yến thanh trì

Giang Mặc Thần cảm nhận thấy bản thân thiệt ko thể tưởng được cỗ dáng vẻ thơ ngây giản đơn của Yến Thanh Trì, hắn cảm nhận thấy rất rất kỳ quái quỷ, Yến Thanh Trì lanh lợi với đậm chất ngầu từng chuyện đều chừa một tay của nó, sao Lý Tân Nhiên hoàn toàn có thể lừa nó trở thành như thế, sao nó lại hoàn toàn có thể Chịu đựng thua thiệt ở đoạn Lý Tân Nhiên như thế. Chẳng lẽ thiệt là vì thế Lý Tân Nhiên là côn trùng tình đầu của Yến Thanh Trì, cho nên vì thế Yến Thanh Trì đem kính thanh lọc 1500m, hơn thế nữa tự nguyện thực hiện nhỏ phục tòng. Giang Mặc Thần cảm nhận thấy nếu như đúng là như thế, vậy lúc này hắn mong muốn hành hung Lý Tân Nhiên, nhờ vào loại gì! Tra nam giới này còn có ở đâu chất lượng chứ!

Yến Thanh Trì nhìn sắc mặt mày hắn đùng một phát rét xuống, ko thể nắm được, "Anh làm thế nào vậy?"

Bạn đang xem: yến thanh trì

Giang Mặc Thần nâng đôi mắt nhìn nó, vừa phải nhức lòng nó vừa phải khá tức tức giận, sau cùng chỉ hoàn toàn có thể nói: "Lần sau thương hiệu cặn buồn bực này gọi năng lượng điện mang lại em nữa, em thẳng đem mang lại anh, anh tiếp tục xử lý."

Yến Thanh Trì gật đầu, "Nhưng vững chắc ko đâu, lúc này hắn tớ nhận định rằng em đắc tội với anh hùng rộng lớn nào là, cho nên vì thế người không giống tận dụng hắn tớ cho tới sợ hãi em, sợ hãi bản thân trở thành vật mất mát, cho nên vì thế hận ko thể trước giờ trước đó chưa từng quen thuộc biết em"

"A, rác rến rưởi." Giang Mặc Thần mắng.

Yến Thanh Trì trọn vẹn đồng ý, "Đúng vậy, còn là một loại ko thể tái ngắt chế."

Hai người rằng bao nhiêu chuyện nhàm ngán của Lý Tân Nhiên và Nguyên Minh Húc một hồi, Yến Thanh Trì tắm kết thúc sẵn sàng ngủ, thành quả khi thoát khỏi Tolet tấp tểnh kêu Giang Mặc Thần lên đường tắm, mới mẻ phân phát hiện tại Giang Mặc Thần đang được ghi chép viết vẽ vẽ đồ vật gi.

"Anh đang khiến gì a?" Y trải qua, cúi người nhìn Giang Mặc Thần.

Giang Mặc Thần thấy nó đi ra, rất rất bất ngờ đem cây bút mang lại nó, "Kỳ Kỳ mong muốn anh vẽ giành với nó, em cũng biết anh ko thể nào là vẽ giành, nên rằng ngóng em về tía người tất cả chúng ta bên nhau vẽ, rồi nó còn rằng vậy vẽ một con cái chim yến."

Giang Mặc Thần vừa phải rằng vừa phải lấy một tờ giấy má vẽ đi ra, "Đây là Kỳ Kỳ vẽ, anh sợ hãi vẽ ko rất đẹp tác động hình tượng phụ vương trong trái tim bé bỏng, nên mò mẫm loại cớ dời lực xem xét của chính nó, ngóng gặp gỡ em, em gom anh hack một chút ít, được không?"

Yến Thanh Trì cười cợt một chiếc, ngồi xuống sô trộn, nó nhìn chim yến Kỳ Kỳ vẽ, lại nhìn Giang Mặc Thần vẽ, nhẹ nhàng giọng nói: "Nếu anh ko rằng, em còn tưởng rằng bức này của anh ấy mới mẻ là Kỳ Kỳ vẽ."

Giang Mặc Thần cũng không tồn tại cơ hội nào là với phiên bản đằm thắm bản thân, "Anh hoàn toàn có thể làm thế nào, anh cũng tương đối vô vọng a."

"Bạn học tập Giang, anh cần thiết một giáo viên dạy dỗ 1:1 kể từ mầm non lại mang lại anh a." Yến Thanh Trì nhìn hắn.

Giang Mặc Thần rất rất tự nguyện, tuy nhiên tuy nhiên, "Hình như giáo viên em không tồn tại thời hạn a."

"Chờ mon sau, mon sau em đóng góp máy, dạy dỗ anh tử tế."

"Vậy giáo viên em rất cần phải đóng góp máy nhanh chóng lên a."

"Đáng tiếc, phía trên ko cần loại giáo viên hoàn toàn có thể đưa ra quyết định a."

Giang Mặc Thần thở nhiều năm, "Em vẽ trước lên đường, dựa vào loại em quí, vẽ thêm thắt bao nhiêu động tác và mẫu mã, sau thời điểm về anh tiếp tục rằng là anh vẽ, mang lại Kỳ Kỳ coi."

"Biết rồi, mau lên đường tắm cọ lên đường."

Giang Mặc Thần vùng lên, nhìn nó thay cho cây bút nhìn chằm chằm giấy má vẽ trước mặt mày, mặt mũi chuyên nghiệp chú, trong trái tim động che ngay lập tức khom sống lưng hít lên phía trên mặt nó một chiếc.

Yến Thanh Trì khá quá bất ngờ, bản năng đem ĐK ngửng đầu nhìn hắn, "Làm gì đó?"

Giang Mặc Thần nhéo nhéo vị trí tôi vừa hít lên, ôn thanh nói: "Tri thư đạt lý."

Quả thiệt Yến Thanh Trì bị tư chữ này thực hiện mang lại tức cười cợt, "Em? Tri thư đạt lý?"

"Không thể sao?"

Yến Thanh Trì cảm khái rung lắc lắc đầu, "Không thể tưởng được em cũng có thể có một ngày được người tớ rằng tri thư đạt lý, ko đơn giản quá tuyệt vời rồi."

Giang Mặc Thần cười cợt cười cợt, "Vẽ giành của em mang lại chất lượng lên đường."

Vừa rằng hắn vừa phải lên đường vào trong nhà lau chùi và vệ sinh.

Lúc ngừng hoạt động, Giang Mặc Thần nhìn Yến Thanh Trì đang được cúi đầu vẽ giành, nhẹ dịu thở đi ra. Từ ngày sinh nhật ê, khi Yến Thanh Trì rời ngoài, hắn vẫn luôn luôn suy nghĩ nhẫn mang lại nhì người chúng ta, Giang Mặc Thần tiếp tục đem ý tưởng phát minh thuở đầu, sau thời điểm thủ thỉ với căn nhà kiến thiết, cũng rất được căn nhà kiến thiết nghiền trở thành, có duy nhất một phiền toái có một không hai, đó là hắn ko biết vẽ giành.

Nhẫn song của hắn và Yến Thanh Trì, hắn ko kỳ vọng nhờ tay người không giống, cho nên vì thế, chỉ hoàn toàn có thể nhằm Yến Thanh Trì gom hắn hoàn thành xong. Chẳng qua loa, Giang Mặc Thần nhẹ dịu ngừng hoạt động lại, mặc dù sau cũng chính là hắn sẵn sàng dùng để làm cầu hít bất thần, sao cũng ko thể nhằm Yến Thanh Trì biết tức thì thời điểm hiện nay.

Mấy chuyện kết duyên rồi mới mẻ cầu hít này, cũng đâu ai quy tấp tểnh sau thời điểm kết duyên thì ko được cầu hít đâu?

Cái hắn thiếu hụt Yến Thanh Trì, hắn tiếp tục kể từ từ bù che đậy, tỏ tình, cầu hít, hít lễ, công khai minh bạch, những tính năng này, một ngày nào là ê, hắn tiếp tục bù che đậy toàn cỗ. Tình cảm của chúng ta, tương tự như một đoàn tàu lùi về sau, không giống với những người dân không giống lấy kết duyên là đích cho tới sau cùng —— chúng ta sớm đã đi vào đích, lại ko vội vàng xuống xe cộ, tuy nhiên là lờ lững rãi lùi về sau nhằm hương thụ cảnh quan ven lối tôi đã bỏ dở.

Chờ cho tới Khi Giang Mặc Thần tắm cọ kết thúc rời khỏi, Yến Thanh Trì tiếp tục vẽ mang lại hắn vài ba con cái chim yến, đem giản dị, đem phức tạp, đem đậu, đem cất cánh, "Được không?" Y căn vặn Giang Mặc Thần.

Giang Mặc Thần gật đầu, "Được rồi, rất rất ko tệ."

"Vậy anh học tập vẽ trước lên đường, nếu như học tập ko được, thẳng đem tính năng này mang lại Kỳ Kỳ." Yến Thanh Trì đứng lên, choãi loại eo lười biếng nói chung, "Ai, mệt rũ rời, ngủ lên đường."

"Ừm." Giang Mặc Thần cẩn trọng hấp tấp tranh ảnh lại, đựng vào bên trong túi của tớ.

Buổi chiều ngày ngày sau, Giang Mặc Thần đem Kỳ Kỳ về TP. Hồ Chí Minh X, Yến Thanh Trì nối tiếp ở lại đoàn phim.

Rất nhanh chóng đã đi vào tối Bình An, nhân viên cấp dưới công tác làm việc của đoàn phim đều sẵn sàng cho từng người một chiếc ngược táo, thậm chí là nhằm người xem tan việc sớm, về phòng ngủ ngơi. Buổi trình diễn của Kỳ Kỳ vừa phải khi là thời điểm hôm nay, Yến Thanh Trì biểu diễn kết thúc ngay lập tức về chống bản thân sẵn sàng gọi mang lại Giang Mặc Thần, nhằm hắn phân phát sóng thẳng cho bản thân coi.

Vệ Lam và Vệ Huân tiếp tục hứa hẹn thời điểm hôm nay bên nhau đón lễ, tuy nhiên Vệ Lam nhón chân ngóng hồi lâu, Vệ Huân cũng ko cho tới, cậu rảnh rỗi rỗi không tồn tại việc gì thực hiện, lại khá tò mò mẫm với Kỳ Kỳ, nên bám theo Yến Thanh Trì về chống nó.

Yến Thanh Trì rất rất cùng bất đắc dĩ, "Cậu thực sự quá rảnh rỗi."

"Đúng vậy," Vệ Lam thẳng quá nhận, "Aizz, cũng ko biết anh tôi tiếp tục cho tới chưa?"

Xem thêm: truyện tiên vương tái xuất

"Anh cậu cho tới thì tiếp tục gọi cậu, yên lặng tâm lên đường."

"Tôi biết, mau coi đàn ông cậu lên đường." Vệ Lam đôn đốc giục nó.

Yến Thanh Trì ngồi xuống sô trộn, nhìn đồng hồ đeo tay, phân phát hiện tại tiếp tục chuẩn bị cho tới thời hạn trình diễn của Kỳ Kỳ, nên ko trì dừng nữa, thẳng gọi đoạn phim mang lại Giang Mặc Thần.

Một lát sau Giang Mặc Thần mới mẻ bắt máy, thậm chí là Vệ Lam còn không sở hữu và nhận đi ra hắn, hắn hóa trang, tân trang lại khuôn mặt mày, lại mang 1 cặp đôi mắt kính, nhìn qua loa đem khá quạnh quẽ, còn đem một chiếc khẩu trang y tế.

"Trong căn nhà tuy nhiên đem khẩu trang y tế, anh ko sợ hãi thực hiện người không giống xem xét a." Vệ Lam nhắc nhở hắn.

Giang Mặc Thần nhíu mi, "Sao cậu cũng ở đây?"

"Tôi cho tới coi đái Kỳ Kỳ a."

Lúc này Yến Thanh Trì mới mẻ xem sét bản thân ko rằng với Giang Mặc Thần chuyện Vệ Lam tiếp tục nghe biết sự tồn bên trên của Kỳ Kỳ, cho nên vì thế ngay lập tức nhấc tay trực tiếp thắn trở thành khẩn, "Em sai rồi, em quên rằng với anh, em thủ thỉ của Kỳ Kỳ mang lại, tuy nhiên cậu ấy tiếp tục hứa với em sẽ không còn rằng mang lại những người dân không giống."

Giang Mặc Thần khá cùng bất đắc dĩ, "Từ khi nào là thì em đem mối liên hệ chất lượng với Vệ Lam như vậy? Cái gì rồi cũng rằng với cậu ta?"

Vẻ mặt mày Vệ Lam kiêu ngạo, "Người xuất sắc ưu tú như tôi, tất yếu là kẻ khá xúc tiếp với tôi tiếp tục quí tôi thôi, rất rất thông thường."

Giang Mặc Thần rất rất thiếu tín nhiệm những tiếng này, hắn quan sát về phía Yến Thanh Trì, thực hiện như căn vặn lại, em đồng ý sao?

Nhưng Yến Thanh Trì nói theo cách khác đồ vật gi lúc này, nó coi Vệ Lam tương tự như em trai bản thân trước ê, bởi thế nó cũng chỉ hoàn toàn có thể khẽ cười cợt cười cợt, "Vẫn là coi Kỳ Kỳ lên đường."

Giang Mặc Thần xoay điện thoại thông minh nhắm tức thì sảnh khấu, một lúc sau, tiết mục tiếp tục chính thức. Yến Thanh Trì nhìn sảnh khấu lờ lững rãi sáng sủa lên, chúng ta nhỏ đem phục trang cây thông Noel rung lắc lư ngược cần bám theo âm thanh. Ngay tiếp sau đó, một group chúng ta nhỏ đem phục trang tuần lộc, đem sừng hươu lên sảnh khấu, nhập tay bao nhiêu bé bỏng con cái thay cho một sợi cây thừng thừng, bên trên thừng thừng dán một dụng cụ trượt tuyết được làm bằng gỗ, một bé bỏng trai bậm bạp đem ông già nua ăn mặc quần áo Noel ngồi nhập xe cộ, đàng sau hóa học tràn vỏ hộp kim cương tặng.

Mấy nhóc con cái đứng trở thành nhì mặt hàng ở trung tâm sảnh khấu, tay di động hát bài bác hát Giáng Sinh, ông già nua Noel ngồi nhập xe cộ, vừa phải hát vừa phải lấy những vỏ hộp kim cương nhập xe cộ đi ra ném xuống sảnh khấu. Mỗi vỏ hộp kim cương thường rất khinh thường xảo (nhẹ + nhỏ), chắc hẳn rằng phía bên trong cũng ko cần vật gì nặng nề, nên mặc dầu chọi trúng người cũng trọn vẹn ko nhức, cha mẹ sẽ có được kim cương bên trên hiện tại ngôi trường, rất rất kết hợp phân phát đi ra giờ đồng hồ quá bất ngờ cảm thán "Oa oa".

Ông già nua Noel bên trên sảnh mạng cũng bước thoát khỏi xe cộ, đứng đằm thắm sảnh khấu, tuần lộc vây xung quanh bé bỏng xoay vòng vòng, cây thông Noel đang dần nhảy ở bên cạnh bé bỏng.

Một bài bác hát kết đôn đốc, chúng ta nhỏ đứng trở thành một mặt hàng hàng loạt chỉnh tề khom sống lưng rằng "Giáng Sinh vui sướng vẻ" với người xem, những cha mẹ sử dụng mức độ vỗ tay, rằng "Được".

Sau ê sảnh khấu tối sầm xuống, Yến Thanh Trì nghe được Giang Mặc Thần rằng, "Em ngóng chút."

Màn hình ảnh địa hình chính thức đu đưa.

"Anh tớ làm cái gi đó?" Vệ Lam căn vặn Yến Thanh Trì.

Dù sao Yến Thanh Trì cũng sinh sống nằm trong Giang Mặc Thần một thời hạn nhiều năm như thế, cũng coi như đem chút nắm rõ với hắn, "Chắc là lên đường hậu ngôi trường coi Kỳ Kỳ lên đường."

Vệ Lam hấp tấp vàng "À à à" gật đầu.

Qua một hồi lâu, màn hình hiển thị địa hình mới mẻ đem hình ảnh sáng sủa chiếu cho tới, tiếp sau đó là vài ba câu đồng ngôn đồng ngữ linh tinh nghịch.

"Cái này là đồ vật gi vậy?"

"Tớ đem tính năng này mang lại cậu, cậu thay đổi với tớ được không?"

"Ai nha, cậu chớ bắt đuôi tớ nữa, cậu cũng có thể có tuy nhiên."

Sau ê Yến Thanh Trì ngay lập tức nghe được tiếng động bản thân không xa lạ "Ba tía."

Âm thanh nho nhỏ mềm mịn và mượt mà, tuy nhiên khó khăn nén hưng phấn, màn hình hiển thị lú đi ra một chiếc đầu nhỏ, là Kỳ Kỳ.

Giang Mặc Thần nhanh gọn kiểm soát và điều chỉnh điện thoại thông minh, toàn cỗ nửa người bên trên của Kỳ Kỳ đều xuất hiện tại bên trên màn hình hiển thị, tuồng như chúng ta lựa chọn một vị trí an tĩnh, ko nghe tiếng động thủ thỉ của chúng ta nhỏ không giống nữa.

Yến Thanh Trì phát hiện ra Kỳ Kỳ còn đem cỗ ăn mặc quần áo tuần lộc nhỏ ê, đem sừng hươu, đáng yêu và dễ thương mềm mịn và mượt mà. Yến Thanh Trì biết bé bỏng sợ hãi người kỳ lạ, cho nên vì thế đẩy Vệ Lam thoát khỏi màn hình hiển thị, Vệ Lam khá bất mãn, tuy nhiên cũng ko thể làm cái gi.

Yến Thanh Trì nhìn tuần lộc nhỏ nhập đoạn phim, cười cợt cười cợt, "Vừa nãy tía ba thấy không còn rồi, Kỳ Kỳ trình diễn tuyệt vời lắm a."

"Thật vậy chăng? Thấy thiệt sao?"

"Ừm, còn nghe được Kỳ Kỳ ca hát, Kỳ Kỳ ca rất rất êm dịu tai."

Mặt Kỳ Kỳ đỏ lòe hồng, cũng ko biết là vì rét hay những ngượng ngập thùng, "Ba tía, tía coi," Bé giơ lên một chiếc túi lông xù xù tương tự như vớ Giáng Sinh, "Đây là kim cương Giáng Sinh gia sư tuyên dương thưởng tụi con cái."

"Oa," Yến Thanh Trì rất rất kết hợp tỏ vẻ bản thân rất rất quá bất ngờ cảm thán, "Nhìn qua loa tuyệt vời lắm vời."

Kỳ Kỳ gật đầu, tiếp sau đó cúi đầu, cởi loại túi tức thì trước mặt mày nó, lấy dụng cụ phía bên trong đi ra.

"Là một con cái nai con cái." Bé rung lắc lắc nai con cái nhập tay về phía Yến Thanh Trì.

"Ừm, rất rất đáng yêu và dễ thương."

Xem thêm: sau khi kết hôn tôi trở thành bạch nguyệt quang của đại lão

Kỳ Kỳ lại vứt nai con cái nhập nhập, tiếp sau đó nối tiếp lục lục, "Cái này là đồ vật gi nha?"

Bé lấy một chiếc vỏ hộp nhỏ được cột ngăn nắp vày dải lụa kể từ phía bên trong đi ra, rung lắc rung lắc, lại đặt điều cạnh lỗ tai nghe nghe, thời điểm hiện nay mới mẻ đem mang lại Giang Mặc Thần, van lơn hỗ trợ hỏi: "Cái này là đồ vật gi nha?"

———————