tung hoành cổ đại

“Tam hoàng huynh, huynh ấy...” Ôn Yến đem chút không đủ can đảm tin cẩn vô tai bản thân, tam hoàng tử đưa đến nhiều phụ phái nữ giống như bản thân vậy sao?

“Hắn đưa đến nhiều hàng nhái vì vậy, sau đây lựa chọn 1 người kiểu như nường nhất, cho tới nhằm hấp dẫn tao, những người dân sót lại kế tiếp luyện tập, ngộ nhỡ người tê liệt ko thành công xuất sắc, hắn rời khỏi còn tồn tại thật nhiều, thật nhiều Ôn Yến.” Tống Vĩnh Kỳ khẽ giọng phân tích và lý giải, đó cũng là nguyên nhân hắn tiếp thu người phụ phái nữ vô nằm trong kiểu như Ôn Yến tê liệt, hắn chỉ mất tiêu thụ cái chiêu ngu xuẩn này, hắn tao mới mẻ không tồn tại suy nghĩ theo hướng khác.

Bạn đang xem: tung hoành cổ đại

Tống Vĩnh Kỳ cảm nhận thấy bản thân không tồn tại thời hạn và tinh nghịch lực nghịch tặc bao nhiêu trò ngu xuẩn với tam hoàng tử.

Mà nói đến việc tam hoàng tử, bên trên mặt mày Ôn Yến lại sở hữu thật nhiều sự u sầu, tuy vậy lúc này cô đang được đem ký ức của Ôn Yến, tuy nhiên ký ức của Ôn Tư công chúa vẫn còn đó, hoàng thái tử ca ca, Thành Nhi đều là kẻ nhưng mà cô phiền lòng.

“Tam hoàng tử, huynh ấy…” Ôn Yến ko biết cần thưa thế nào, cô nghĩ về cho tới Tống Vĩnh Kỳ đã hỗ trợ hoàng thái tử ca ca một đợt, Tử Húc Quốc ko cần thiết một người thừa kế chỉ biết chước toan, đo lường và tính toán.

“Chỉ là một trong thương hiệu ngốc tràn trề dã tâm.” Đối với vị hoàng tử chỉ biết chước toan, giở trò tê liệt, trong trái tim Tống Vĩnh Kỳ trọn vẹn coi thông thường.

Đọc FULL cỗ truyện Tung Hoành Cổ Đại tại trên đây.

Trong hoàng phái đầy đủ những thủ đoạn, toan tính, tuy nhiên đa số những nhà vua đăng vương bằng sự việc thủ đoạn toán tình sẽ không còn cảm nhận được sự cỗ vũ của dân bọn chúng, ví như phụ hoàng của hắn.

“Cái này vốn là chuyện thân thiện hoàng thái tử và tam hoàng tử, tuy nhiên hắn rời khỏi vẫn dám tiến công công ty ý lên trên người nường, tao chắc chắn rằng tiếp tục hỗ trợ hoàng thái tử ca ca của nường một tay, cái thiết bị ngu ngốc tê liệt, không cần thiết phải kinh sợ.” Tống Vĩnh Kỳ thưa vô cùng hờ hững, Ôn Yến nom vóc dáng toàn bộ đều trong trái tim bàn tay của anh ý, trong trái tim vô cùng lý tưởng.

Hai năm trước đó, khi cô đưa ra quyết định người sử dụng tử vong sẽ giúp anh bay ngoài Khanh Nhi, nguyện vọng lớn số 1 của cô ý đó là Tống Vĩnh Kỳ rất có thể trở nên nhà vua nhưng mà không biến thành ai cản ngăn, người con trai nhưng mà cô yêu thương cần là một trong người group trời giẫm khu đất, nhưng mà 2 năm qua loa cút, hắn thực sự đã từng được.

Không chỉ chuyện của Đại Lương quốc, hắn rất có thể xử lý một cơ hội thạo, mặc dầu là chuyện của Tử Húc Quốc anh cũng rất có thể tóm vững chắc.

Sự nhiệt huyết vô tiếng nói, tựa như đợt trước tiên cô bắt gặp hắn vậy….

“Chỉ là thân thiện thể của hoàng thái tử ko chất lượng tốt, nên mới mẻ đem nhằm tam hoàng tử đem thời cơ ra đi múa máy, đợi hoàng thái tử rất có thể lên triều, kinh sợ là tam hoàng tử sẽ rất cần hao phí binh sĩ.”

“Ôn Yến, yên ổn tâm, chỉ việc là loại nhưng mà nường mong muốn, tao đều rất có thể khiến cho nường được như mong muốn.” Cuối nằm trong Tống Vĩnh Kỳ tóm lấy tay Ôn Yến, vô tiếng nói tràn trề sự nữ tính.

Ôn Yến chỉ nom Tống Vĩnh Kỳ rồi gật đầu, cô tin cẩn Tống Vĩnh Kỳ đem khả năng này, nhưng mà Tống Vĩnh Kỳ nom lông ngươi của Ôn Yến, đùng một phát cảm nhận thấy những ngày trở thành vì thế dọn dẹp triều đình nhưng mà ngày nào thì cũng bận cho tới canh tía trước đó rất đáng để.

“Việc trước tiên mong muốn thực hiện sau thời điểm nường quay trở lại đó là nghĩ về coi cần có nhu cầu các sính nghi gì…” Cơ thể Tống Vĩnh Kỳ vô cùng mệt rũ rời, tuy nhiên nói đến việc chuyện thân thiện bản thân và Ôn Yến, vẻ mặt mày lại tràn trề sự vui mừng mừng.

“Cái này rất có thể khá xa vời, trước tiên tao rất cần phải thực hiện một chuyện.” Ôn Yến cúi đầu, bên trên khuôn mặt mày nhiều hơn thế nữa vài ba phần lúng túng.

“Sao vậy? Nếu như khiến cho nường khó khăn xử, tao đi làm việc là được, chỉ cần phải có thể cưới được nường, bảo tao thực hiện gì rồi cũng đều ngọt như ăn mật.” Nhìn thấy sự khó khăn xử bên trên khuôn mặt mày của Ôn Yến, trong trái tim Tống Vĩnh Kỳ vô nằm trong phiền lòng, hắn phiền lòng chất vấn, Ôn Yến trông thấy vóc dáng của hắn, sau cùng cũng đưa ra quyết định thưa với hắn.

“Lúc đầu tao cảm nhận được thông tin, thưa chàng kể từ chối tao hòa thân thiện với Đại Lương, tao tức thời tức giẫn dữ cút cầu nài khuôn hậu, chỉ việc trời ko sụp xuống, tao sẽ không còn gả cho tới Tống Vĩnh Kỳ. Mẫu hậu đang được đồng ý rồi.” Ôn Yến thấp tiếng nói, tựa như đã từng sai chuyện gì vậy, nhưng mà Tống Vĩnh Kỳ sau thời điểm nghe thấy những điều Ôn Yến thưa, rất mất thời gian sau bên trên mặt mày cũng không tồn tại biểu cảm gì.

Y mong muốn tức giẫn dữ, tuy nhiên thương hiệu đứng đầu lại là bản thân, hắn mong muốn ca tụng ngợi Ôn Yến có thêm cái khí khái này, tuy nhiên chủ yếu cái khí khái đó lại phân tách rẽ nhị người….

“Chuyện này chàng ko thể trách cứ tao, là chàng ko cần thiết tao trước, ta…” Ôn Yến thấy Tống Vĩnh Kỳ rất mất thời gian vẫn ko thưa gì, tất tả vàng phân tích và lý giải.

“Lúc tê liệt tao ko biết nường là Ôn Yến, sau thời điểm hiểu rằng tao ngay lập tức cút cầu hít, tuy nhiên thị phái nữ của nường thưa tao là cóc ghẻ nhưng mà đòi hỏi ăn thịt thiên nga, năm đợt bảy lượt tao xuất hiện nay trước mặt mày nường, nường vẫn luôn luôn kể từ chối, này….” Nghĩ cho tới con phố theo gót xua lại phu nhân trước khi, và tưởng tượng về những trở ngại sau đây, Tống Vĩnh Kỳ tràn trề sự ân oán giẫn dữ.

Xem thêm: nô lệ câm truyện tranh full

Ôn Yến nhòn Tống Vĩnh Kỳ khuôn mặt mày tràn trề sự oan ức, đùng một phát ko biết cần yên ủi hắn thế nào.

“Chuyện này tao tiếp tục thưa với khuôn hậu, đó là thưa tao trông thấy chàng, nhất con kiến công cộng tình, tiếp sau đó tao tiếp tục thay cho thay đổi công ty ý, tuy nhiên khuôn hậu đem đồng ý hay là không thì tao không đủ can đảm vững chắc, tao tiếp tục nỗ lực rất là, chàng cần tin cẩn tưởng tao, tao thiệt sự cũng khá mong muốn gả cho tới chàng.” Ôn Yến thưa kết thúc, nhẹ dịu hít lên trán Tống Vĩnh Kỳ, Tống Vĩnh Kỳ vốn liếng dĩ mong muốn ân oán trách cứ bao nhiêu câu, tuy nhiên nụ hít ấm cúng tê liệt đã từng thần trí anh say sưa mẩn….

Ôn Yến thấy bản thân ở trên đây Tống Vĩnh Kỳ chắc chắn tiếp tục nỗ lực chống hứng khung người bản thân nhằm thì thầm, nhân khi hắn sững sờ sau thời điểm bị hít nhưng mà chạy cút.

Đợi đến thời điểm Ôn Yến rời khỏi cho tới cửa ngõ, Tống Vĩnh Kỳ mới mẻ trả hồn lại, một khi lâu sau hắn mới mẻ chất vấn Lộ công công một câu, ko cần hắn đang được ở mơ đấy chứ?

“Hoàng thượng, ngài ko ở mơ, Ôn Yến môn công ty thiệt sự đang được trở lại.” Lộ công công khẽ thưa, vô đôi mắt toàn là ý cười cợt.

Hoàng thượng của ông tao Chịu khổ sở nhiều năm vì vậy, sau cùng cơn mơ cũng trung thực, một đợt tiếp nhữa nhìn thấy cô nương nhưng mà bản thân yêu thương.

“Hoàng thượng, người cút nghỉ dưỡng trước cút, đợi người tỉnh lại, đó là tiếp tục tất bật chuyện đại hít, đại hít của những người và Ôn Yên môn công ty, cũng chính là liên hít thân thiện nhị nước Đại Lương tất cả chúng ta và Tử Húc Quốc, so với dân bọn chúng nhị nước nhưng mà thưa, đều là việc tốt.” Lộ công công khẽ thưa, vô tiếng nói tràn trề sự vui mừng mừng.

“Tiểu Lộ Tử, vẫn còn tồn tại một chuyện người cút tạo điều kiện cho ta xử lý một ít, hoàng thái tử phi Cố Thị, người đang được gả cho tới khá nhiều người, ngươi kêu người kín đáo để ý động tĩnh của cô ý rời khỏi, quân địch của Ôn Yến ở Tử Húc Quốc đó là tam hoàng tử và ả tao, tao không thích nhằm ả tao tác động cho tới đại hít của tao.”

“Bảo Lý Tuân trả con cái của hắn tao về Đại Lương, đợi đại hộ của tao kết giục tao tiếp tục bố trí người cho tới thay cho hắn tao phụ trách cứ chuyện mặt mày này.”

“Kêu Lý Tuân đi kiếm Hứa Tư Niên, tất cả chúng ta liên thủ cùng nhau loại trừ tam hoàng tử trước.

“.…”

Tống Vĩnh Kỳ một khá bố trí thật nhiều việc, sau thời điểm thưa kết thúc, hắn mới mẻ nhìn thấy vẫn còn đó thật nhiều chuyện ko bố trí cho tới, hắn vẫn mong muốn thưa tiếp, tuy nhiên Lộ công công đang không đợi được nữa, ông tao cười cợt khổ sở thưa với Tống Vĩnh Kỳ: “Hoàng thượng, lão nô cút bố trí những chuyện này trước, người nghỉ dưỡng trước cút, đợi người tỉnh lại tất cả chúng ta tiếp tục kế tiếp bố trí, tương quan cho tới đại hít của những người và Ôn Yến môn công ty, trên đây ko cần là chuyện rất có thể xử lý vô một sớm một chiều.”

Lộ công công thưa kết thúc, tất tả vàng tách cút, ông tao thiệt sự vô cùng kinh sợ Tống Vĩnh Kỳ tiếp tục thưa tiếp.

Tống Vĩnh Kỳ nom bóng sống lưng tất tả vàng tách cút của Lộ công công, ý cười cợt bên trên khóe mồm tùy ý lộn ra.

Y đang được quên mất mặt bạn dạng thân thiện tôi đã thật nhiều ngày ko vui mừng như vậy này, mặc dầu là 2 năm trước đó Ôn Yến trở lại, khi tê liệt hắn bị vây hãm tứ bề, bước tiến vô cùng trở ngại, mặc dầu ở cùng theo với Ôn Yến, tuy nhiên ko sung sướng như lúc này.

Tống Vĩnh Kỳ lại nghĩ về cho tới đem thật nhiều việc cần lưu ý, đó là đại hít nhưng mà hắn mong đợi nhiều trong năm này, hắn mong muốn cưới cô nương nhưng mà bản thân yêu thương nhất, hắn ko được cho phép đem ngẫu nhiên sai lầm không mong muốn này.

Dốc toàn lực của một nước nhà, cưới Ôn Yến về, nhằm nường vô công ty phượng thê cung, trở nên nương nương của hắn, trở nên người kề vai sát cánh với hắn.

Trong niềm mơ ước tuyệt đẹp nhất với sau này, Tống Vĩnh Kỳ một đợt tiếp nhữa chìm vô giấc mộng, chính vì đem Ôn Yến, niềm mơ ước của hắn thường rất đẹp nhất.

Chỉ là niềm mơ ước đẹp tươi này vô cùng nhanh chóng đã trở nên người không giống thực hiện con gián đoạn, đúng mực nhưng mà thưa, cơn mơ của Tống Vĩnh Kỳ bị một trận than khóc thảm thiết thực hiện con gián đoạn.

Xem thêm: độc nhất vô nhị

Tống Vĩnh Kỳ tức bực banh đôi mắt rời khỏi, trông thấy Lương Quang Tường khóc mà đến mức nước đôi mắt nước mũi giàn giụa ở trước mặt mày bản thân, tức giẫn dữ nói: “Ngươi mò mẫm sai khu vực rồi, lúc này tao không thể là công ty tử của ngươi.”

“Hoàng thượng, là lỗi của thần, thần biết sai rồi, thần….”

“Triều đình sớm đang được không thể Tư Không Lương Quang Tường, ngươi là bề tôi của ai? Không cần ngươi vẫn luôn luôn ở phủ của tam hoàng tử sao? Ngươi đang được là phụ tá của tam hoàng tử, khóc cũng cần tiếp cận trước mặt mày tam hoàng tử nhưng mà khóc, có lẽ rằng ngươi đem nỗi khổ sở gì chắc chắn rằng hắn tao tiếp tục rất có thể lượng loại.” Lời thưa của Tống Vĩnh Kỳ ko chút lưu tình, nếu mà ko cần vì thế Ôn Yến, trong cả tính mạng của con người của Lương Quang Tường hắn cũng không thích níu lại.