truyện ngược se

                                    
                                              

 Trong ngôi biệt thự sang trọng trọng ở Thành phố A
- Anh! Nếu em chết anh có buồn không?
Ngồi mặt mày cửa sổ, cô bâng quơ hỏi anh. Ánh mắt lơ đãng nhìn xa tít đem theo đòi nét buồn sâu sắc hun hút.
_ Chết? Tôi buồn Khi cô chết? Hừ, cô ko xứng đâu. Cô cũng đừng mơ nghĩ tới chuyện đó, có chết cũng là bởi chính tôi giết cô, tôi hận ko thể ngay lập tức lập tức giết chết cô vậy nên cô cứ lặng lặng mà làm những gì mình cần phải làm lên đường.
Anh lạnh lùng trả lời, gương mặt ngày một tối lại, giọng nói ko kiên nhẫn vang lên.
- Anh hận em vậy sao ko giết em lên đường, sao còn giữ em lại.
Cô chợt bình tĩnh đến lạ, cô muốn giải thoát, cô ko muốn sống như vậy mãi, cô chấp nhận chết lên đường để anh có thể buông xuống hận thù, cô muốn anh được hạnh phúc chứ ko phải đem nhập mình chữ hận.
- Tôi ko chỉ hận cô mà tôi còn hận gia đình cô, tôi còn hận tất cả những người đã trải tổn thương cô ấy. Vì sao tôi giữ cô lại à? Đơn giản thôi, tôi muốn cô nắm rõ cảm giác nhức đớn, tuyệt vọng là như thế nào.
Anh vừa nói vừa lên đường về phía cô, cảm nhận ra sự nguy khốn hiểm cô hoảng sợ lùi lại tuy nhiên chợt phát hiện mình đang được đứng cạnh cửa sổ, cô sợ hãi ngồi thụp xuống đất. Nhìn thấy cô sợ sệt như vậy anh ngược lại cảm thấy thật thoải mái, nhẹ nhàng ngồi xuống anh đem tay nâng cằm cô lên nhìn thẳng vào song mắt trong xanh đầy sợ hãi của cô tim anh chợt lúc lắc lên một nhịp, anh lên tiếng:
- Cô tốt nhất nên an phận tình nhân mặt mày cạnh tôi, bỏ cái suy nghĩ vừa rồi lên đường, bây giờ cô ko được chết vì tôi còn ko đùa chán cô, cô vẫn còn nữa thể thỏa mãn tôi.
Anh gằn giọng khiến từng lời nói rõ ràng hơn hẳn như là nhắc nhở cô về giá trị của mình, nói hoàn thành anh chậm dãi đứng dậy rời khỏi khỏi phòng để lại cô với ánh mắt nhức đớn nom theo đòi bóng sườn lưng lạnh lùng tuy nhiên đầy cương nghị ấy.
Lời nói của anh như những nhát búa đập mạnh vào tim cô, trái tim cô như bị lời nói của anh khoan thủng, anh có cần phải tàn nhẫn như vậy với cô không? Cô đã trải gì sai mà để bị anh đối xử như vậy? Cô khóc, từng giọt nước mắt như những hạt trân châu vỡ vụn. Nếu biết yêu thương anh là một chuỗi sai lầm, là tạo ra thêm thắt nỗi hận mang đến lòng anh vậy cô thà rằng cứ giấu lên đường lòng mình, cứ chôn chặt tình cảm nhập tim thì bây giờ cả 2 đã ko phải nhức khổ, thà rằng cứ đứng từ xa thẳm nhìn anh còn rộng lớn mặt mày cạnh anh mà vẫn bất lực như thế...
Sau hôm đó cô luôn luôn nhốt mình nhập căn phòng đen kịt tối của mình, trừ những Khi cần thiết cô đều ko bước chân đi ra khỏi phòng dù chỉ là nửa bước, anh cũng ko về nhà. Đây đâu thể coi là nhà, chỉ mình cô nghĩ, mình cô ảo tưởng đấy chính là căn hộ của anh và cô. Cô mệt mỏi, cô suy nghĩ về quãng thời gian tham qua quýt, cô lại khóc, khóc mang đến sự yếu đuối của bản thân ái. Cô dè chừng rằng chỉ nên bản thân ái cố gắng và nỗ lực thì anh sẽ buông bỏ được hận thù, có thể yêu thương cô như yêu thương cô gái ấy tuy nhiên hình như cô đã đánh giá quá cao về bản thân ái mình. Anh vẫn ko yêu thương cô, nhập anh cũng chỉ có 1 chữ hận.
Khóc nhập mệt mỏi và bất lực cô thiếp lên đường lúc nào ko hoặc, Khi ngủ nom cô thật đáng thương, dáng người nhỏ bé chỉ chiếm 1 phần rất nhỏ khoảng không chiếc giường, nhìn cô qngười tao chỉ cảm thấy xót thương vì cô thật đơn độc.
Cô thức dậy với tâm trạng mệt mỏi, mấy ngày sư ni hầu như ko ngủ chỉ ngồi suy nghĩ bần thần, nhập người lại ko thoải mái, cô liên tiếp buồn ói nên cô quyết định lên đường bệnh viện khám thử một phần vì muốn kiểm tra sức khỏe một phần vì muốn đi ra ngoài mang đến tâm trạng được tốt lên, cô ko muốn cứ ở mãi nhập căn phòng bức bối đó. Biết anh sẽ ko trở về cô cũng ko vội về nhà, sau khoản thời gian làm hoàn thành nghiệp vụ kiểm tra cô ở lại đợi lấy kết quả. Ngồi bên trên hành y sĩ bệnh viện, ngửi mùi thuốc khử trùng, nhìn mọi người vội vã qua quýt lại cô cảm thấy thật thoải mái. Cô thật ko bình thường, cư nhiên lại cảm thấy thích mùi bệnh viện thật chẳng như thể ai. Đang ngồi suy nghĩ miên man cô nghe thấy tiếng hắn tá gọi mình cô liền vội vàng vào phòng bác sĩ.
Trong phòng bác sĩ.
- Bác sĩ đã có kết quả kiểm tra của tôi rồi phải không?
Không hiểu ngầm vì sao từ Khi bước vào căn phòng này lòng cô cứ bồn chồn khó tả tựa như sắp có điều gì kinh khủng chuẩn bị xảy đến với cô, cô ói nóng muốn biết, cũng nơm nớp sợ cảm giác kì lạ này.
_________________
Bước đi ra khỏi bệnh viện cô như người mất hồn, khuôn mặt nhợt nhạt, bước chân ko vững như sắp ngã, từng lời nói của bác sĩ như nện mạnh vào trái tim cô: *Cô có bầu được 7 tuần rồi, cái bầu rất khỏe tuy nhiên vì sức khỏe của cô tôi nghĩ cô nên bỏ đứa bé này vì hiện tại việc có bầu sẽ ko tốt mang đến bệnh của cô, cô bị ung thư gan liền ko phải sao, nếu biết là đang được bị bệnh tại sao còn để bản thân ái đem thai? Bây giờ bệnh đã chuyển sang trọng giai đoạn cuối cần phải điều trị bằng phương pháp xạ trị nếu ko bỏ đứa bé lên đường thì Khi xạ trị sẽ hình họa hưởng ko tốt đến đứa bé, thời gian tham còn lại của cô rất ngắn nếu muốn kéo dài mạng sống thì điều trị có thể kéo dài được từ 15 đến 24 tháng còn nếu cô quyết định giữ đứa bé thì cô sẽ rất dễ tử vong Khi có bầu hoặc trong những khi sinh, nhập quá trình có bầu cũng rất vất vả. Quyết định là ở cô vậy nên cô cứ suy nghĩ mang đến thật kĩ*
Thật nực cười, ông trời như đang được thử thách cô, ông mang đến cô có bầu rồi lại bắt cô lựa chọn giữa mạng sống của mình và đứa bé nhập bụng, đứa bé là sự kết tinh ranh giữa anh và cô. Ông trời thật bất công. Cô nhức tuy nhiên cô ko khóc, trái tim cô giờ phía trên đã ko còn vẹn vẹn toàn, có lẽ như vậy cũng tốt cô đã có thể được giải thoát.
Trở về nhà, cô trực tiếp bước vào phòng ăn ăn mang đến thật no, bây giờ cô có con cái rồi cô ko suy nghĩ mang đến mình cũng ko thể ko suy nghĩ mang đến đứa bé, cô ăn thật nhiều, ăn nhiều đến mức phát ngán. Cô sẽ giữ đứa bé này, phía trên sẽ là món quà cuối cùng cô có thể tặng mang đến anh - đứa con cái của nhì người. mời hoàn thành cô trở về phòng thu dọn hành lí, cô sẽ rời khỏi điểm này. Cô bỏ lên đường vì sợ anh sẽ bắt cô bỏ lên đường đứa bé này, cô bỏ lên đường vì sợ anh sẽ nhìn thấy những ngày cuối đời cô trật vật vì bệnh tật, cô sợ Khi anh biết cô bị bệnh anh sẽ ko màng cô bị bệnh mà cứ lạnh lùng như trước, cô sợ, cô sợ rất nhiều điều....
Kể từ Khi cô bỏ lên đường, cô ko còn nghe thấy tin tưởng tức gì về anh nữa, anh cũng ko lên đường tìm cô, có lẽ anh ko biết cô bỏ lên đường, cũng có thể anh biết tuy nhiên ko quan hoài điều đó, vững anh quên cô rồi. Trong suốt 9 tháng có bầu cô đã rất khổ sở, với người bình thường việc có bầu cũng đã rất khó khăn còn với người đem căn bệnh quái ác nhập mình như cô thì có bầu lại khó khăn rộng lớn gấp trăm lần, cô đã rất nhức đớn, tưởng chừng như cô ko thể vượt qua quýt tuy nhiên vì anh vì con cái cô lại gắng sức. Có nhiều Khi vì nhức đớn cô đã phải ở nhập bệnh viện 1 tuần tuy nhiên cô vẫn cố gắng, vẫn cố gắng ko buông xuôi và cô đã trải được. Hôm ni có lẽ sẽ là ngày cuối cùng cô được sống, cô muốn gặp anh lần cuối, cô muốn trao lại đứa con cái mang đến anh, cô gọi mang đến anh và cô bây giờ đang được ở nhập phòng sinh, cô sắp sinh con cái, đứa con cái bé bỏng của cô.
______________
Nhận được cuộc gọi từ cô anh như một người điên lao thẳng tới bệnh viện, cô ko biết rằng từ Khi cô lên đường anh đã rất nhớ cô, nhớ giọng nói, nhớ nụ cười, nhớ tất cả những gì thuộc về cô. Từ Khi nào cô đã như dễ cây cắm sâu sắc vào lòng anh chỉ là anh ko biết thừa nhận nó như thế nào, anh lao đầu vào công việc, anh ko tìm cô, cũng ko trở về điểm cô từng sống, anh muốn gạt bỏ tuy nhiên lại ko thể gạt bỏ hình bóng cô đi ra khỏi trí nhớ. Hiện tại cô lại gọi mang đến anh nói cô sắp sinh con cái, cô nói cô bị bệnh sắp chết, có phải cô đang được đùa ko, có phải cô đang được muốn trừng phạt anh không? Tim anh giờ phía trên như đang được bị nhiều nhát dao đâm đâu, găm sâu sắc vào, nó đâu lắm, nó nhiều muốn tung.
Khi anh đến điểm, cửa phòng sinh cũng bật mở, tiếng trẻ con cái khóc vang vọng khắp hành y sĩ, cô được đẩy đi ra khỏi phòng sinh, nhìn thấy gương mặt ấy, nhìn thấy bóng dáng ấy anh như muốn giết chết bản thân ái. Cô rất gầy, gương mặt nhợt nhạt, xanh rì thấm đẫm mồ hôi. Anh đã trải gì nhập suốt thời gian tham qua quýt, anh ko hề biết cô bị bệnh, anh ko thể chữa bệnh mang đến cô, anh ko thể ở mặt mày cô lúc cô nhức đớn nhất, anh thật đáng chết. Bước từng bước về phía cô, nước mắt anh rơi, phía trên là lần đầu tiên anh khóc vì một người con cái gái, Khi cô gái anh yêu thương bị phụ thân cô đâm chết anh cũng ko khóc tuy nhiên bây giờ anh đang được khóc vì cô. Đứng trước cô anh mới biết anh yêu thương cô đến nhường nào, tại sao anh ko nhận đi ra sớm rộng lớn để bây giờ anh sắp mất cô mới để anh biết, tại sao?
- Anh đến rồi, em có thể gặp anh..lần cuối..em..rất hạnh phúc. Anh biết ko, em..rất yêu thương anh, em biết...Anh hận..em, hận gia đình..em, tuy nhiên van nài anh hãy...buông bỏ hận thù được..không? ko phải vì con cái mà một...lần vì em, được chứ?
Giọng cô yếu ớt, thoảng qua quýt như tương đối thở khiến ai có mặt đều phải bật khóc. Cô hắn tá, bác sĩ đều rất thân quen thuộc với cô, cô chỉ có một mình, cô một mình đối mặt với bệnh tật tuy nhiên cô vẫn quyết giữ đứa con cái. Khi sinh cô ko muốn sinh mổ, cô muốn mình sinh thường, cô sợ mình ko thể tỉnh dậy để gặp anh, ko thể tỉnh dậy để gặp con cái.
- Anh à, em..muốn..lần cuối được hát mang đến..anh nghe, anh...nghe nhé.
* Một chút nhớ anh..đấy...một chút mưa..ko đầy, một chút thương anh..mà xa thẳm như..khói mây...khụ khụ*
Tiếng hát ấy nhẹ nhàng mà xa thẳm xôi, tựa như gió thoảng, nó như cào xé lòng anh, bài hát này suốt đời anh cũng sẽ ko thể nào quên được. Anh quỳ xuống cạnh cô cầm lấy bàn tay gầy ấy áp lên gò má mình, tay cô thật gầy.
- Anh à...em..van nài lỗi, em..mệt..quá Không thể hát mang đến..anh nghe được.
Một lần...thôi, nói mang đến em..biết anh..có yêu thương em không?
- Anh yêu thương em, anh yêu thương em rất nhiều, anh đã ko nhận đi ra sớm được điều đó vì vậy van nài em đừng bỏ anh lên đường mà, anh ko thể một lần nữa lại thiếu đi em.
Anh khóc, từng giọt nước mắt rơi bên trên song bàn tay cô bỏng rát, cô cười, tay đem lên vệ sinh lên đường nước mắt của anh.
- Nghe được cậu nói này...của anh là em đã...mãn nguyện lắm rồi...sau này hình họa phải thay cho em...chuyên nghiệp sóc..con cái thật tốt, anh và cục cưng phải...sống thật hạnh phúc. Em van nài lỗi...em ko thể mặt mày anh và con cái...Em yêu thương..anh.
Giọng nói cô nhỏ dần rồi tắt lịm, bàn tay đang được vuốt ve sầu khuôn mặt anh cũng dần buông thõng. Anh hoảng hốt:
- Không, ko, em ko thể chết, em ko thể bỏ lại anh và con cái được. Anh vẫn ko nói hết những gì cần nói cơ mà, em ko được chết, anh ko thể nói hết những lời bấy lâu nhập lòng anh cơ mà, em ơi, em tỉnh dậy lên đường, con cái đang được khóc kìa, con cái đang được đói mà em ko thể như vậy được, em mau tỉnh dậy lên đường .
Anh gào lên nhập nhức đớn, anh cố gắng làm mọi cách khiến cô tỉnh lại tuy nhiên nhì mắt cô vẫn nhắm chặt. Bây giờ anh mới thấu hết nỗi nhức cô đã phải chịu đựng Khi anh nhục mạ cô, luôn luôn để cô đơn độc tuy nhiên cô vẫn ko ngần ngại mà yêu thương anh, bây giờ tất cả đã quá muộn màng.
Trên hành y sĩ bệnh viện tiếng khóc của trẻ nhỏ cùng với tiếng khóc trầm thấp của người đàn ông hòa quyện vào với nhau. Còn cô gái ấy, cô đang được say giấc ngủ, bên trên gương mặt cô còn vương vãi lại nụ cười hạnh phúc, nụ cười như ánh nắng sớm mai...
__________________
"Chỉ là giây phút gặp gỡ thoảng qua quýt ấy em đã lấy trọn trái tim trao hết mang đến anh, lướt qua quýt nhau tựa như cơn gió nhẹ nhàng tuy nhiên em lại vương vãi vấn ko thể gạt bỏ tất cả mọi thứ thuộc về anh, người đàn ông em dùng cả tuổi thanh xuân mà mình có một lòng một dạ hướng về điểm anh, chỉ nên anh chịu dừng chân lại, xoay về phía sau dù chỉ nhập phút chốc, vững anh có thể thấy được có một người con cái gái vì anh mà nhung nhớ, vì anh mà nhức lòng, vì anh mà đến cả hạnh phúc của mình cũng ko màng mà đánh đổi chỉ nên anh được sống hạnh phúc mặt mày cạnh người anh yêu thương. Anh sẽ chẳng biết đâu, sẽ chẳng biết đâu vì đó là bởi em lựa chọn, vì đó là điều em làm mang đến người em yêu thương..."