truyện bí mật của cô vợ tổng giám đốc

Sự xuất hiện tại của Dương Thần khiến cho cho tất cả chống họp lại lặng yên quay về, toàn bộ người xem đều sử dụng ánh nhìn không giống thông thường nom qua quýt nom nhập Dương Thần và Lâm Nhược Khê.

Hai người chúng ta là phu nhân ông xã kín đáo, cơ hội nghĩ về của toàn bộ người xem với Dương Thần rất khác nhau, chúng ta nhận định rằng Dương Thần là 1 thương hiệu công tử bột chỉ biết ăn đùa, coi như là 1 người con trai sở hữu thế lực bí mật, phù phù hợp với logic, chẳng qua quýt người xem ở trên đây ko nắm vững lai lịch của Dương Thần tuy nhiên thôi.

Bạn đang xem: truyện bí mật của cô vợ tổng giám đốc

Lưu Minh Ngọc phát hiện ra Dương Thần phi vào, vệ sinh nước đôi mắt, cúi đầu, ko nom hắn.

Dương Thần cũng ko thèm nhằm ý cho tới cụ thể vụn lặt vặt bại, ko chút vì thế dự, tiếp cận hâu phương cô, vỗ nhè nhẹ nhõm lên sườn lưng cô.

Lưu Minh Ngọc giật thột, trước mặt mày nhiều người như thế, lại còn tức thì trước mặt mày Lâm Nhược Khê, Dương Thần thực hiện như thế, không hề nghi vấn gì nữa đó là thể hiện tại sự quan hoài và cỗ vũ với bản thân, tuy rằng rằng vô nằm trong cảm động, tuy nhiên lại khiến cho cô sở hữu chút khiếp đảm.

Rất nhanh chóng, Lưu Minh Ngọc nhấc bàn tay của Dương Thần thoát ra khỏi vai bản thân, rung lắc lắc đầu:

- Tôi không vấn đề gì, Giám đốc Dương.

- Không sao mà còn phải khóc, chớ sở hữu cậy mạnh mẽ và tự tin, em như này cũng ko thao tác được nữa rồi, về phòng tắm nước rét mướt, rồi nghỉ dưỡng chuồn.

Dương Thần ôn tồn trình bày.

Dương Thần một vừa hai phải mới nhất vệ sinh thô nước đôi mắt, giờ đây lại chính thức rơm rớm, cảm động ko trình bày nên điều, chỉ mất điều, không ngừng nghỉ rung lắc đầu, đi ra vẻ bản thân không tồn tại yếu tố gì cả.

Nhìn thấy cảnh tượng này, bầu không khí nhập chống lại trở thành không giống thông thường, toàn bộ người xem đều vẫn nom đi ra điểm then chốt.

Nhưng Lâm Nhược Khê cũng bất biến bất kể xúc cảm nào là, ko phát hiện ra bất kể sự phấn khởi mừng tức giận nào là, chỉ yên lặng nom Dương Thần yên ủi Lưu Minh Ngọc được một khi, rồi mới nhất nói:

- Anh tấp tểnh xử lý như vậy nào?

Dương Thần xoay đầu lại, nom người phụ phái nữ ko chút biểu cảm này, sở hữu chút khá quan ngại ngùng xấu xa hổ, mỉm cười mỉm cười nói:

- Cái bại... vk, em chớ tráng lệ như thế, nom em anh thấy khá kinh hoảng sợ đấy.

Lâm Nhược Khê chau mày:

- Tôi ko rảnh nhằm trình bày đùa với anh, còn nữa, đấy là công ty lớn, Giám đốc Dương.

- Ặc...

Dương Thần sờ tay đi ra sau gáy, nom một lượt những người dân đang được nom bản thân, ngượng ngùng mỉm cười nói:

- Anh cũng ko nghĩ về đi ra coi nên chuồn khảo sát thế nào, tuy nhiên em yên tĩnh tâm, trước sau gì anh cũng khảo sát đi ra thôi.

Mọi người thiếu thốn chút nữa thì té nhào ngoài ghế, còn ko nghĩ về ra? Tên này đang được trình bày đùa với người xem sao?

- Ồ trúng rồi.

Dương Thần vỗ tay, mỉm cười nói:

- Thực đi ra chuyện này đặc biệt giản dị, ko nên ở công ty lớn sở hữu máy camera sao, coi xem camera vẫn ghi lại được những gì rồi, rốt cuộc bao nhiêu ngày mới đây, ngoài Lưu Minh Ngọc đi ra còn tồn tại ai đụng chạm nhập két bảo đảm ko, ko nên là tiếp tục kết thúc tức thì sao?

Mọi người tỏ vẻ kỳ tai ác, đều sở hữu vẻ gì bại ngượng ngùng, ở đầu cuối, cũng đều có Mạc Thiện Ny đứng lên giải thích:

- Giám đốc Dương, hoàn toàn có thể anh ko để ý, tuy vậy nhập công ty lớn sở hữu thật nhiều điểm thi công camera, tuy nhiên văn chống thao tác của những chỉ huy thời thượng, thì đều ko thi công, cũng chính vì như thế thì sẽ gây nên trở quan ngại mang đến việc trao thay đổi.

Dương Thần cứng đờ mặt mày, không tồn tại camera? Vậy thìa là ai, vậy thì ko thể hiểu rằng người nào là trộm bọn chúng chuồn sao?

- Giám đốc Dương, tôi thấy anh thì thầm vẫn nên tâm lý thì hoặc là hơn.

Lý Minh Hòa mỉm cười nhạo trình bày.

Dương Thần lườm anh tao một chiếc.

- Anh sở hữu cơ hội lần đi ra nguyên nhân à?

- Tôi? Mặc cho dù tôi đặc biệt kỳ vọng là bản thân hoàn toàn có thể thực hiện được, tuy nhiên tôi đương nhiên là không tồn tại cái năng lượng ấy.

Lý Minh Hòa thả lỏng tay trình bày.

- Vậy thì câm mồm lại.

Dương Thần kế tiếp phản xạ với hắn tao, đoạn lại cù thanh lịch Lâm Nhược Khê vuốt ngực nói:

- Bà... À ko, Tổng giám đốc Lâm, cô yên tĩnh tâm, tối đa là nhị ngày, tôi đảm bảo an toàn hoàn toàn có thể trả mang đến cô câu vấn đáp.

Lâm Nhược Khê sau khoản thời gian nghe kết thúc, căn phiên bản là ko thèm đáp lại, còn xoay đầu lại trình bày với Ngô Nguyệt:

- Cảnh sát đã đi vào chưa?

Ngô Nguyệt gật đầu:

- Đến rồi, năm phút trước đã đi vào trên đây rồi, giờ đây đang được ở một chống không giống đợi tất cả chúng ta họp kết thúc.

Lâm Nhược Khê nói:

- Để chúng ta nhập.

- Vâng.

Ngô Nguyệt vâng mệnh lệnh, chuồn thoát ra khỏi chống họp.

Dương Thần nghe cho tới những câu này, nhíu mi hỏi:

- Hóa đi ra em vẫn báo công an rồi.

Lâm Nhược Khê hững hờ liếc hắn một chiếc.

- Xảy đi ra chuyện như vậy này, ko báo thì công an cũng tiếp tục tự động tìm về.

Dương Thần nghĩ về đi ra điều gì bại, tương đối cao giọng một ít, hỏi:

- Lẽ nào là em ham muốn nhằm công an dẫn Minh Ngọc đi?

Sắc mặt mày Lâm Nhược Khê ko hề thay cho thay đổi, gật gật đầu.

- Cảnh sát ko nên là những kẻ ngốc, với tình chừng như lúc này, Lưu Minh Ngọc là nghi ngờ phạm số một, trộm cắp, kinh doanh chuyện cơ mật của công ty lớn ko nên là tội nhẹ nhõm, thêm vào đó việc CP của tất cả chúng ta bị tụt dốc ko phanh, tài chủ yếu sở hữu yếu tố, so với Trung Hải là 1 công kích rộng lớn, bắt người bị tình nghi ngờ số một cũng là vấn đề dễ dàng nắm bắt thôi.

Những điều này một vừa hai phải thổ lộ, những người dân nhập chống đều thấy quá bất ngờ, chúng ta ko ngờ, Lâm Nhược Khê lại hoàn toàn có thể quyết đoán cho tới như thế, cho dù gì thì Lưu Minh Ngọc cũng chính là nhân viên cấp dưới của cô ấy ấy nhiều năm như thế, vốn liếng tưởng rằng chỉ vấn đáp Lưu Minh Ngọc tuy nhiên thôi, ko ngờ sớm vẫn báo công an cho tới rồi, bất kể khi nào thì cũng sẵn sàng dẫn người chuồn.

Lưu Minh Ngọc ngây người đi ra, nhường nhịn như cũng ko ngờ rằng Lâm Nhược Khê trình bày chuồn báo công an là chuồn báo công an, ngồi yên tĩnh ở bại yên lặng ko trình bày năng gì, tương tự là vẫn cam chịu đựng vậy.

Mạc Thiện Ny nhường nhịn như ko thể tin cẩn được nhập những chuyện đang được xẩy ra trước đôi mắt, nom Lâm Nhược Khê, rồi lại nom Dương Thần, kỳ vọng Dương Thần hoàn toàn có thể ngăn ngừa được từng chuyện.

Lúc này, nhị người con trai khoác âu phục công an vẫn phi vào chống họp, sau khoản thời gian Ngô Nguyệt chỉ mang đến chúng ta biết ai là Lưu Minh Ngọc, nhị người công an bại ngay lập tức tiếp cận nhị mặt mày của Lưu Minh Ngọc.

Xem thêm: xuyên thành hoàng hậu của cháu trai hoàng đế

- Cô Lưu Minh Ngọc, theo gót như tin cẩn tình báo và những triệu chứng cứ bắt được ở nhập tay, Cửa Hàng chúng tôi nghi vấn cô vẫn bật mí và phân phối những vấn đề cơ mật của công ty lớn đi ra phía bên ngoài, thực hiện trái ngược với quy tấp tểnh sale, hiện nay cô là đối tượng người dùng tình nghi ngờ số một, mời mọc cô theo gót Cửa Hàng chúng tôi về bốt tương hỗ khảo sát, sở hữu quyền yên lặng, sở hữu quyền mời mọc trạng sư, tuy nhiên bất kể điều gì cô trình bày giờ đây đều hoàn toàn có thể thực hiện tác động bất lợi mang đến cô.

Một anh công an sau khoản thời gian trình bày kết thúc, ngay lập tức đứng trước Lưu Minh Ngọc thực hiện kiểu “mời”.

Lưu Minh Ngọc hít một khá thiệt thâm thúy, cũng không tồn tại ý phản kháng và phân tích và lý giải, tấp tểnh đứng lên tách chuồn nằm trong chúng ta.

- Chờ một ít.

Dương Thần ấn Lưu Minh Ngọc ngồi xuống, thấp giọng vấn đáp Lâm Nhược Khê:

- Lâm Nhược Khê, chắc chắn em nên thực hiện như vậy này sao?

Lâm Nhược Khê ko động che nói:

- Không nên là em ham muốn thực hiện như vậy này, tuy nhiên chuyện vẫn xẩy ra rồi, nên nên thực hiện như thế.

- Em hiểu rõ cô ấy ko phản bội.

Dương Thần cũng ko ngờ rằng Lâm Nhược Khê thiệt sự ham muốn trả Lưu Minh Ngọc cho tới bốt công an, trong tim cảm nhận thấy vô nằm trong tức bực.

Lâm Nhược Khê giá buốt lùng nói:

- Anh sai rồi, em chỉ tin cẩn nhập thực sự trước đôi mắt, thực sự đó là Lưu Minh Ngọc là đối tượng người dùng tình nghi ngờ số một, Dương Thần đại nhân, nếu mà anh ham muốn nhập cuộc khảo sát, thì tùy anh, tuy nhiên, công an ham muốn dẫn Lưu Minh Ngọc chuồn, là sự việc em nên phụ trách với toàn cỗ người công nhân của Ngọc Lôi bên trên trái đất này, chứ không hề nên sử dụng tình thương cá thể quáng gà quáng nhằm trí khôn.

- Xử lý kết thúc những việc này, em còn nên căn nhà trì thật nhiều những buổi họp khẩn cấp cho nhằm đối phó với hàng loạt yếu tố, em không tồn tại thời hạn nhằm song teo với anh.

Ánh đôi mắt Lâm Nhược Khê vô nằm trong quyết định, ko chút kinh hoảng hãi nom Dương Thần, kiên tấp tểnh và vô tình.

Dương Thần đùng một cái mỉm mỉm cười.

- Đúng là 1 vị Tổng giám đốc đảm bảo chất lượng, vượt lên trước đảm bảo chất lượng... Tôi...

Không đợi Dương Thần trình bày kết thúc, Dương Thần ngay lập tức cảm nhận thấy sở hữu người tiêu dùng lực túm lấy tay bản thân.

Dương Thần cù người lại, phát hiện ra hai con mắt Lưu Minh Ngọc ngân ngấn nước, theo gót sát bản thân rung lắc lắc đầu.

- Xin anh, chớ trình bày nữa, ra quyết định của Tổng giám đốc Lâm là trúng đắn, em cũng không tồn tại cơ hội nào là biện minh cho chính mình, vốn liếng dĩ em cũng ko biết vì sao lại trở thành như vậy này, nếu như rất thật sự anh ham muốn giúp sức em, thì nên lần đi ra người tội phạm, chớ tranh cãi với Tổng giám đốc Lâm nữa.

Lưu Minh Ngọc miễn mỉm cười miễn chống.

- Em không vấn đề gì, cũng ko nên là hình trừng trị gì, đơn thuần tương hỗ khảo sát thôi, em trình bày thiệt không còn những chuyện em biết là được rồi.

Nhìn ánh nhìn cầu khẩn của Lưu Minh Ngọc, Dương Thần ko đành lòng kế tiếp tra tấn cô, trong tim cảm nhận thấy vô nằm trong nhức nhối, chỉ đành nhằm công an dẫn cô chuồn.

Lâm Nhược Khê cũng ko quan hoài nhiều cho tới việc Lưu Minh Ngọc bị dẫn chuồn, lại cù đi ra thẳng trình bày với từng người:

- Bây giờ người xem trở lại với cương vị của tớ, Lưu Minh Ngọc chuồn rồi, thì Sở phận mối quan hệ công bọn chúng trong thời điểm tạm thời vì thế Phó trưởng thành phần đảm nhận, từng một thành phần dựa trên tình hình thực tiễn tuy nhiên ứng phó, tổ chức triển khai những buổi họp, giờ chiều Ngô Nguyệt tiếp tục thông tin cho những vị về những yếu tố không giống, tan họp.

Tất cả người xem đều không đủ can đảm chậm chạp trễ, Lưu Minh Ngọc thẳng bị giải chuồn, tạo cho chúng ta bị công kích rất rộng, đầy đủ hoàn toàn có thể thấy được, cô Tổng giám đốc trẻ trung của tất cả chúng ta tàn nhẫn đến mức độ nào là, thực sự ko thể khinh thường được.

Mọi người lục sục tách ngoài chống họp, Mạc Thiện Ny sở hữu chút vì thế dự sở hữu nên hay là không kế tiếp khuyên răn Lâm Nhược Khê, tuy nhiên phát hiện ra Dương Thần vẫn còn đấy ở trên đây, cũng chỉ hoàn toàn có thể gặm răng, rời khỏi ngoài xử lý những chuyện vội vàng trước.

Đợi người xem chuồn không còn rồi, Lâm Nhược Khê mới nhất dẫn Ngô Nguyệt sẵn sàng về chống thao tác của tớ.

Dương Thần hắng giọng gọi Lâm Nhược Khê lại, nói:

- Tại sao lại ko mang đến anh một thời cơ chứng tỏ Minh Ngọc trong trắng, rõ nét em biết anh hoàn toàn có thể thực hiện được, không dừng lại ở đó, mặc dù một ngày thôi cũng khá được, vì sao chứ?

Lâm Nhược Khê cù sườn lưng lại, ngừng bước, lặng yên hồi lâu, làm cho Ngô Nguyệt về chống thao tác trước, tiếp sau đó mới nhất lãnh đạm nói:

- Em chỉ thực hiện làm chuyện công, ko vì sao cả.

- Minh Ngọc vì như thế cái công ty lớn này khổ sở sở vất vả biết từng nào, lẽ nào là cho tới thời hạn một ngày cũng ko thể ngừng lại được sao? Tại sao em lại ko chút do dự vậy, vì sao lại thực hiện cô ấy tổn hại thâm thúy như vậy?

Dương Thần trình bày.

Lâm Nhược Khê xoay người lại, ánh nhìn giá buốt lùng nom Dương Thần, nói:

- Vậy trước mặt mày từng nào người chuồn yên ủi Minh Ngọc như thế, ko nhằm ý cho tới cảm biến của em, vậy giành được không?

Dương Thần sửng bức, nói:

- Tình hình khi nãy, lẽ nào là ham muốn anh giương đôi mắt đi ra nom cô ấy cô độc 1 mình, bị từng nào người đả kích như thế sao?

- Vậy còn em, toàn bộ người xem đều đã biết em là phu nhân của anh ý, anh lại đứng trước mặt mày em quan hoài người phụ phái nữ không giống, anh sở hữu từng suy xét cho tới ánh nhìn của những người không giống nom em không?

Lâm Nhược Khê giá buốt lùng nói:

- Một khi anh vẫn hoàn toàn có thể vì như thế Lưu Minh Ngọc tuy nhiên ko thèm bận tâm cho tới cảm biến của em, vậy thì vì sao em lại nên nhằm ý cho tới việc trả cô tao nhập bốt công an chứ? Huống hồ nước, thực tiễn là nên xử lý như thế.

- Em thấy anh quan hoài cho tới Minh Ngọc, nên mới nhất lật mặt mày với anh?

Dương Thần cảm nhận thấy ko thể tin cẩn nổi.

Lâm Nhược Khê mỉm cười khinh thường thông thường nói:

- Tùy anh nghĩ về thế nào là cũng khá được, giờ đây em đặc biệt bận, không thích cự cãi nhiều với anh làm cái gi, sở hữu chi phí sở hữu thế, nếu mà thực sự anh ham muốn Lưu Minh Ngọc không nhiều nên chịu đựng khổ sở, thì cực tốt là nhanh chóng chuồn khảo sát, giải quyết và xử lý nguy hại thứ tự này, tuy nhiên em nói cách khác rất rõ ràng ràng với anh rằng, nguy hại thứ tự này, ko nên giản dị tuy nhiên hoàn toàn có thể sử dụng chi phí nhằm giải quyết và xử lý được, cũng chính vì đụng chạm chạm cho tới tình hình hoạt động và sinh hoạt, cách tân và phát triển của công ty lớn, anh thực hiện thế nào là thì thực hiện.

Lâm Nhược Khê trình bày kết thúc, bước nhanh chóng chuồn.

Dương Thần đứng trơ đôi mắt đi ra nom Lâm Nhược Khê phi vào cầu thang máy, hít một khá thiệt thâm thúy, oán thù hận vung tay lên, từng chuyện phân minh là phức tạp rộng lớn bản thân nghĩ về nhiều.

Tuy nhiên Dương Thần cũng không thực sự rối trí, kiểm tra tình hình trước đôi mắt, đối với những gì bản thân Dự kiến, thương hiệu Lý Minh Hòa là người xứng đáng nghi ngờ nhất, theo gót như thái phỏng của anh ý tao thì Lý Minh Hòa nghiễm nhiên là ham muốn ụp từng tội danh lên đầu Lưu Minh Ngọc.

Còn nữa, trước khi bản thân tiếp cận chống thao tác của Lưu Minh Ngọc, còn bắt gặp thương hiệu bại nữa tuy nhiên, không dừng lại ở đó nhờ vào điều Lưu Minh Ngọc trình bày, Lý Minh Hòa thông thường cho tới văn chống của Lưu Minh Ngọc thì thầm phiếm và bàn việc làm, là khách hàng thân quen, cùng theo với mối quan hệ của Lý Minh Hòa và Ngô Nguyệt, trình bày ko chừng lại soi mói được kín đáo gì rồi cũng nên.

Vấn đề then chốt giờ đây, là không tồn tại camera giám sát ghi lại trường hợp khi bấy giờ, nếu mà hoàn toàn có thể tìm kiếm được triệu chứng cứ đúng đắn tương quan cho tới Lý Minh Hòa, thì coi như bản thân cũng trở nên Lý Minh Hòa thực hiện thịt, coi như ko tạo nên sự chuyện gì, ko thể nào là giải nỗi oan khúc mang đến Lưu Minh Ngọc được.

Hơn nữa, Dương Thần cũng ko nhận định rằng, 1 mình Lý Minh Hòa lại dám vuốt râu hùm, chuyện như vậy này nếu mà không tồn tại một hậu thuẫn vững chãi, thì người bại trúng là người ngốc, không dừng lại ở đó loại tội phạm như vậy này cũng ko nên 1 mình anh tao hoàn toàn có thể đụng chạm cho tới được những tư liệu không tồn tại người tiêu dùng đấy được, như thế chẳng không giống gì tự động thực hiện khó khăn bản thân.

Cho nên, lần đi ra được triệu chứng cứ tội phạm của Lý Minh Hòa, và hero đứng sau sườn lưng anh tao, đều là những việc nên nấu trước tiên.

Dương Thần tâm lý thiệt cảnh giác, rồi tiếp sau đó gọi năng lượng điện mang đến tè Đội trưởng group Hải Ưng-Mạc Lâm.

- Minh Vương Các Hạ, sở hữu nên ngài vì như thế chuyện phiền nhiễu của Quốc Tế Ngọc Lôi ngày thời điểm ngày hôm nay tuy nhiên gọi năng lượng điện cho tới ko ạ?

Xem thêm: đọc ngôn tình

Mạc Lâm ở đầu thừng mặt mày bại trình bày sở hữu phần đắc ý.

Dương Thần rầu rĩ nhéo nhéo mũi, coi đi ra trái ngược thực là người xem đều vẫn biết chuyện này, nói:

- Đừng phí điều, cho tới tổng công ty lớn của Ngọc Lôi một chuyến hành trình, tôi cần thiết kỹ năng trình độ của cậu nhằm xác nhận một số trong những trí khôn, kỳ vọng là tôi trúng...