vo thuong tien de

Thành phố Giang Nam, khu vực Thiên Nguyên.

Trên khung trời đem mây đen thui dày quánh, thỉnh phảng phất lại sở hữu vài ba tia chớp xẹt qua loa khung trời tối.

Bạn đang xem: vo thuong tien de

Một người nam nhi rất đẹp trai tuy nhiên bệ rạc tiết, bên trên người khoác áo quần thượng cổ, tóc nhiều năm cho tới thắt sống lưng, đang được đứng trầm tư.

Trịnh Sở nhìn cảnh tượng vừa phải không xa lạ vừa phải xa cách kỳ lạ trước mặt mày, trong tim tràn trề suy nghĩ: "Ba ngàn năm, xuyên suốt thân phụ ngàn năm, ko ngờ ở ngược khu đất này thì mới chỉ đem thân phụ năm trôi qua".

Anh vẫn còn đấy ghi nhớ rõ nét thân phụ năm vừa qua anh bất thần bị thân phụ xua thoát khỏi gia tộc, nằm trong năm ê u của anh ấy cũng tắt hơi một cơ hội khó khăn hiểu.

Trong khoảng chừng thời hạn ê, Trịnh Sở đang được người sử dụng rượu nhằm tự động thực hiện bản thân ê liệt, sinh sống những tháng ngày ù lì bê bết.

Nếu không tồn tại Hứa Thanh Vân thì rất rất rất có thể anh đang được bị tiêu diệt đói đầu lối xó chợ rồi.

Trong một thứ tự lên đường phượt quốc tế giải phiền, anh đã trở nên một kẻ kỳ lạ mặt mày đẩy xuống sườn núi, vô tình xuyên vô toàn cầu tu tiên thần túng.

Trong toàn cầu tu tiên, Trịnh Sở chỉ là 1 trong những người phàm, bất kể khi nào thì cũng rất có thể bắt gặp nguy nan cho tới tính mạng con người.

Bởi vì thế những người dân tu tiên ở toàn cầu ê trọn vẹn ko quan hoài đến việc sinh sống bị tiêu diệt của những người phàm, bọn họ coi người phàm như cặn buồn bực, mong muốn thịt ngay tắp lự thịt, mong muốn đùa bỡn trong tim bàn tay thế nào là tùy quí, người phàm chúng ta vô đôi mắt đám người tu tiên chẳng không giống gì súc sinh, không sở hữu và nhận được chút tôn trọng hoặc thông cảm nào là.

Sau Khi tận mắt chứng kiến những đám người tu tiên thảm sát một thôn trang nằm trong trở thành trì, Trịnh Sở ngay tắp lự lặng lẽ thề bồi trong tim rằng anh chắc chắn cần đạt được năng lượng tự động bảo đảm bạn dạng đằm thắm bản thân.

Dưới sự nỗ lực tập luyện, Trịnh Sở từng bước trưởng thành và cứng cáp, ở đầu cuối mất mặt năm trăm năm nhằm từ là một người phàm nhỏ bé xíu vô danh trở nên phỏng kiếp tiên tôn.

Trong thời hạn anh trở nên tiên tôn, mỗi ngày đều phải sở hữu vô số cường fake mong muốn cho tới xu nịnh lấy lòng Trịnh Sở.

Nhưng anh lại ngày càng nhàm chán cuộc sống thường ngày này, trong tim ngày càng ghi nhớ về ngược khu đất, mong muốn quay trở lại ngược khu đất trước ê.

Cho mặc dù anh hiểu được cố tri bên trên ngược khu đất đều đang được bị tiêu diệt lên đường tuy nhiên ý nghĩ về mong muốn con quay quay về ngược khu đất vô anh càng ngày lại càng trở thành sâu sắc nặng nề rộng lớn.

Cuối nằm trong, Trịnh Sở phụ thuộc vào tu vi của tôi đang được mạnh mẽ và uy lực banh rời khỏi được một tuyến phố nối với ngược khu đất, tiếp sau đó ngay tắp lự kể từ toàn cầu tu tiên quay trở lại ngược khu đất.

Anh thiệt sự ko ngờ sau thời điểm quay về ngược khu đất thì tu vi của phỏng kiếp tiên tôn đều đang được chi phí nghiền, phía bên trong khung người của anh ấy lúc này chỉ với lại một tia linh lực nhỏ bé xíu.

Trong khi Trịnh Sở còn đang được ngập trong kí ức thì đang được nghe thấy cơ hội ê ko xa cách phổ biến bước đi truyền cho tới mặt mày này.

Anh nhìn theo phía thanh âm trị rời khỏi thì thấy một người phụ phái nữ đem khuôn mặt mày mức giá lùng tuy nhiên rất là xinh rất đẹp đang diện một cỗ phục trang black color, vô tay còn vắt bám theo một cái dù black color lên đường vô ngõ hẻm.

Phía sau người phụ phái nữ mang 1 người nam nhi cũng khoác phục trang black color với làn tóc húi cua, khuôn mặt mày rất đẹp trai lan nắng và nóng đang được thưa với giọng điệu nhẹ nhàng nhàng: "Thanh Vân, ông chồng em đang được bị tiêu diệt thân phụ năm rồi, vì sao em cứ liên tiếp kể từ chối tấm lòng của chứ?"

Chu Khang thưa đoạn câu nói. này thì giọng điệu lại đùng một phát trở thành dung tục: "Ba năm vừa qua em vẫn ko Chịu ly thơm, thủ đằm thắm như ngọc xuyên suốt thời hạn qua loa chắc chắn là đơn độc tĩnh mịch lắm".

Khi lão nói đến việc những câu nói. này thì tay của lão lại đùng một phát tóm lấy Hứa Thanh Vân.

Hứa Thanh Vân thấy vậy thì ngay tắp lự cau ngươi thiệt chặt, nỗ lực tách lên đường, mức giá lùng chứa chấp giờ đồng hồ nói: "Chu Khang, cuộc sống thường ngày của tôi như vậy nào thì cũng ko tương quan cho tới anh. Tôi chuẩn bị về cho tới căn nhà rồi, anh cũng hãy về đi".

Xem thêm: ông xã thâm độc

"Con hẻm này đìu hiu ko người, anh chỉ kinh hãi em bắt gặp nguy nan thôi", Chu Khang ko hề quan hoài cho tới câu nói. thưa mức giá lùng của Hứa Thanh Vân, vẫn nhất quyết fake Hứa Thanh Vân về căn nhà.

Đêm ni lão đang được đem ý trang bị với Hứa Thanh Vân, làm thế nào rất có thể đơn giản và dễ dàng tách lên đường vì vậy được?

Nghĩ cho tới phía trên, một nụ cười cợt thâm nho hiện thị lên bên trên khóe mồm Chu Khang.

Trong thân phụ năm vừa qua đang được đem khá nhiều người cầu thơm Hứa Thanh Vân, loại nam nhi mặt dạn mày dày vô sỉ như Chu Khang cô đã và đang bắt gặp thật nhiều.

Cô hừ mức giá một giờ đồng hồ, phòng ngừa Chu Khang, nhanh gọn lẹ lên đường vô vào hẻm.

Chu Khang nhìn vóc dáng vẻ đầy đủ của Hứa Thanh Vân thì trong tim chỉ cảm nhận thấy rét tưng bừng, nhẹ nhàng giọng lẩm bẩm: "Người phụ phái nữ thối tha bổng, bất kể ra sao thì tối ni tôi cũng tiếp tục xử lý cô, cho tới cô biết sự lợi kinh hãi của tôi, kể từ ni về sau cô ko thể nào là tách ngoài tôi được nữa".

Gã sải bước tiến về phía Hứa Thanh Vân nói: "Thanh Vân, em lên đường kể từ từ thôi, ở phía trên đem thật nhiều lưu manh".

Nhưng Hứa Thanh Vân ko hề nhằm ý cho tới câu nói. thưa của lão, chỉ nỗ lực lên đường nhanh chóng rộng lớn về căn nhà.

Trịnh Sở nghe được nhị người rỉ tai, trong tim lẩm bẩm: "Hứa Thanh Vân, phía trên ko cần là tên gọi bà xã bản thân sao?"

Mặc mặc dù anh và Hứa Thanh Vân đem danh nghĩa bà xã ông chồng tuy nhiên bọn họ ko cần là bà xã ông chồng thiệt.

Cuộc hôn nhân gia đình của nhị người chỉ là vì nhị mặt mày mái ấm gia đình bố trí, đằm thắm nhị người một chút ít tình thương cũng không tồn tại. Trong cuộc sống hôn nhân gia đình Hứa Thanh Vân cũng ko hề trầm trồ vượt lên trước hòa nhã với Trịnh Sở, xuyên suốt ngày trưng rời khỏi vẻ mặt mày không dễ chịu.

Mặc mặc dù vậy, Trịnh Sở cũng hiểu được Khi Hứa Thanh Vân kết duyên với anh thì đang được cần trả giá bán quá nhiều.

Mỗi ngày sau thời điểm tan sở, ngoài các việc cần che chở u chói nặng nề thì cô còn cần che chở cho 1 kẻ thất nghiệp như anh.

Trong Khi Trịnh Sở lại đang tiếp tục chìm vô ký ức thì mặt mày ê đùng một phát truyền cho tới giờ đồng hồ hét lớn: "Chu Khang, anh làm cái gi vậy?"

Chu Khang người sử dụng lực cầm lấy cổ tay của Hứa Thanh Vân rồi nghiền cô vô vách tường.

"Hứa Thanh Vân, con cái quỷ tính năng này, tôi xử sự với cô chất lượng tốt như vậy nhưng mà cô vẫn mãi ko Chịu ở tôi hả?", Chu Khang dữ tợn thưa, sau này lại nở nụ cười cợt khả ố nhìn chằm chằm vô đằm thắm thể của Hứa Thanh Vân: "Đêm ni tôi chắc chắn cần thực hiện đoạn việc với cô".

Hứa Thanh Vân cảm nhận thấy rất rất kinh hãi hãi, ở phía trên không tồn tại người xung xung quanh, rõ nét không người nào rất có thể trợ giúp cô.

Cô nhìn trực tiếp vô khuôn mặt mày dữ tợn của Chu Khang quát tháo lớn: "Chu Khang, anh dám rời khỏi tay với tôi nhưng mà ko kinh hãi căn nhà bọn họ Trịnh ở Vân Châu sẽ gây ra phiền toái cho chính bản thân mình sao?"

“Đương nhiên là tôi kinh hãi căn nhà bọn họ Trịnh ở Vân Châu, tuy nhiên lúc này căn nhà bọn họ Trịnh đang được xua cổ Trịnh Sở, không chỉ có thế căn nhà bọn họ Trịnh cũng ko quan hoài cho tới cô, vì sao tôi cần kinh hãi nữa chứ?”, lão thưa đoạn còn thưa thêm: "Hơn nữa, cô dám lấy chuyện này thưa với căn nhà bọn họ Trịnh ở Vân Châu hoặc sao? Cô ko kinh hãi căn nhà bọn họ Trịnh vì thế mặt mày mũi gia tộc nhưng mà thịt cô luôn luôn sao?"

Xem thêm: lục gia tiểu tức phụ

Nói đoạn, Chu Khang lại áp sát Hứa Thanh Vân, sẵn sàng thơm lên môi Hứa Thanh Vân.

Hứa Thanh Vân quyên sinh vùng vẫy, cố tách né cái thơm của Chu Khang, trong tim cảm nhận thấy vô nằm trong vô vọng, nước đôi mắt đang được tuôn rơi lã chã.

Chu Khang thấy Hứa Thanh Vân tránh mặt thì tức giận dỗi nói: "Con thiếu nữ thối tha bổng, ông phía trên đang được cho tới cô mặt mày mũi nhưng mà cô còn ko biết điều!"