác anh chết không hết tội

Sáng bữa sau, giám đốc Sở thiệt sự vẫn đem chuỗi ngọc gia truyền cho tới mang lại Mộng Tịch. Cô rứa nó bên trên tay, lưu giữ lại những chuyện nhức lòng vẫn xẩy ra ở kiếp trước, trầm lặng một khi lâu ko rằng gì.

“Chu đái thư, cô đang được lưu giữ cho tới phu nhân vượt lên trước cố sao?”

Bạn đang xem: tổng tài độc ác anh chết không hết tội

Mộng Tịch khẽ gật đầu, thực sự cô đang được đặc biệt lưu giữ u, và lưu giữ cả phụ thân bản thân nữa. Ngắm nghía tăng chuỗi vòng một khi rồi bịa nó vô cái vỏ hộp mộc bên trên bàn, Mộng Tịch lôi ra một tờ chi phiếu, tiếp sau đó rằng với những người con trai đang được ngồi đối lập mình:

“Giám đốc Sở, cảm ơn ông đã hỗ trợ tôi dò xét lại chuỗi vòng này. Kỳ thực nó đặc biệt cần thiết với tôi, thiệt đấy…”

Mộng Tịch xác minh lại nhì, thân phụ phen, vô câu nói. rằng thể hiện nỗi phiền khó khăn mô tả. Cũng như phen trước, cô vẫn tính thêm 1 khoản thù oán lao mang lại giám đốc Sở, coi như là sự việc cảm kích giành riêng cho ông ấy vì như thế trong cả bao nhiêu năm trời kiên trì dò xét đã cho ra chuỗi ngọc quý giá bán này.
Giám đốc Sở về rồi, Mộng Tịch vẫn còn đấy ngồi thẫn thờ bên phía trong vòm đuối ngoài vườn. Cho cho tới Lúc mặt mũi trời lên rất cao, nắng và nóng chiếu rọi vào trong 1 góc nền xi-măng bên dưới chân bản thân, cô mới mẻ vực dậy, rứa bám theo vỏ hộp mộc lửng thửng chuồn vô vào mái ấm.

Mộng Tịch liếc nhìn ngày ghi bên trên cuốn lịch nhằm bàn, nhếch mép mỉm cười nhẹ nhàng. Nếu cô lưu giữ ko sai sót thì một thời gian nữa thôi, Tề Khang Vũ tiếp tục đem Mễ Yến Thanh về mái ấm.

Ngày thời điểm ngày hôm nay ở kiếp trước đó là cơn ác mơ kinh hoàng so với Mộng Tịch, tuy nhiên ở thời gian thời điểm hiện tại, cô tiếp tục đổi mới nó trở nên nổi ám ảnh của song tra phái mạnh tiện phái đẹp bại, Mễ Yến Thanh và Tề Khang Vũ!

Rút đi ra vô ngăn kéo một túi bột nhỏ, Mộng Tịch mang lại vô vào trong túi áo khóa ngoài mỏng tanh rồi trở lại bên dưới lầu.

Bên ngoài phòng tiếp khách yên bình không tồn tại một giờ đồng hồ động. Mộng Tịch đứng trước tủ kính trưng bày sản phẩm đấu giá bán của Tề Khang Vũ, nhìn qua cái bình sứ Thanh Hoa thời mái ấm Minh một cơ hội chú ý. Nghĩ cho tới hình hình ảnh người con trai bại, bàn tay nhỏ nhắn vẫn siết chặt lại, bất thần, Mộng Tịch đẩy cửa ngõ kính, nâng cái bình sứ đập mạnh xuống sàn nhà.
Choang!

Những miếng vỡ phun đi ra tung tóe, Mộng Tịch ko hề hốt hoảng, cho tới Lúc Trương Cầm kể từ vô nhà bếp nghe thấy giờ đồng hồ động chạy lên, cô mới mẻ bày đi ra khuôn mặt thất thần, ngại hãi.

Bà tao nhìn gò ụp nát nhừ bên dưới sàn, há hốc mồm không thể tinh được. Chiếc bình sứ quý giá bán tuy nhiên Tề Khang Vũ nhọc sức mua sắm về, ni lại vỡ tung ra trở nên những miếng vụn.

“Ôi trời, đái thư, cô đã trải gì thế?”

“Quản gia Trương, tôi chỉ lỡ tay va vấp vô nó. Thật ko ngờ…”

Xem thêm: khánh dư niên truyện tranh

Mộng Tịch chuyên nghiệp chăm nhìn người phụ phái đẹp trước mặt mũi, nước đôi mắt chính thức chảy đi ra kể từ nhì khóe mi lúc nào cũng ẩm ướt. Trương Cầm ko suy nghĩ cô sẽ sở hữu phản xạ này, bà tao ngay lập tức cảm nhận thấy vô nằm trong bồn chồn.

“Cô nhìn tôi như vậy nhằm thực hiện gì?”

“Quản gia Trương, chuyện này bà nên gom tôi! Xin bà, gom tôi với…”

“Giúp? Chu đái thư, ko, ko thể…”

Quả đúng thật Dự kiến của Mộng Tịch, mặc dù cô ko rằng tiếp tục nhờ Trương Cầm gom gì thì bà tao vẫn dứt khoát kể từ chối. Nhưng tuy nhiên kịch hoặc vừa vặn mới mẻ há đi ra, sao cô hoàn toàn có thể làm cho bà tao ko chút can dự?
“Quản gia Trương, cái bình sứ này nếu mà Khang Vũ căn vặn cho tới bà hãy nhận là bản thân lỡ tay thực hiện rơi nó, đạt được không? Dù sao bà cũng chính là người của Thẩm phu nhân, cho nên vì vậy anh ấy sẽ không còn làm những gì bà đâu.”

Trương Cầm nghe vậy cau ngươi. Bình thông thường bà tao chẳng hãm ngại người không giống thì thôi, đang được yên ổn đang được lành lặn sao lại ngu ngu dốt gánh loại tội danh ko nên của tớ được? Đối mặt mũi với vẻ tội nghiệp của Mộng Tịch, người phụ phái đẹp này vẫn ngược quyết:

“Cô nên rằng thiệt với thiếu hụt gia thì rộng lớn. Vợ ck cùng nhau, với gì ko dám?”

“Bà hiểu ra tôi với Khang Vũ ko hòa thuận mà? Quản gia Trương, coi như tôi nài bà, gom tôi một phen đi! Bà ham muốn chi phí tôi tiếp tục mang lại bà chi phí, chỉ việc thể hiện một số lượng ví dụ.”

Mộng Tịch thực hiện vẻ khẩn khoản cầu nài, tiếp sau đó còn rút túi lấy chi phí dúi vô tay Trương Cầm. Quả nhiên người phụ phái đẹp tham ô lam này thấy chi phí ngay lập tức sáng sủa đôi mắt, thông thoáng loại vẫn đồng ý với cô nàng nhỏ.
Trước mặt mũi cảm kích, ngoảnh chuồn điểm không giống, khóe môi Mộng Tịch vẫn nhếch gánh vác một phía, thể hiện sự khinh thường bỉ Trương Cầm tột phỏng. Bà tao quí chi phí, vậy được, cô tiếp tục sử dụng chi phí tài của chủ yếu bản thân nhằm gϊếŧ bị tiêu diệt thế giới tham ô lam, tàn ác này!

Thu dọn kết thúc gò miếng sứ bên dưới sàn, Trương Cầm chứa chấp nhẹm số chi phí tuy nhiên Mộng Tịch đem cho chính mình, rồi trở lại bên dưới mái ấm, nối tiếp đôn đốc người thực hiện hoàn thiện việc làm.

Xem thêm: ảnh đế gặm cỏ gần hang

Mộng Tịch nhàn hạ nhã ngồi bên trên ghế sofa vô phòng tiếp khách nốc trà, chẳng bao lâu sau cô vẫn nghe thấy giờ đồng hồ mô tơ xe pháo xe hơi thân thuộc ở phía bên ngoài. Đặt nhẹ nhàng cái ly vì thế sứ xuống bàn, góc nhìn người phụ nữ này tự nhiên thay cho thay đổi, sắc rét rộng lớn vẻ thông thường ngày.

“Đến rồi kìa…”

Mũi giầy gót cao nện mạnh xuống sàn nhà mộc, bước đi thoăn thoắt sải nhiều năm kể từ gian trá phòng tiếp khách đi ra cho tới khuôn viên rộng lớn trước mái ấm. Mộng Tịch đứng nhờ vào tường ngăn hâu phương sống lưng bản thân, nhì tay khoanh trước vùng ngực, ngước cao đầu nhìn song trai gái vừa vặn bước xuống ngoài con xe xe hơi quý phái. Cô chứa chấp giờ đồng hồ mỉm cười, nhịn nhường như đang được đặc biệt vồn vã đón rước.
“Khách quý cho tới nghịch tặc, vinh hạnh, vinh hạnh vượt lên trước rồi!”