vợ ngốc cực sủng

                                    
                                              

  Vợ ngốc _ cực kỳ sủng_
Chap 1
- A... sướng quá! Cuối nằm trong cũng đi ra được ngoài rồi!!!
Lâm Hy sung sướng hét lên một giờ đồng hồ. Hôm ni phụ huynh cô với tiệc cần vắng tanh mái ấm, bà vú nuôi thì bị xót xa ko cho tới được, cô đang được cần coi chừng chưng cai quản gia mãi mới mẻ trốn được ra phía bên ngoài này. Lúc nào là cô cũng cần trong nhà, chính xác là bị nhốt nhập mái ấm. Học thì đang được với gia sư dạy dỗ riêng rẽ, bà vú nuôi khi nào thì cũng đập kè ở kề bên, bè bạn không tồn tại, Lâm Hy tuy rằng đang được 18 tuy nhiên ko khi nào được trải qua cuộc sống đời thường của một thiếu hụt nữ giới thông thường.
Cũng vì thế tuy nhiên Lâm Hy thơ ngây tởm lắm, vật gì với cô cũng mới mẻ, cũng kỳ lạ, cũng rất đẹp cho tới kì lạ.
Phố xá tấp nập, sống động, Lâm Hy chỉ ngồi ghế đá nhìn xe pháo tương hỗ nhộn nhịp thôi cũng thấy phấn chấn rồi. Cô tìm tới khu dã ngoại công viên, đùa ở bại một hồi cho tới tận chiều tối.
- Ư... khát nước vượt lên trước, ở đâu phân phối cô ca nhỉ? A! Mé bại với kìa!
Lâm Hy say sưa cô ca lắm. Chắc bên trên vì thế tu nhiều cô ca vượt lên trước nên cô mới mẻ thấp lùn vì vậy, độ cao chỉ nhã nhặn tại mức 1m50. Lâm Hy chạy vòng vòng thám thính cơ hội lịch sự mặt mày bại lối. Người tớ bắt gặp cô cứ long nhong vì vậy, dễ thương cho tới nỗi chỉ ham muốn chạy lại nhéo má cô một chiếc. Đâu đi ra cô bé nhỏ nhỏ má phúng phính, đôi mắt đồ sộ tròn xoe, môi đỏ hỏn mọng khi nào thì cũng nhú đi ra vậy chứ?!
Có người thấy cô dễ thương vượt lên trước, ngay tắp lự tiếp cận gạ gẫm chất vấn thăm hỏi, rồi nhéo má cô một chiếc rõ rệt nhức. Lâm Hy thuở đầu đang được khá rụt rè, bị nhéo cho tới đỏ hỏn cả má như vậy ngay tắp lự hốt hoảng, thời gian nhanh chân chạy lịch sự mặt mày bại lối.
Trong con xe Lamborghini cơ hội bại ko xa xôi.
Trịnh Thiên Du đang được thả lỏng khung hình, đôi mắt nhắm hờ mê mải chăm sóc thần thì đùng một cái bác tài phanh cấp khiến cho anh ko sẵn sàng tuy nhiên trượt nhào về phần bên trước.
- Chuyện gì?
Dù nét trượt tổn thất mặt mày thế nào là thì người tớ vẫn ko thấy Trịnh Thiên Du hài hước. Cấu trúc khuôn mặt mày anh đang được vốn liếng khía cạnh, tầm dáng cao đồ sộ, vạm vỡ, khắp cơ thể tản đi ra khí hóa học giá thành lùng vô vàn. giờ còn tăng hai con mắt giận dỗi lưu giữ vì thế bị nhiều chuyện, người tớ càng ko thể nhìn lâu tuy nhiên cần ngại hãi lảng cút.
- Thưa cậu, với 1 cô bé nhỏ đùng một cái lao đi ra thân mật lối...
- Đáng chết! Dám cản lối tôi cút dự tiệc trong nhà chúng ta Lâm sao?
Trịnh Thiên Du tức giận dỗi bước ngoài xe pháo. Một cô nàng đang được ngồi lu thu trước đầu xe pháo anh, bao phủ lấy toàn thân bé nhỏ nhỏ của tôi tuy nhiên khóc thút thít.
- Cô còn dám khóc? Lao nhập xe pháo tôi mà còn phải khóc?
Lâm Hy ngại hãi cứ ôm đầu tuy nhiên khóc, ko vấn đáp anh. Trịnh Thiên Du với quát tháo, với mắng thì Lâm Hy cũng chỉ khóc to nhiều hơn thôi chứ chẳng trình bày câu nào là, cô khóc càng ngày càng đồ sộ khiến cho người qua quýt lối người nào cũng xem xét, Trịnh Thiên Du càng tăng ái lo ngại.
Trịnh Thiên Du điên tiết, ngó đồng hồ đeo tay đang được chuẩn bị muộn tiệc rồi còn đâu. Vậy là anh xộc cho tới, bắt lấy bắt bắp tay Lâm Hy tuy nhiên kéo lên.
Lập tức, ùa nhập đôi mắt anh là khuôn mặt mày thơ ngây, xinh rất đẹp còn lấm lem nước đôi mắt tuy nhiên chủ yếu nhì mặt hàng nước đôi mắt còn ứ ứ ở khóe mi ấy lại khiến cho tạo thành vẻ rất đẹp thực hiện xiêu vẹo lòng người, làn domain authority Trắng sứ mượt như nước, song môi nhỏ nhắn run rẩy run vạc đi ra giờ đồng hồ khóc... Hình tượng không có tội này là sao? Đến nỗi kẻ lãnh huyết như Trịnh Thiên Du còn cần mủi lòng, vẻ tội nghiệp ấy khiến cho anh ko nỡ đi ra tay.
- Hức... Hy Hy ko cố ý đâu... Anh chớ tấn công Hy Hy... nhức lắm...
- Cô bé nhỏ, trình bày coi, sao em lại qua quýt lối như vậy? Hôm ni ko cần xe pháo tôi vững chắc em không còn nhức được nữa đâu.- Chưa khi nào Trịnh Thiên Du lại êm ả cho tới vậy. Anh vuốt dọc từ gò má của cô ấy bé nhỏ, vệ sinh nhì mặt hàng nước đôi mắt, ngọt nhạt gạ dành riêng.
- Hy Hy chỉ cút ham muốn qua quýt mặt mày bại mua sắm cô ca thôi... Hy Hy xin xỏ lỗi anh... Hy Hy tinh với chi phí... Nhưng...tuy nhiên thân phụ u Hy Hy có rất nhiều lắm, nhằm Hy Hy kêu thân phụ u thông thường mang lại anh!
- Haha, Hy Hy tính thông thường mang lại tôi thế nào là đây? Cô thực hiện bao nhiêu thời hạn của tôi rồi, đâu với lấy lại được.
- Vậy... vậy anh cứ cho tới thám thính Lâm gia, thân phụ u Hy Hy tiếp tục thông thường mang lại anh tuy nhiên... Nha!
Lâm gia? Trịnh Thiên Du ngẩn người. Vậy đấy là thiên kim đái thư chúng ta Lâm?
Giữa Trịnh gia và Lâm gia vốn liếng đang được với hằn thù, tuy rằng ko thâm thúy nhưng do vì chúng ta Lâm vượt lên trước ngoan ngoãn cố, chuyện bé nhỏ xé đi ra đồ sộ nên kể từ đời ông Trịnh Thiên Du đến tới lúc này vẫn ko thể nào là hòa giải được. Trịnh gia thực hiện ăn trong trắng, giao hiếu hòa hữa, tách tạo nên hằn thù, thiệt chỉ ham muốn song mặt mày nằm trong liên minh. Trịnh Thiên Du cũng chính là đang di chuyển cho tới buổi tiệc của Lâm gia, coi như tạo nên chút ý tốt.
Không ngờ lại bắt gặp đái bảo vật này thân mật lối, coi như ông trời đang được hùn anh. Tuy không tồn tại thơm sự nào là, tuy nhiên Trịnh Thiên Du đang được sớm xác lập tiếp tục lấy phụ nữ Lâm gia, với vì vậy chuyện thù hằn oán thù năm xưa mới mẻ rất có thể êm ả xuôi. Vậy đi ra anh đang được xém tông bị tiêu diệt bà xã ko cưới của tôi rồi!
- Cô bé nhỏ, em trình bày em thương hiệu gì?
- Lâm Hy, phụ nữ Lâm Di Vũ.
- Thật đúng khi. Ba u em trình bày tôi cút đón em. Giờ tất cả chúng ta lên xe pháo, tôi đem em về.
- Không được, Hy Hy còn cần mua sắm cô ca!
- Đi nằm trong anh, anh tiếp tục mua sắm mang lại Hy Hy cả cửa hàng cô ca, Chịu không?
- CHỊU!
Lạc Hy sung sướng bao phủ lấy Trịnh Thiên Du. Anh ko trình bày gì tăng thẳng bế cô trực tiếp lên xe pháo.
- Về biệt thự hạng sang.
- Cậu mái ấm, còn buổi tiệc.
- Không cần thiết, tôi tự động với cách tiếp