treu choc hon nhan

Edit: Mễ

~ CHƯƠNG 29: CÔ THẬT SỰ KHÔNG CHỐNG ĐỠ NỔI ~

Bạn đang xem: treu choc hon nhan

Không vì như thế tiếng nói và tương đối thở đặc biệt không xa lạ, Thư Minh Yên tiếp tục nghi vấn người vừa vặn thủ thỉ ko nên Mộ Du Trầm.

Đối với việc trêu chọc cô, anh ngày càng thông thuộc, và lấy ê thực hiện sung sướng.

Dưới độ sáng yếu ớt ớt, khuôn mặt mũi anh tuấn lỗi lạc cơ hội cô nhập tấc gang, thở của nhị người quấn lấy nhau.

Mí đôi mắt Thư Minh Yên lập cập rẩy, gằn giọng gọi anh: “Chú nhỏ.”

Cô lại cố ý gọi như thế, nhường nhịn như cô thiệt sự cảm nhận thấy gọi như thế rất có thể chọc anh tức phẫn uất được.

Mộ Du Trầm ngay lưng biếng nhướng mày: “Sao vậy?”

“Không đem gì, em chỉ gọi anh thôi.” – khuôn mặt Thư Minh Yên nữ tính lại không có tội, lại thở than một tiếng: “Cách xưng hô này cũng thuận mồm quá tuyệt vời rồi, làm thế nào em sửa được đây?”

Bây giờ bắt nạt cô một ít, cô tiếp tục biết tấn công trả lại.

Mộ Du Trầm híp đôi mắt lại, trị hiện nay vóc dáng giờ đây đối với trước khi chỉ biết quan ngại ngùng ko thưa gì của cô ấy, đem chút thú vị.

“Em mong muốn gọi gì anh cũng ko chủ ý, tuy nhiên tuy nhiên, em cứ cố ý nhấn mạnh vấn đề nhập việc xưng hô này….” – khóe môi anh nhếch lên, kề sát tai cô, tiếng nói thấp rộng lớn một ít, nhập tiếng nói mang 1 loại quyến rũ ko biết mô tả sao: “Lẽ này Nông Nông của tất cả chúng ta đem sở trường đặc trưng gì chăng?”

Thư Minh Yên: “?”

“Anh mới nhất đem đó!”

Hai má Thư Minh Yên nhanh gọn lẹ rét lên, sử dụng mức độ đẩy anh một chiếc, xoay người xoay sống lưng về phía anh.

Mộ Du Trầm hiện giờ đang bị đẩy nở nụ cười cợt coi cô: “Chuyện thơm môi, em còn mong muốn rèn luyện tăng không?”

“Không luyện nữa.” – Thư Minh Yên đem chút tức giận nhâm nhẩm một câu, che phân nửa mặt mũi bản thân.

Vốn tưởng với phỏng dày của domain authority mặt mũi Mộ Du Trầm tối ni, đặc biệt rất có thể anh tiếp tục nối tiếp dán cho tới.

Mà trôi qua quýt hồi lâu, đàng sau Thư Minh Yên vẫn không tồn tại động tĩnh gì.

Sau ê Mộ Du Trầm xoay đứa ở trực tiếp lại: “Không mong muốn thì hôm không giống, ngày mai em còn nên dậy sớm, ngủ chuồn.”

Chuyện vừa vặn nãy cứ như thế trôi qua quýt, Mộ Du Trầm không tồn tại hành động không giống thông thường này không giống nữa.

Trong lòng Thư Minh Yên đem chút nghi vấn, tối ni anh đem ấn định thực hiện cho tới quan hệ phu nhân ông chồng thật thà ko, vừa vặn rồi còn ám chứng tỏ ràng như thế, còn bảo cô toá áo ngực, giờ đây thì cứ vậy quăng quật qua?

Nhưng nghĩ về kỹ lại cũng giống.

Nếu như anh thiệt sự đem hành vi gì ê, sẽ không còn nhằm cô toá cái ê đi ra trước.

Theo tiến độ thông thường, bước ê nên nằm tại vị trí phía sau.

Cho nên tối ni anh vốn liếng không tồn tại plan gì không còn, chỉ kỳ vọng khi cô ngủ tiếp tục tự do một ít.

Còn chuyện Khi nãy, anh cũng chỉ cố ý trêu cô nhị câu, trêu riết trở thành nghiện.

Không biết hồ nước lô trong trái tim Mộ Du Trầm rốt cuộc nghĩ về đồ vật gi.

Vốn dĩ Thư Minh Yên cũng ko nhằm ý điều này, anh ko dữ thế chủ động, cô cũng rớt vào lặng yên.

Chạm nhập màn hình hiển thị điện thoại cảm ứng liếc coi thời hạn, chuẩn bị mươi giờ tía mươi, còn bảy giờ đồng hồ nhằm ngủ.

Thoáng thấy nút hiển thị dung tích pin bên trên màn hình hiển thị điện thoại cảm ứng, 10%

Cô mới nhất lưu giữ đi ra cỗ sạc của tôi ở lầu bên dưới.

Bộ sạc điện thoại cảm ứng của Mộ Du Trầm như là hắn giống như cô, đang được bịa đặt bên trên tủ đầu nệm mặt mũi phía anh.

Nhưng mới nhất nãy cô bị Mộ Du Trầm sử dụng tiếng thưa nô đùa, giờ đây Thư Minh Yên không thích căn vặn mượn anh.

Tròng đôi mắt hòn đảo xung quanh, cô vờ vịt như không tồn tại gì bịa đặt điện thoại cảm ứng về vị trí cũ, tiếp sau đó nhắm đôi mắt lại vờ vịt chuồn ngủ.

Nằm khoảng tầm nhị mươi phút, Mộ Du Trầm sát bên không tồn tại trở bản thân.

Thư Minh Yên yên tĩnh tĩnh lắng tai, tương đối thở anh ổn định ấn định, cô đo lường và tính toán thời hạn, chắc hẳn rằng tiếp tục ngủ rồi.

Thư Minh Yên nhẹ dịu ngồi dậy, cơ hội độ sáng thư thả nhạt nhẽo quan sát về phía người nam nhi ở cạnh bản thân, ánh nhìn lướt qua quýt anh, siêng chăm coi nhập cỗ sạc sát bên anh.

Cô demo giơ tay đo khoảng cách một ít, cô ko với cho tới vị trí ê.

Thư Minh Yên ỷ lại nhập việc Mộ Du Trầm tiếp tục ngủ say, bạo dạn xốc chăn lên ngồi bên trên nệm.

Hai tay lướt qua quýt người anh, chống lên phần nệm ở mặt mũi ê khung hình anh, thắt sống lưng cong lên, nỗ lực nhằm cánh tay bản thân ko va trúng anh.

Một tay vươn về phần bên trước, đơn giản và dễ dàng tiếp xúc với cỗ sạc của anh ấy.

Trong lòng Thư Minh Yên mừng rỡ, đang được ấn định lùi về thì tầm đôi mắt cô vô tình lướt qua quýt khuôn mặt trầm lặng của Mộ Du Trầm, lại đùng một phát trị xuất hiện một ánh nhìn.

Sống sống lưng cứng đờ, coi trực tiếp nhập mặt mũi anh.

Trong tầm coi blue color sương, người nam nhi coi cô chằm chằm, đang được lặng lẽ để ý.

Giờ phút này Thư Minh Yên thấy rất rõ ràng vẻ mặt mũi anh, cô đang được lấy trộm vật của anh ấy và bị tóm gọn trái ngược tang, cô mệt mỏi cho tới nổi domain authority đầu ê rần.

Hơn nữa cô còn đang được nhập dạng nằm úp mặt, treo lửng lơ bên trên người anh, dạng này còn có chút tai quái dị.

Sớm biết như thế, vừa vặn rồi khoáng đạt một ít, dữ thế chủ động há mồm căn vặn mượn anh cho tới rồi.

Trong nháy đôi mắt, ánh nhìn nhị người chạm nhập nhau, Thư Minh Yên thiệt sự mong muốn chui luôn luôn xuống khe hở bên dưới gầm nệm, cả đời cũng ko chui đi ra.

Kìm nén lại sóng lớn dông rộng lớn trong trái tim, Thư Minh Yên vẫn còn đó rất có thể gắng gượng gập lưu giữ điềm tĩnh bên trên mặt mũi, sử dụng giọng điệu quan hoài căn vặn anh: “Anh còn ko ngủ sao? Có nên bị rơi rụng ngủ không?”

Mộ Du Trầm coi cô, chầm lờ đờ đem tay vén sợi tóc cô rơi bên trên cằm anh lên, ko giờ đồng hồ động tuy nhiên thưa với cô, anh bị cô thực hiện tỉnh giấc.

Không gian dối khá tối, nếu mà không tồn tại động tác của anh ấy, Thư Minh Yên cũng ko trị hiện nay tóc bản thân lại quét dọn qua quýt mặt mũi anh.

Thư Minh Yên coi sợi tóc ko nghe tiếng ê, lặng yên nuốt nước miếng.

Quả nhiên tóc lâu năm quá cũng ko nên việc tốt.

Cô mong muốn kéo sợi tóc nhập tay Mộ Du Trầm về, tuy nhiên còn còn chưa kịp giơ tay, ngón tay Mộ Du Trầm lại tăng chút mức độ, nhập nháy đôi mắt sợi tóc ê căng đi ra.

Da đầu Thư Minh Yên căng chặt, cô kinh sợ bị anh kéo nhức, một phía bao bọc lấy domain authority đầu, một phía theo đòi đà đem đầu lại gần: “Chú, a…”

Người nam nhi ko cần thiết nghe lý giải, chỉ tóm lấy gáy cô, sử dụng mức độ thơm lên môi cô.

Biến cố cho tới quá thời gian nhanh, Thư Minh Yên bất thần ko kịp chống bị, sững sờ bên trên vị trí.

Vì hành vi lấy cỗ sạc vừa vặn rồi, cô vẫn còn đó quỳ ở ê, khom sống lưng ưỡn eo, ở phía bên trên nằm trong anh thơm môi, Thư Minh Yên nghĩ về tuy nhiên thấy xấu xí hổ.

Người nam nhi thơm đặc biệt thô bạo, không tồn tại quy tắc, tuy nhiên đặc biệt mạnh mẽ, răng va nhập môi cô vài ba thứ tự, tương đối nhức, eo cô cũng chính thức đau đớn, ở đầu cuối chỉ rất có thể đỏ ối mặt mũi đẩy anh đi ra.

Trong nháy đôi mắt được Mộ Du Trầm buông cô đi ra, Thư Minh Yên sử dụng vận tốc sớm nhất trở lại địa điểm ở của tôi, sử dụng chăn quấn kín đầu, đem sống lưng về phía anh.

Trong không khí eo hẹp và chật bức bí, song môi ê ngốc, còn rất có thể cảm biến rất rõ ràng nhịp tim đập thình thịch của tôi, cùng theo với giờ đồng hồ thay đổi vẫn tạm bợ lại được.

Sau ê, thậm chí là cô cảm nhận thấy không gian nhập chăn yếu ớt ớt đến mức độ gần như là thiếu hụt oxy.

Cuối nằm trong không thể cơ hội này không giống, cô lén nhằm đi ra một khe hở, lộ mặt mũi đi ra, tham lam lam thay đổi.

Mộ Du Trầm Khi nãy khiến cho cô cảm nhận thấy đem chút xa xôi kỳ lạ.

Một câu cũng ko thưa, lưu giữ chặt cổ cô tuy nhiên thơm, nhập mùng tối, mặc dầu là 1 ánh nhìn, một động tác của những người nam nhi cô cũng ko thấy được, lại rất có thể cảm biến được sở hữu, xâm lăng nằm trong độc lúc lắc của anh ấy.

Anh tương tự như nước lũ bị ứ ứ đọng nhiều ngày đùng một phát vỡ đê, xuôi dòng sản phẩm mạnh mẽ tuy nhiên nuốt trộng cô, hooc môn xung quanh người nồng đậm, dục vọng nổ tung.

Thư Minh Yên càng lưu giữ lại, lỗ tai càng đỏ ối rộng lớn, chỉ rất có thể kiên trì nhắc nhở mình: điềm tĩnh, nên bình tĩnh!

Chẳng qua quýt chỉ bị thơm một ít thôi, cũng ko nên trước đó chưa từng thơm qua quýt, ko được tá hỏa.

Đằng sau nổi tiếng loạt soạt, tay lâu năm Mộ Du Trầm mang đến, lướt qua quýt cô núm năng lượng điện thoại: “Muốn sạc pin?”

Mặc cho dù tiếp tục điềm tĩnh lại được một khi, giọng anh vẫn còn đó tương đối khàn khàn.

Thư Minh Yên đặc biệt nhẹ dịu “ừm” một giờ đồng hồ, Mộ Du Trầm áp lại sát lấy điện thoại cảm ứng sạc pin canh ty cô.

Vì sự thân thiết của anh ấy, Thư Minh Yên lại ngửi được một ít tương đối thở trong trắng không xa lạ, theo đòi phiên bản năng vùi mặt mũi nhập chăn, trái ngược tim lại hụt vài ba nhịp.

“Sạc rồi, em nghỉ dưỡng sớm chuồn.” – Mộ Du Trầm thơm nhẹ nhõm Tột Đỉnh đầu cô, tiếp sau đó ở xuống.

Từ đầu cho tới cuối, anh ko lý giải cho tới hành động bột phát của tôi.

Có thể anh cũng biết Khi nãy là thú tính bột phát, tiếp tục trình diện thực chất nam nhi, vì thế ko xuất hiện mũi đương đầu.

Thư Minh Yên thì thầm nghĩ về trong trái tim, cũng không nói.

**

Sáng sớm bữa sau, Thư Minh Yên mơ mơ tưởng màng tỉnh dậy, trị hiện nay bản thân đang được gối đầu lên cánh tay Mộ Du Trầm, khung hình đang được ở trong trái tim anh.

Thư Minh Yên quan sát về phía Mộ Du Trầm, vừa vặn há đôi mắt, đập nhập đôi mắt cô là khuôn mặt anh tuấn sắc đường nét của anh ấy.

Tối qua quýt khi chuồn ngủ, thân thiện nhị người vẫn còn đó một khoảng cách, cũng ko biết sau nằm trong ngủ loại này và lại trở thành như thế, cứ như thế ôm nhau ngủ!

Thư Minh Yên đặc biệt ko bất ngờ, lại lo ngại ý thức mơ hồ nước khi ngủ của tôi dữ thế chủ động mong muốn anh ôm.

Nếu như thế thiệt thì quá rơi rụng mặt mũi, thời điểm này cô mong muốn tách ngoài lồng ngực anh.

Mới demo động che một ít, cánh tay Mộ Du Trầm đang được gác bên trên eo cô khẽ siết lại, ôm chặt cô rộng lớn một ít, cằm cọ nhẹ nhõm nhị cái lên trán cô.

Một tối trôi qua quýt, cằm anh tiếp tục nẩy râu nhún phún, chọc nhập trán Thư Minh Yên tương đối ngứa.

Tim cô đập thình thịch, theo đòi phiên bản năng ngửng đầu mong muốn coi vẻ mặt mũi anh.

Mộ Du Trầm vẫn còn đó nhắm đôi mắt, lông nheo đen kịt nhánh rườm rà buông xuống, từng sợi từng sợi rất rõ ràng ràng, song môi dễ thương khẽ mím lại, thở nhè nhẹ nhõm tuy nhiên vững vàng vàng, nhường nhịn như vẫn ko tỉnh.

Trái tim đang được treo lửng lơ của Thư Minh Yên thông thoáng cái về vị địa điểm cũ.

Ngón trỏ và ngón cái cô cầm lấy góc áo bên trên cánh tay anh, động tác nỗ lực nhẹ dịu không còn nút cầm cánh tay anh gác bên trên eo bản thân đi ra.

Mộ Du Trầm Từ đó xoay người, mặt mũi trở lại phía mặt mũi ê.

Thư Minh Yên thở phào thoải mái, nín thở tách nệm.

Cô coi đồng hồ đeo tay bên trên điện thoại cảm ứng, năm giờ mươi lăm.

Cô bịa đặt báo thức năm giờ tía mươi, mươi lăm phút sau tiếp tục reo, kinh sợ thực hiện anh tỉnh giấc, cô tắt đồng hồ đeo tay trước.

Đi nhập chống tắm thay cho vật ngủ bên trên người, tiếp sau đó núm điện thoại cảm ứng tách ngoài chống, cô ấn định về chống bản thân vệ sinh.

Thời gian dối vẫn còn đó sớm, mặc dầu nhân viên cấp dưới đoàn phim đem dậy sớm thì đều ở nhập chống, điểm cộng đồng ở hiên chạy bên dưới không tồn tại người tương hỗ.

Trên lối Thư Minh Yên ko va nên ai, an toàn và đáng tin cậy trở lại chống bản thân.

Thu dọn hoàn thành không còn, được xem là nửa giờ đồng hồ sau.

Thư Minh Yên kể từ nhập hotel rời khỏi, xe cộ buýt của đoàn phim tiếp tục giới hạn trước cửa ngõ.

Lúc này, nhân viên cấp dưới đoàn phiên và thao diễn viên cũng lục tục lên xe cộ.

Thư Minh Yên vừa vặn tăng trưởng, cô nhận ra Bạch Đường ngồi ở hành lang cửa số mặt hàng loại tư, sát bên là Văn Hạo, thao diễn viên phái nam nhập vai Ngô Vương Phù Sai.

Toàn cỗ quãng lối Bạch Đường và Văn Hạo ko thủ thỉ cùng nhau, đôi mắt coi bên phía ngoài hành lang cửa số, toàn bộ cơ thể thất thần, ko biết đang được tâm lý đồ vật gi.

Thư Minh Yên rời khỏi đàng sau, khi đi qua thuận tiện gọi cô ấy một giờ đồng hồ.

Xem thêm: khánh dư niên truyện tranh

Bạch Đường vẫn thất thần như cũ, ko nghe thấy, chỉ mất Văn Hạo khẽ cười cợt gật đầu.

Mộng Vi ở đàng sau kéo Thư Minh Yên ngồi xuống sát bên bản thân, hạ thấp giọng nói: “Từ sáng sủa sớm Bạch Đường tiếp tục rơi rụng hồn rơi rụng vía, ko biết tiếp tục xẩy ra chuyện  gì. Khi nãy Văn Hạo thưa lát nữa cảnh xoay trước tiên là cảnh đối thao diễn của nhị người, lại còn nên khớp thoại, gọi bao nhiêu thứ tự cô ấy mới nhất nghe thấy. Trạng thái này, lát nữa xoay phim tuy nhiên ko khớp sẽ ảnh hưởng đạo thao diễn Quách mắng bị tiêu diệt thôi?”

Thư Minh Yên nhíu mi nhận xét Bạch Đường, cảm nhận thấy cô ấy thời điểm hôm nay đem gì ê ko trúng.

Tối qua quýt có vẻ như vẫn thông thường, lẽ nào ngủ ko ngon?

*

Buổi sáng sủa cho tới điểm xoay phim, cảnh xoay trước tiên là cảnh Ngô Vương Phù Sai và Tây Thi sử dụng bữa sáng sủa.

Cảm xúc và tình trạng của Bạch Đường ko chất lượng, liên tiếp NG(*) cho tới bao nhiêu thứ tự, cho tới núm đũa cũng thực hiện rớt xuống khu đất.

(*)NG: xoay hỏng

Cơn phẫn uất của đạo thao diễn Quách càng ngày càng lớn: “Bạch Đường đúng không nào, rốt cuộc cô đem thao diễn được không?”

“Tôi căn vặn cô, cô đem biết thao diễn xuất không?”

“Diễn xuất là như cô sao hả?”

“Lần này thoại với Ngô Vương Phù Sai cũng lờ đờ nửa nhịp, tương tự như một con cái rối chạc vậy, Tây Thi tuy nhiên tương tự như cô thì rất có thể tạo cho Ngô Vương Phù sai thần hồn điên hòn đảo, trầm chết mệt tửu sắc thì mới có thể là chuyện kỳ lạ đó!”

“Chỉ ăn một giở sáng sủa, cho tới đũa cũng ko núm được, chuyện đơn giản và giản dị hằng ngày bị cô thao diễn trở thành cảnh như học tập nằm trong lòng, cô dứt khoát chớ lăn lóc lộn nhập giới này nữa!”

Đạo thao diễn Quách đùng một phát nổi trận lôi đình, cả đoàn phim đều yên tĩnh tĩnh, toàn bộ người xem không có ai dám hó hé.

Bạch Đường xấu xí hổ cho tới nỗi đai đôi mắt đỏ ối lên, liên tiếp cúi đầu nài lỗi.

Sắc mặt mũi đạo thao diễn Quách vẫn u ám: “Tự bản thân kiểm điểm coi thời điểm hôm nay rốt cuộc cô bị đồ vật gi, cứ như thế tiến trình của đoàn phim đều bị cô thực hiện lờ đờ trễ hết! Cảnh trước tiên bỏ dở, cảnh sau của người nào, sẵn sàng chuồn.”

Thư Minh Yên trải qua kéo Bạch Đường lại, dùng khăn giấy má cho tới cô ấy.

Quan Fe vẻ mặt mũi Bạch Đường, Thư Minh Yên suy luận hỏi: “Cơ Trạch Dương lại mò mẫm chị?”

Mấy tiền cảnh Bạch Đường thao diễn rất hay, đạo thao diễn Quách còn khen ngợi cô ấy, thời điểm hôm nay lại trở thành như thế.

Thư Minh Yên nghĩ về cho tới nghĩ về tháo lui, cảm nhận thấy chỉ rất có thể là vì như thế Cơ Trạch Dương.

Bạch Đường xuất thân thiện kể từ khoa thao diễn xuất, cũng ko nên trước đó chưa từng xoay phim, nếu như đem xúc cảm không giống quấy nhiễu, nhập thời hạn cộc phiên bản thân thiện đặc biệt khó khăn nhằm kiểm soát và điều chỉnh tâm lý lại được.

Bạch Đường vệ sinh nước mắt: “Thất tịch trong ngày hôm qua, đùng một phát anh tao cho tới hotel mò mẫm chị. Tối qua quýt sau khoản thời gian chị điện thoại cảm ứng cho tới em ko lâu thì anh tao cho tới, trời sát sáng sủa mới nhất chuồn.”

Sắc mặt mũi Thư Minh Yên đột nhiên nghiêm nghị túc: “Anh tao bắt nạt chị?”

Cánh môi Bạch Đường lập cập rẩy: “Anh tao thưa sau khoản thời gian bộ phim truyền hình này xoay hoàn thành, nếu mà anh tao thấy chị đem xúc tiếp thân thiện thể với những người nam nhi không giống, anh tao tiếp tục chặt chân chị, tiếp sau đó chớ nghĩ về rất có thể ra bên ngoài được nữa. Minh Yên, chị thiệt sự đặc biệt kinh sợ, em thưa coi hoặc chị không xoay bộ phim truyền hình này nữa, cảnh xoay Khi nãy chị nên đút cho tới Ngô Vương ăn, tay chị núm đũa đều lập cập rẩy.”

Thư Minh Yên canh ty cô ấy chỉnh lại tóc mai rơi bên trên trán: “Chị đã và đang ký phù hợp đồng rồi, giờ đây thưa không xoay ngay lập tức không xoay, chị nên trả một khoản thông thường bù vi phạm phù hợp đồng rất rộng lớn. Huống chi, chị không xoay phim sẽ không còn thể nối tiếp ở nhập đoàn phim nữa, chị rất có thể chuồn đâu được? Cơ Trạch Dương khi nào thì cũng rất có thể bắt chị về bên.”

“Nhưng em thưa chị nên làm thế nào bây giờ? Chị rất có thể cảm nhận thấy, thứ tự này anh tao thiệt sự tức phẫn uất, vô cùng tức phẫn uất, anh tao thiệt sự tiếp tục chặt chân chị.” – Gương mặt mũi Bạch Đường Trắng bệch, nhập đôi mắt tràn trề kinh sợ hãi, rõ nét là kinh sợ cho tới đỉnh điểm.

Thư Minh Yên nghĩ về ngợi, cầm tay cô ấy, vừa vặn phân tách vừa vặn an ủi: “Tối qua quýt anh tao cho tới hotel mò mẫm chị, tuy nhiên ko bắt chị về. Có nghĩ về anh tao kiêng khem dè mặt mũi mũi của tôi với đoàn phim, không đủ can đảm làm những gì với chị. Cho nên, anh tao mới nhất thưa những tiếng ê nhằm hù hăm dọa chị, nếu như chị thiệt sự kinh sợ hãi, lựa chọn tách ngoài đoàn phim, vậy chẳng nên anh tao tiếp tục đạt được mục tiêu sao?”

Bạch Đường tâm lý tiếng của Thư Minh Yên, lòng tin ổn định ấn định lại, phụ họa: “Em thưa trúng, nếu như giờ đây chị không xoay nữa, lại càng bị anh tao bắt về sớm rộng lớn. Sớm nhất thì năm tiếp theo bộ phim truyền hình mới nhất phát triển, anh tao một sớm một chiều ko thể này coi được, biết đâu trước lúc trình chiếu, anh tao sẽ ảnh hưởng bắt vì như thế những chuyện phạm pháp của tôi, anh tao tiếp tục không tồn tại thời cơ làm những gì chị nữa.”

“Chính là như thế, vả lại căn nhà bọn họ Lục cũng chính thức đem hành vi với anh tao rồi, chị chớ vì như thế nhị tía câu hăm dọa dẫm của anh ấy tao tuy nhiên thực hiện rối loàn trận tuyến của tôi. Bây giờ trọng trách có một không hai đó là triệu tập xoay chất lượng bộ phim truyền hình nhập tay, chớ tâm lý bất kể cái gì. Không nên chị thưa máy sấy khô tóc chống chị hư đốn rồi sao, tí nữa em mò mẫm đạo thao diễn Quách căn vặn coi rất có thể thay đổi cho tới chị sang trọng chống tiếp em ko, trong tương lai anh tao lại cho tới mò mẫm chị thì chị cứ gọi em.”

Hốc đôi mắt Bạch Đường xao xuyến nước đôi mắt, cầm tay Thư Minh Yên đặc biệt chặt: “Minh Yên, may tuy nhiên nhập đoàn phim bắt gặp được em, 1 mình chị thiệt ko biết nên thực hiện thế này.”

“Đừng khóc nữa, từng chuyện đều tiếp tục chất lượng lên thôi, chị kiểm soát và điều chỉnh tâm lý trước tiếp tục.” – Thư Minh Yên canh ty Bạch Đường vệ sinh nước mắt: “Đạo thao diễn Quách đòi hỏi về độ sáng đặc biệt cao, cảnh của chị ấy nên xoay nhập sáng sủa sớm, muộn rộng lớn chút nữa độ sáng đặc biệt chói, khi xoay hiệu suất cao sẽ không còn chất lượng. Nếu như không thích kéo dãn dài cho tới ngày mai, chị nên nỗ lực quên chuyện của Cơ Trạch Dương trước chuồn, triệu tập xoay phim thiệt chất lượng.”

Bạch Đường gật đầu: “Ừm, chị tiếp tục nỗ lực.”

Thư Minh Yên mò mẫm ghế ngồi xuống, nghiên cứu và phân tích kịch phiên bản với cô ấy, đã cho thấy vị trí cô ấy thao diễn ko chất lượng Khi nãy, nhị người bên cạnh nhau thảo luận cơ hội thao diễn.

Tâm trạng Bạch Đường từ từ ổn định ấn định lại, chính thức tráng lệ và trang nghiêm tâm lý kịch phiên bản.

Đang chat chit, biên kịch Dương Vãn Anh lão sư gọi Thư Minh Yên chuồn sẵn sàng dụng cụ, Thư Minh Yên đáp tiếng rồi đứng lên: “Chị Đường, chị coi tiếp chuồn nhé, em trải qua ê trước.”

Bạch Đường gật đầu: “Chị ko có gì, em mau đi làm việc việc chuồn.”

Thư Minh Yên thông qua đó thưa nhị câu với Dương Vãn Anh lão sư, nhắn người lấy những dụng cụ nên dùng đặt tại những địa điểm tương thích, thỉnh thảong quay đầu sang một bên thảo luận một ít tình tiết với thao diễn viên.

Bạch Đường coi kịch phiên bản 1 mình một khi, tiếp sau đó nâng cằm quan sát về phía Thư Minh Yên.

Tuổi Thư Minh Yên ko rộng lớn, tuy nhiên nhường nhịn như thực hiện bất kể việc gì rồi cũng đều phù hợp tình phải chăng, tương tác với nhân viên cấp dưới công tác làm việc vẫn lưu giữ quy tắc cơ phiên bản, bất ngờ khoáng đạt.

Cô nhã nhặn và lịch sự và trang nhã, ko phân biệt cư xử với ai.

Không vì như thế đối phương là đại minh tinh ma thì tiếp tục hót nọt khen ngợi ngợi, cũng ko vì như thế người tao đơn thuần người chạy việc ở phía sau tuy nhiên đem cơ hội đối đãi không giống nhau.

Cô luôn luôn nở nụ cười cợt và lắng đọng, nữ tính hiền khô hậu, lại chịu thương chịu khó đem năng lượng.

Cả đoàn thực hiện phim, kể từ đạo thao diễn Quách, thao diễn viên chủ yếu cho tới nhân viên cấp dưới phục vụ hầu cần thường rất quí cô ấy.

Trong lòng Bạch Đường chợt xúc động, nhỏ bé gái quí khóc thét thời xưa, trái ngược nhiên tiếp tục thay cho thay đổi rồi.

Mấy trong năm này căn nhà bọn họ Mộ chở che cô ấy chất lượng như thế, so với thân thiện phận của Thư Minh Yên tuy nhiên thưa thì này cũng coi như thể đặc biệt suôn sẻ.

*

Thư Minh Yên thực hiện hoàn thành việc làm nhập tay, lại xoay về: “Chị Đường, chị sẵn sàng cho tới đâu rồi?”

Bạch Đường coi kịch phiên bản nhập tay, gật đầu: “Chị thấy cũng ổn định rồi.”

Thật đi ra cảnh này bao nhiêu ngày hôm trước cô tiếp tục tâm lý coi nên thao diễn thế nào, đem điều tối qua quýt sự xuất hiện nay đột ngột của Cơ Trạch Dương thực hiện tâm trí cô láo lếu loàn.

Hôm ni được Thư Minh Yên trấn an, tâm lý của Bạch Đường tiếp tục chất lượng rộng lớn.

“Vậy là chất lượng rồi, em vừa vặn thưa với đạo thao diễn Quách, đợi xoay hoàn thành cảnh ê tiếp tục cho tới chị. Đạo thao diễn Quách thưa không khí oi bức, Khi nãy ông ấy đem tương đối nóng tính, chị chớ nhằm trong trái tim, ai ai cũng có những lúc tâm lý ko chất lượng, thực đi ra cũng chính là chuyện đặc biệt thông thường. Chị hãy thao diễn thiệt chất lượng, ông ấy vẫn đặc biệt coi trọng chị thao diễn vai Tây Thi.”

Thư Minh Yên coi thời gian: “Cảnh xoay của chị ấy vẫn nên đợi một khi nữa, em chuồn gọi Phù Sai qua quýt phía trên canh ty chị kết hợp một ít, thời điểm này anh ấy đang dần rảnh rỗi, nhị người giành thủ xoay một thứ tự là qua quýt nhằm đạo thao diễn Quách hạnh phúc.”

Nói hoàn thành, Thư Minh Yên chạy chuồn gọi Văn Hạo cho tới.

Văn Hạo đặc biệt kết hợp, thao diễn demo cảnh Khi nãy với Bạch Đường một lần tiếp nữa.

Bạch Đường tiếp tục trọn vẹn đóng vai nhập anh hùng, nhị người kết hợp kết hợp ăn ý, Thư Minh Yên ở sát bên nhận ra rốt cuộc cũng thở phào thoải mái.

Lúc này, Mộng Vi chạy cho tới mò mẫm cô: “Minh Yên, đạo thao diễn Quách bảo chị chuồn lấy món ăn sáng sủa cho tới người xem, em chuồn với chị đi?”

Thư Minh Yên cười cợt đồng ý: “Được thôi.”

Cô nhắn Bạch Đường chịu thương chịu khó rèn luyện, rồi nằm trong tách ngoài với Mộng Vi.

Bữa sáng sủa bịa đặt nhập đình nhỏ sau rừng trúc.

Đạo thao diễn Quách ko được cho phép người ko nên người của đoàn phim cho tới sát ngôi trường xoay, vì thế nhân viên cấp dưới phó thực phẩm chỉ phó cho tới phía trên, tiếp sau đó nhân viên cấp dưới đoàn phim sẽn mang nhập nhập.

Mộng Vi là trợ lý của đạo thao diễn Quách, nên trách móc nhiệm này là của cô ấy ấy.

Thư Minh Yên và Mộng Vi trải qua, so sánh con số với nhân viên cấp dưới phó thực phẩm, tiếp sau đó bên cạnh nhau đẩy xe cộ món ăn về bên.

Xe thực phẩm thể tích rộng lớn, lối nhập rừng trúc ko cơ hội này chuồn được, Thư Minh Yên và Mộng Vi chỉ rất có thể vòng qua quýt lối rộng lớn ở rìa rừng trúc.

Thư Minh Yên thông thoáng nhận ra đem bục cao dựng bên trên bến bãi khu đất trống trải đằng xa xôi, bên trên bục dán áp phích, rất đông người vây xung quanh.

Thư Minh Yên kinh ngạc: “Lại đem đoàn phim cho tới xoay sao?”

Gần phía trên ở Kinh đô Điện hình họa chỉ tồn tại một đoàn phim《Trục Lộc Xuân Thu》 , đó là thứ tự trước tiên Thư Minh Yên nhận ra người không giống.

Mộng Vi quan sát về phía bên kia một cái: “Cái này hả, Diệu Khởi sẵn sàng xoay một bộ phim truyền hình cổ trang, thời điểm hôm nay là nghi tiết khai máy.”

Thư Minh Yên gật đầu, ko tiếp tiếng cô ấy, tiếp sau đó đùng một phát đem người gọi: “Em gái Thư, xe cộ thực phẩm nặng nề như thế em đẩy được không? Cần canh ty không?”

Thư Minh Yên và Mộng Vi thứu tự xoay đầu lại, nhìn thấy một phái nam thao diễn viên nhập đoàn phim – Quan Hành.

Hai ngày trước không tồn tại cảnh xoay của anh ấy tao, anh tao ở đoàn phim không giống, thời điểm hôm nay mới nhất trở lại, đến hơn cả ăn mặc quần áo cũng ko thay cho, chỉ đem đơn giản và giản dị áo phông thun quần jeans, tóc cộc ngủn, thoạt coi đặc biệt mạnh bạo.

Quan Hành mới nhất chất lượng nghiệp Khoa thao diễn xuất nhập trong năm này, tính cơ hội hòa đồng, thông thường kha khá thưa nhiều, đặc biệt biết tạo ra khoảng không gian, mối quan hệ với người xem cũng tương đối chất lượng.

Mộng Vi hài hước coi qua: “Quan Hành, là nhị người công ty chúng tôi bên cạnh nhau đẩy xe cộ thực phẩm, sao cậu chỉ thương xót cho tới em gái Thư thôi vậy, ko thương tôi giùm với? Trong đôi mắt chỉ mất em gái Thư của cậu, vì thế ngay lập tức coi như tôi vô hình dung trúng không?”

“Làm gì đem chị Vi, người trước tiên em nhận ra là chị.” – Anh tao cười cợt xởi lởi thưa, tiến bộ lên nhận lấy xe cộ đẩy: “Để em, nhị cô nàng nghỉ dưỡng chuồn.”

Mộng Vi hạnh phúc tự do buông tay, kéo cánh tay Thư Minh Yên theo đòi sát bên cậu tao.

Trong rừng trúc sát bên đem bóng người dịch rời, tía người nghe thấy nổi tiếng thưa chuyện: “Mộ Tổng, giờ lành lặn đã đi đến, nghi tiết khai máy rất có thể chính thức rồi chưa?”

Thư Minh Yên xoay đầu, trong số những khe hở của rừng trúc, cô thoang thoáng thấy một bóng dáng thon cao ngất.

Vì quá không xa lạ, chỉ việc liếc đôi mắt một chiếc, cho tới dù cho có rừng trúc che chắn, cô cũng rất có thể nhìn thấy thân thiện phận của những người nam nhi này, rất rõ ràng ràng.

Là Mộ Du Trầm.

Sao anh cho tới đây?

Trong rừng trúc, người nam nhi vô nằm trong ghẻ lạnh đáp một giờ đồng hồ, nằm trong người ê trở về phía sát bên.

Tre xanh lơ xanh tươi ngăn nhị mặt mũi, người nam nhi bên kia, Thư Minh Yên mặt mũi này.

Anh tạm dừng, tầm đôi mắt liếc về phía mặt mũi này một chiếc, tiếp sau đó sải bước tách chuồn.

Hai chân Thư Minh Yên đùng một phát như bị đóng góp đinh.

Không biết đem nên cô tâm lý nhiều ko, cô luôn luôn cảm nhận thấy khi nãy Mộ Du Trầm tạm dừng một khi, là đang được coi cô.

Đang khi thất thần, Mộng Vi lúc lắc giật cánh tay cô, đặc biệt khích động hỏi: “Mộ Tổng? Không nên Mộ Du Trầm cho tới chứ!”

Thư Minh Yên ko vấn đáp, Quan Hành đem tương đối buồn cười: “Mấy cô nàng những người dân thiệt là, nghe thấy bọn họ Mộ ngay lập tức cảm nhận thấy này đó là Mộ Du Trầm. Chỉ là nghi tiết khai máy bộ phim truyền hình cổ trang của Diệu Khởi thôi, Mộ Du Trầm là ai chứ, sao rất có thể mời mọc được anh ta? Huống chi, Mộ Du Trầm đem ở TP. Hồ Chí Minh Đồng hay là không cũng khó khăn thưa lắm.”

Mộng Vi cảm nhận thấy tiếng thưa của Quan Hành cũng đều có lý, tuy nhiên nghĩ về kỹ lại, suy luận của tôi cũng ko sai trả toàn: “Khi nãy người thưa hình như thể đạo thao diễn Lý của Diệu Khởi, người rất có thể khiến cho ông ấy kính cẩn gọi Mộ Tổng, ko nên Mộ Du Trầm thì còn là một ai?”

Lại xoay sang trọng căn vặn Thư Minh Yên: “Lúc nãy em nhìn thấy ai ko, đem nên Mộ Du Trầm không? Hai người dân có quen thuộc biết ko, thứ tự trước anh ấy cho tới đoàn phim đón em tuy nhiên.”

Thư Minh Yên chột dạ mím môi: “Em ko rất rõ.”

Mộng Vi cũng ko căn vặn nhiều, cổ động giục Quan Hành đẩy xe cộ mau chút, nhân viên cấp dưới đoàn phim tiếp tục đói rồi.

Mới chuồn được nhị bước, điện thoại cảm ứng vào trong túi Thư Minh Yên lúc lắc lên.

Cô núm lên coi, là lời nhắn Wechat của Mộ Du Trầm.

MYC: [ Mọi người đều gọi như vậy? Hay chỉ mất bản thân cậu ta? ]

Thư Minh Yên bị yếu tố khó khăn hiểu của anh ấy thực hiện cho tới ngờ ngạc hồi lâu.

Thật sự thiếu hiểu biết nhiều anh đem ý gì, kể từ tốn gõ một lốt chấm căn vặn gửi đi: [ ? ]

MYC: [ Em gái — ]

MYC: [ Thư? ]

Thư Minh Yên: “. . . . . .”

***

Xem thêm: ly tâm lực truyện

Tác fake đem tiếng mong muốn nói:

Chú nhỏ ghen tuông quá ghen tuông ( p′︵‵。)

[ O7122O22 ]