vạn cổ thần de truyenfull

“Trì Dao, tao so với nường tình yêu thực tình như thế, vì như thế sao nường lại ham muốn giết thịt ta?”

Trương Nhược Trần hét rộng lớn một giờ đồng hồ, ấn định nhào về phía đằng trước, tuy nhiên chân chóng chợt kêu “kẽo kẹt” một giờ đồng hồ, Trương Nhược Trần nhảy dậy.

Bạn đang xem: vạn cổ thần de truyenfull

Phát hiện nay té ra chỉ là 1 trong niềm mơ ước, Trương Nhược Trần mới mẻ thở nhiều năm một khá, lấy ống ống tay áo vệ sinh thô những giọt mồ hôi bên trên trán.

Không!

Đây ko cần một giấc mơ!

Những chuyện tiếp tục xẩy ra đằm thắm hắn và Trì Dao công chúa, sao hoàn toàn có thể là 1 trong niềm mơ ước được?

Trương Nhược Trần vốn liếng là đàn ông nhất của “Minh Đế”, 1 trong cửu đại đế quân ở Côn Lôn giới.

Năm chục sáu tuổi tác, chính vì hoàn toàn có thể hóa học nghịch ngợm thiên nên hắn tiếp tục tu luyện cho tới Thiên Cực cảnh đại như ý.

Hắn đó là người hàng đầu vô mới trẻ em ở Côn Lôn giới tuy nhiên lại bị tiêu diệt ở vô tay thanh mai trúc mã của tôi, nhưng mà thanh mai trúc mã cơ đó là Trì Dao công chúa.

Trì Dao công chúa là phái đẹp nhi của “Thanh Đế”, cũng là 1 trong vô cửu đại đế quân.

Minh Đế và Thanh Đế là các bạn tri kỉ, Trương Nhược Trần và Trì Dao công chúa cũng chính là chỉ phúc vi thơm (*), kể từ nhỏ nhị người tiếp tục cùng với nhau tăng trưởng, cùng với nhau tu luyện. Một người thế hiên ngang, một người tuyệt sắc khuynh trở thành, hoàn toàn có thể xưng là “Kim Đồng Ngọc Nữ” của Côn Lôn giới, không chỉ có vậy nhị người còn phát triển thành một giai thoại vô giới tu luyện.

Trương Nhược Trần ko cơ hội nào là nắm được, vì như thế sao Trì Dao công chúa lại rời khỏi tay với hắn.

Sau khi bị tiêu diệt vô tay Trì Dao công chúa, Trương Nhược Trần tỉnh lại một đợt nữa, hắn trị hình thành bạn dạng đằm thắm đang được ở tám trăm năm tiếp theo.

Trong khoảng chừng thời hạn cơ, Trì Dao công chúa tiếp tục bình ổn định loàn cửu đế, thống nhất cửu quốc, xây dựng đế quốc TW, phát triển thành Trì Dao nữ vương, chúa tể của toàn cỗ Côn Lôn giới.

Tám trăm năm trước đó, cửu đế từng xưng bá ở Côn Lôn giới đang trở thành quá khứ, mất tích trọn vẹn vô lịch sử vẻ vang.

Cửu đế tiếp tục bị tiêu diệt, nữ vương cai trị.

Thời đại này, chỉ tồn tại một vị nhà vua, cơ đó là Trì Dao nữ vương, cai trị thiên hạ, danh chấn Bát phương.

“Vì sao nường lại ham muốn giết thịt ta? Vì sao nường hoàn toàn có thể tàn ác như vậy? Chẳng lẽ ruột gan phái đẹp nhân đều hung tàn như thế sao?”

Ánh đôi mắt Trương Nhược Trần trở thành lạnh giá, trong tim sở hữu thật nhiều ngờ vực vấn, tuy nhiên không một ai hoàn toàn có thể canh ty hắn vấn đáp.

Trải qua chuyện tám trăm năm, cảnh còn người tổn thất, trừ Trì Dao nữ vương sở hữu tu vi tuyệt thế, sắc đẹp xinh đẹp nhất, bất lão bất tử rời khỏi thì các cố tri cơ đều tiếp tục hóa trở thành một gò xương Trắng, quay trở lại với cát những vết bụi.

Cho cho dù là cửu đế uy phong lẫm liệt năm này cũng tiếp tục mất tích toàn cỗ, chỉ nhằm lại những mẩu truyện huy hoàng lưu truyền hậu thế nhưng mà thôi.

“Kẽo kẹt!”

Một phụ nhân xinh đẹp nhất, đằm thắm thể gầy nhom yếu đuối khoác cung trang đẩy cửa ngõ lao vào, trông thấy Trương Nhược Trần đang được ngồi bên trên chóng, ánh nhìn sở hữu chút lo ngại lắng: “Trần nhi, con cái mộng mị sao?”

Phụ nhân xinh đẹp nhất trước đôi mắt này là Vân Vũ quận vương vãi phi, cũng đó là thân mẫu Trương Nhược Trần, Lâm phi.

Chủ nhân cũ của đằm thắm thể Trương Nhược Trần hiện nay đó là một con cái ma mãnh dịch, phụ thân ngày trước tiếp tục dịch bị tiêu diệt phía trên chóng.

Sau khi Trương Nhược Trần bị Trì Dao công chúa giết thịt bị tiêu diệt, hắn tiếp tục tỉnh lại một đợt nữa, nhập hồn vô xác của đằm thắm thể này. Thật trùng khớp, người chủ sở hữu cũ của đằm thắm thể này cũng thương hiệu là Trương Nhược Trần.

Khi Trương Nhược Trần vừa vặn mới mẻ tỉnh lại cũng có thể có chút bài bác xích Lâm phi, cho dù sao vô đôi mắt hắn, Lâm phi cũng chỉ là 1 trong người xa cách kỳ lạ.

Nhưng sau phụ thân ngày xúc tiếp, Trương Nhược Trần từ từ trị hiện nay, Lâm phi thiệt sự cực kỳ quan hoài cho tới hắn, không chỉ có vậy còn vô nằm trong cẩn trọng. Thấy Trương Nhược Trần bị ác nằm mê thực hiện cho tới giật thột, bà ko lo ngại trời sầm uất bão rét, ngay tắp lự chạy cho tới chống của Trương Nhược Trần.

Ở kiếp trước, Trương Nhược Trần còn trước đó chưa từng bắt gặp thân mẫu ruột rà của hắn. Nghe rằng khi hắn sinh rời khỏi thì thân mẫu hắn cũng chết thật. Không ngờ sau khoản thời gian Trương Nhược Trần bị Trì Dao công chúa giết thịt bị tiêu diệt, trọng sinh vào trong 1 khung hình không giống lại dành được sự quan hoài ấm cúng của thân mẫu.

“Có lẽ bà ấy còn không biết, Trần nhi của bà ấy tiếp tục dịch bị tiêu diệt kể từ phụ thân ngày trước rồi…”

Nếu hắn rằng cho tới Lâm phi nghe chân tướng tá, có lẽ rằng bà sẽ không còn Chịu đựng được sự công kích này.

Trương Nhược Trần nhìn phụ nhân trước mặt mũi, ánh nhìn trở thành dịu dàng êm ả, khẽ mỉm cười: “Mẫu đằm thắm, ko cần thiết lo ngại cho tới con cái, chỉ là 1 trong niềm mơ ước thôi…”

Lâm phi khoác một cái áo khóa ngoài màu sắc hồng mỏng mảnh manh, ngồi lân cận Trương Nhược Trần, vuốt ve sầu trán của hắn, lo ngại hỏi: “Đã phụ thân ngày phụ thân tối rồi, đợt nào là con cái cũng trở thành ác nằm mê thực hiện cho tới tỉnh lại, từng đợt đều gọi thương hiệu Trì Dao. Nàng là ai vậy?”

Lâm phi tất yếu sẽ không còn liên tưởng cái thương hiệu Trì Dao này với thương hiệu của đệ nhất nữ vương Trì Dao.

Huống chi, sau khoản thời gian Trì Dao nữ vương thống nhất Côn Lôn giới, xây dựng đế quốc TW thì tiếp tục thay đổi thương hiệu trở thành “Đại Uy Đại Đức Nữ Thánh Hoàng”, người thông thường cũng không một ai dám nhắc cho tới nhị chữ Trì Dao, chính vì cơ là vấn đề kiêng kị.

Trương Nhược Trần nói: “Không cần đâu, thân mẫu, người nghe nhầm rồi.”

Lâm phi thở nhiều năm một tiếng: “Sau này, vô cùng ko được gọi trực tiếp nhị chữ Trì Dao, mặc dù là vô mơ cũng ko được, chính vì này là tục danh của nữ vương, gọi trực tiếp tục danh của nữ vương đó là đại bất kính, bị người không giống nghe được có khả năng sẽ bị xử quyết cơ.”

Trương Nhược Trần gật đầu, tóm chặt tay trở thành quả đấm, lên giờ đồng hồ đáp: “Tuyệt đối tiếp tục không! Sau này…”

Sau này, hắn đó là ác nằm mê của nường ta!

Lâm phi nhìn Trương Nhược Trần tầm vóc gầy nhom yếu đuối, sắc mặt mũi tái mét nhợt, bà khẽ thở nhiều năm một khá, trong tim vô nằm trong đau xót.

Tuy sinh rời khỏi ở vô mái ấm gia đình quận vương vãi, tuy nhiên kể từ nhỏ Trương Nhược Trần tiếp tục là kẻ yếu đuối ớt nhiều dịch. Năm ni hắn tiếp tục chục sáu tuổi tác, vẫn chỉ hoàn toàn có thể phía trên chóng, e rằng cả đời này hắn chỉ hoàn toàn có thể đem cỗ dáng vẻ yếu đuối ớt như thế nhưng mà thôi…

Bên ngoài đùng một phát vang lên tiếng động huyên náo, còn tồn tại giờ đồng hồ bước đi lộn xộn.

“Các ngươi làm cái gi vậy? Nơi này đó là Ngọc Thấu cung, ai được cho phép những ngươi xông vô đây?” Một thị phái đẹp dung mạo xinh đẹp nhất tiến thủ lên, ấn định ngăn Bát vương vãi tử lại, tuy nhiên lại bị Bát vương vãi tử nhẹ dịu đẩy một chiếc, thị phái đẹp cơ bị phun rời khỏi xa cách rộng lớn chục mét.

Bát vương vãi tử là 1 trong võ fake, tu vi đạt cho tới Hoàng Cực cảnh hậu kỳ, một chưởng tấn công rời khỏi đầy đủ nhằm tấn công một khối đá nặng nề phụ thân trăm cân nặng phun rời khỏi xa cách chục trượng, huống chi chỉ là 1 trong thị phái đẹp gầy nhom yếu đuối vài ba chục cân?

Xem thêm: trùng sinh chi sủng nhĩ nhập hoài

Thị phái đẹp cơ kêu một giờ đồng hồ thảm thiết, trượt bên dưới khu đất, tay ngược bị tấn công gãy.

Bát vương vãi tử khoác áo bào tơ vàng, bên trên sườn lưng quấn thắt sườn lưng vị ngọc thạch, đằm thắm thể cường tráng, cánh tay thon nhiều năm, chậm rãi rãi lao vào Ngọc Thấu cung, liếc đôi mắt nhìn chằm chằm thị phái đẹp kia: “Một nô tỳ nhưng mà cũng dám cản đàng của bổn vương vãi, ham muốn bị tiêu diệt sao?”

Sau sườn lưng Bát vương vãi tử là sáu thị vệ khoác áo giáp, đằm thắm thể to lớn, sườn lưng hùm vai gấu, toàn bộ đều là cấm vệ của vương vãi cung, là tu sĩ võ đạo.

Lâm phi nghe được động tĩnh phía bên ngoài, bà ngay tắp lự trấn an Trương Nhược Trần, tiếp sau đó tạm dừng hoạt động lại, rời khỏi ngoài.

Bà nhìn chằm chằm Bát vương vãi tử, khá nhíu mi nói: “Bát vương vãi tử năng lượng điện hạ, điểm này đó là Ngọc Thấu cung, mặc dù ngươi là vương vãi tử cũng ko thể xông vào!”

Bát vương vãi tử Trương Tế ngửng đầu nhìn chằm chằm Lâm phi, cao giọng nói: “Vương hậu sở hữu mệnh lệnh, chào Lâm phi nương nương và cửu đệ đem đến Tử Di thiên năng lượng điện. Sau này công ty của Ngọc Thấu cung đó là thân mẫu của bạn dạng vương vãi, Tiêu phi nương nương.”

Sắc mặt mũi Lâm phi khẽ thay cho thay đổi. Bà tiếp tục sớm đoán được thời nay sẽ tới, tuy nhiên ko ngờ lại cho tới nhanh chóng như thế.

Lâm phi mỉm cười một tiếng: “Vương hậu tiếp tục ham muốn xua đuổi u con cái tất cả chúng ta thoát khỏi Ngọc Thấu cung rồi sao? Được! ngày mai tao và Trần nhi tiếp tục dọn cho tới thiên năng lượng điện.”

Bát vương vãi tử nói: “Thật van lơn lỗi! Mẫu đằm thắm rằng tối ni ham muốn vào sinh sống Ngọc Thấu cung, chào Lâm phi nương nương ngay tắp lự dọn cho tới thiên năng lượng điện.”

Lâm phi biết Trương Nhược Trần tức yếu đuối nhiều dịch, ko Chịu đựng được giầy vò, chính vì vậy tiếng nói đem theo đuổi ngữ khí cầu khẩn: “Bát vương vãi tử năng lượng điện hạ, ngươi cũng biết Cửu đệ ngươi tức yếu đuối, tối tiếp tục khuya, trời thì rét, nhỡ…”

Bát vương vãi tử mỉm cười rét, ko khách hàng khí nói: “Lâm phi nương nương, bên trên đời này còn có không ít người xứng đáng thương, tuy nhiên ko cần người nào cũng xứng đáng nhằm bạn dạng vương vãi bi cảm. Cửu đệ tức yếu đuối nhiều dịch như thế thì còn sinh sống bên trên đời thực hiện gì?”

“Nhưng cho dù sao cũng chính là Cửu đệ của ngươi…”

Lâm phi còn đang được ấn định rằng tiếp thì ô cửa hâu phương đột ngột cởi rời khỏi.

Trương Nhược Trần đằm thắm thể gầy nhom yếu đuối, lấy tay kháng vô mép cửa ngõ mới mẻ hoàn toàn có thể tại vị, hắn nhìn chằm chằm Bát vương vãi tử đứng cơ hội cơ ko xa cách, tiếng nói tuy rằng yếu đuối ớt tuy nhiên lại vô nằm trong kiên định: “Không cần thiết cầu van lơn bọn họ, lúc này tất cả chúng ta tiếp tục ngay tắp lự dọn đi!”

“Trần nhi, sao con cái lại xuống giường? Cạnh ngoài cực kỳ rét, mau quay trở lại chống đi…”

Lâm phi cuống quýt vàng tiến thủ lên hứng Trương Nhược Trần, kinh hắn nhiễm phong hàn.

Trương Nhược Trần câu chấp nhấp lên xuống đầu: “Mẫu đằm thắm, tất cả chúng ta ko cần thiết cầu van lơn bất kể kẻ nào là, trước sau gì cũng có thể có ngày… tất cả chúng ta quay trở lại trên đây một đợt nữa.”

Lâm phi nhìn ánh nhìn kiên ấn định của Trương Nhược Trần, nhịn nhường như bị hắn thực hiện cho tới cảm động, bà khẽ gật đầu, nước đôi mắt tuôn rơi.

Lâm phi hứng tay Trương Nhược Trần, chậm rãi rãi chuồn thoát khỏi Ngọc Thấu cung, trừ một thị phái đẹp bị Bát vương vãi tử tấn công gãy tay thì các người hầu cơ đều ở lại, không tuân theo u con cái bọn họ tách ngoài Ngọc Thấu cung.

Tất cả quý khách đều đã biết Lâm phi và Cửu vương vãi tử tiếp tục trọn vẹn thất thế, ở điểm này, nhị u con cái bọn họ có lẽ rằng sẽ không còn thể sinh sống yên lặng ổn định.

Lúc đầu bọn họ được điều cho tới thực hiện người hầu ở Ngọc Thấu cung, hiện nay bọn họ cũng hoàn toàn có thể danh chủ yếu ngôn thuận ở lại trên đây, toàn bộ đều ham muốn nịnh thần nọt vị công ty tử mới mẻ là Bát vương vãi tử.

Tử Di thiên năng lượng điện, thông thường là điểm ở của những vương vãi phi bị thất sủng, vô nằm trong đìu hiu, mặt mũi khu đất phủ tràn lá thô, nhịn nhường như rất mất thời gian rồi không tồn tại ai cho tới trên đây.

Trương Nhược Trần ngồi bên trên ghế viên đá lạnh lẽo, phía bên ngoài khoác một tờ áo dày vẫn cảm nhận thấy toàn đằm thắm rét rét.

“Thân thể này quá yếu đuối ớt, chỉ mất cơ hội tu luyện võ đạo mới mẻ hoàn toàn có thể tạo nên đằm thắm thể cường tráng, còn nếu như không thì mặc dù là đàn ông của quận vương vãi cũng chỉ hoàn toàn có thể nhằm khoác người tao bố trí nhưng mà thôi.” Trương Nhược Trần khẽ lầm bầm.

Tám trăm năm rồi, Trương Nhược Trần cũng ko biết hiện nay nếu như hắn tách vương vãi phủ thì hoàn toàn có thể tiếp cận điểm nào? Hơn nữa hắn tiếp tục trọng sinh vô đằm thắm thể này, mặc dù là ham muốn báo oán Trì Dao nữ vương hoặc chở che thân mẫu thì hắn đều cần trở thành mạnh mẽ và tự tin trước tiếp tục.

Khuất nhục ngày ngày hôm nay đều chính vì hắn quá yếu đuối ớt, không tồn tại cơ hội nào là phản kháng được, ko thể sở hữu vận mệnh của chủ yếu bản thân, trong cả địa điểm ở cũng trở thành người không giống rung rinh tổn thất.

Muốn được người không giống tôn trọng, ham muốn sinh sống tự do thoải mái thoải mái thì chắc chắn cần phát triển thành võ fake, minh chứng năng lượng của tôi.

Ở Côn Lôn giới, ham muốn phát triển thành võ fake thì thứ nhất cần cởi được Thần Võ ấn ký.

Cái gọi là Thần Võ ấn ký đó là tư cơ hội tu luyện võ đạo nhưng mà thần linh ban cho tới quả đât, còn nếu như không thể cởi rời khỏi Thần Võ ấn ký thì vĩnh viễn ko thể dừng tụ được chân khí, càng ko thể phát triển thành cường fake.

Trương Nhược Trần tiếp tục chục sáu tuổi tác, vẫn ko cởi rời khỏi Thần Võ ấn ký.

Qua chục sáu tuổi tác, coi như tiếp tục bỏ qua lứa tuổi luyện võ rất tốt, mặc dù cởi được Thần Võ ấn ký thì cũng sẽ không còn đạt được không ít trở thành tựu vô sau này.

Cùng là đàn ông của Vân Vũ quận vương vãi, vì như thế sao Bát vương vãi tử hoàn toàn có thể tài trí rộng lớn người? Vì sao Bát vương vãi tử lại được cưng chiều? Vì sao Bát vương vãi tử hoàn toàn có thể xua đuổi Trương Nhược Trần và Lâm phi thoát khỏi Ngọc Thấu cung?

Bởi vì như thế khi Bát vương vãi tử chục tuổi tác thì tiếp tục cởi được Thần Võ ấn ký, hiện nay đang trở thành võ fake Hoàng Cực cảnh hậu kỳ trẻ em tuổi tác nhất.

“Chỉ cần thiết tao hoàn toàn có thể cởi rời khỏi Thần Võ ấn ký thì hoàn toàn có thể tu luyện “Cửu Thiên Minh Đế Kinh”, phụ thuộc sự diệu kì của “Cửu Thiên Minh Đế Kinh” thì mặc dù bỏ dở lứa tuổi luyện võ rất tốt, cũng vẫn hoàn toàn có thể theo kịp nhân tài, một đợt nữa phát triển thành cường fake võ đạo.”

“Cửu Thiên Minh Đế Kinh” là bảo điển tu luyện vô thượng của Minh Đế, trừ Minh Đế, chỉ mất Trương Nhược Trần hiểu rằng pháp quyết hoàn hảo nhằm tu luyện “Cửu Thiên Minh Đế Kinh”.

“Ngày mai là đại điển tế tự động, mong muốn hoàn toàn có thể đại được sự cỗ vũ của thần linh, cởi rời khỏi Thần Võ ấn ký.” Trương Nhược Trần tóm chặt tay, ánh nhìn tràn trề khát vọng.

Lâm phi nép dọn lừa lọc chống xong xuôi, ngay tắp lự cho tới hứng Trương Nhược Trần: “Trần nhi, con cái mau nghỉ dưỡng chuồn, mai còn cần nhập cuộc đại điển tế tự động nữa.”

“Mẫu đằm thắm yên lặng tâm, ngày mai chắc chắn con cái tiếp tục cởi rời khỏi được Thần Võ ấn ký.” Trương Nhược Trần đáp.

“Ừ. Mẫu đằm thắm tin tưởng tưởng con!”

Lâm phi nhìn Trương Nhược Trần một chiếc, khẽ thở nhiều năm.

Bà không tồn tại chút mong muốn nào là với việc Trương Nhược Trần cởi rời khỏi Thần Võ ấn ký, cho dù sao Trương Nhược Trần đã và đang chục sáu tuổi tác, cũng không tồn tại thời cơ nhằm cởi rời khỏi Thần Võ ấn ký nữa.

Xem thêm: đơn ly hôn truyện

Nhưng vì như thế bà là thân mẫu của Trương Nhược Trần, nên bà chắc chắn cần khích lệ cho tới đàn ông bản thân, tiếp tăng thoải mái tự tin cho tới hắn.

***

(*) Chỉ phúc vi hôn: Tục cưới gả thời xưa, lúc biết bầu nhi vô bụng là phái nam hoặc phái đẹp, hoặc khi nhị đứa nhỏ nhắn mới mẻ Thành lập thì tiếp tục ấn định sẵn thơm ước. Còn gọi là “chỉ phúc trở thành thân” hoặc “chỉ phúc vi thân”.